Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 249:"

Cập nhật lúc: 03/03/2026 16:01

Sợ nhất là lúc chiêu mộ lứa "hạt giống tương lai" thì chọn được mấy củ đậu!

"Mặc kệ Thái Hoàng Thái hậu đồng ý hay không, hay là chuyện phu quân mai sau thế nào đi nữa, tóm lại từ nay về sau tỷ muội hai đứa ta sẽ không bao giờ được phép để lọt mất món hàng nào tốt." Nháy mắt mấy cái, Ý Cáp Na bỗng nhiên đưa ra kết luận chắc nịch: "Tóm lại ta quyết rồi, dù sao sau đại thọ bốn mươi của Thái Hoàng Thái hậu con sẽ quay lại Mông Cổ."

"Vậy ta chờ tỷ đem sính lễ tới rước Dao Dao tỷ muội chúng ta nha, haha!"

Bất chợt, tiếng bước chân nhịp nhàng truyền đến. Ý Cáp Na híp mắt lại, cười giòn giã một tiếng đầy ma lanh, vội vàng xỏ tất vào chân chuẩn bị cao chạy xa bay.

Vài tích tắc sau, Đồng Quốc Duy cất bước đi vào. Trông thấy cái lưng của nhị nữ nhi biến mất dạng, ánh mắt có chút nghi ngờ liếc Đồng An Ninh, hỏi:

"Vừa rồi Hình tiểu thư đó lại chạy sang đây bày mưu tính kế gì vậy? Cái nha đầu ngốc đó làm sao qua mặt được cha, con chớ có bị lời rủ rê của con bé làm hại, nó lúc nào cũng muốn đem tỷ muội chúng con bán ra ngoại quốc! Cẩn thận cái miệng nó lừa đấy!"

Đồng An Ninh thấy cái kiểu "lo xa lo lở rụng lông rùa" của cha ruột mình thì cảm thấy có chút cạn lời: "A mã à, a mã coi thường sức phòng thủ của tỷ tỷ con rồi. Cả cái thảo nguyên cũng không gom đủ sính lễ rước Dao Dao đi được đâu!"

"Xí! Tưởng ta không biết con nhỏ họ Hình này định rủ rê hai đứa đem theo bảo ngọc chạy đến Khoa Nhĩ Thấm lập sơn đầu hắc đạo hả."

"A mã!" Bị nhìn trúng tỏng ý đồ cướp đi "át chủ bài" của mình, Đồng An Ninh hừ nhẹ, giả lả lảng tránh: "Ai mà rảnh hơi đâu nghe nàng ta vẽ đường cho hươu chạy. Bất quá hôm nay người qua đây là để thăm viếng hay có việc gì trọng đại cần tìm? Chẳng phải phụ thân sắp sửa phụng mệnh tham gia lễ mừng thọ của Thái Hoàng Thái hậu hay sao?"

Đồng Quốc Duy vuốt râu: "Hôm nay Thái Hoàng Thái hậu truyền ý, lễ mừng thọ năm nay hoàng thượng không có ở kinh thành. Tuy nhiên Thái Hoàng Thái hậu cũng nhắc đến một chi tiết nhỏ nhưng rất trọng yếu: Cụ thể ngài ấy đã phái Thượng Vân – Đô Thống Cẩm y vệ và các vị công chúa khác tiến đến Mãn Châu một chuyến. Đáng chú ý hơn, ngài ấy lại cố ý gọi thêm Hầu Tước đại nhân (Thẩm Vạn Tam) đi cùng, chắc hẳn sẽ có chút manh mối trong vụ mưu đồ ở Lưỡng Quảng."

Nói rồi, ánh mắt Đồng Quốc Duy nheo lại: "Con không cảm thấy kỳ lạ sao? Dù sao đợt trước việc Thái t.ử không may rơi xuống nước cũng làm hoàng thượng chấn động. Dù gì đi nữa, hoàng thượng chắc chắn đã có sự đề phòng, lúc này mới đẩy các vị công chúa ra ngoài để dò la động tĩnh."

Đồng An Ninh trầm ngâm: "Vụ Lưỡng Quảng nghe đồn có sự nhúng tay của một nhánh phản loạn cực kỳ tinh vi, thậm chí là có dính dáng tới Diệp Hách Na Lạp thị. Nhưng a mã cũng không nên nhúng tay quá sâu vào chuyện này, tránh bứt dây động rừng, nhỡ rước họa vào thân. Bây giờ Đồng phủ chúng ta chỉ cần tập trung làm cho tốt vụ buôn bán xi măng này thôi. Bạc mới là vạn năng!"

Đồng Quốc Duy gật gù ra vẻ đắc ý: "Haha, con gái cưng nói chí phải. Lần trước ta đem xi măng làm đường cho Lại Bộ, thu về bộn bạc rồi. Dẫu sao cái chức Thượng thư bộ Hộ ta nhắm từ lâu rồi, lần này nhờ mớ xi măng này có khi lại được lọt vào mắt xanh của hoàng thượng. Dẫu sao, cái đợt đại thọ này của Thái Hoàng Thái hậu là một dịp tốt để khoe mẽ. Ngày mai a mã phải đi lo cái vụ đúc xi măng ở mấy con đường chính nữa, mệt thật!"

"Vậy a mã đi đường bình an, đi cẩn thận kẻo lại bị người ta hãm hại như đợt trước." Đồng An Ninh vừa nói vừa xoa mồ hôi. Đồng Quốc Duy nghe vậy liền quay lưng bước vội vã. Nhìn bộ dáng lật đật của cha mình, Đồng An Ninh thực sự hết nói nổi. Cha của nàng, vị đại thần nhất phẩm đương triều này, nhìn lúc nào cũng ra vẻ oai phong nhưng thực chất đôi khi lại "trẻ trâu" không tả nổi. Nhưng suy cho cùng, như vậy mới là phụ thân của nàng.

Đồng An Ninh vừa thở phào một cái, chợt thấy Trân Châu bước tới, nét mặt có vẻ phức tạp bẩm báo: "Nương nương, có thư từ Dực Khôn cung gửi đến ạ."

"Dực Khôn cung?" Đồng An Ninh lập tức nhăn trán: "Lại là thư của Hoàng hậu nương nương sao? Có chuyện gì?"

Trân Châu nhẹ nhàng đáp: "Là do Thái y viện vừa khám ra, Hoàng hậu nương nương mắc chứng t.h.a.i nghén quá nặng. Giờ không thể lo liệu được chuyện hậu cung nữa, đã xin Thái Hoàng Thái hậu chia bớt quyền quản lý cho các nương nương khác. Hiện tại Thái Hoàng Thái hậu đã phê chuẩn rồi ạ."

Đồng An Ninh cảm thấy dường như có một điềm chẳng lành đang lơ lửng trên đầu mình: "Rồi sao nữa? Chia quyền cho ai?"

Trân Châu e dè đáp: "Dạ... Quyền cai quản hậu cung được giao cho nương nương, Ý nương nương và... Chiêu phi nương nương ạ."

Đồng An Ninh: "..."

Cái quần đùi gì thế này! Nàng đã trốn việc, cáo bệnh mấy tháng nay để hưởng phúc, tự nhiên lôi cái cục nợ này ập xuống đầu nàng là sao!

Đồng An Ninh nghiến răng kèn kẹt: "Đừng nói với ta là ta phải lo ba cái vụ như phân chia ngân lượng, quản lý nô tài, củi gạo mắm muối nhé!"

Trân Châu nuốt nước bọt: "Dạ thưa không ạ... Mấy việc nhàn hạ, có chút thể diện như sắp xếp yến tiệc, lễ hội, phát bổng lộc thì Thái Hoàng Thái hậu đã giao cho Ý nương nương lo liệu rồi ạ."

"Thế còn Nữu Hỗ Lộc thị thì sao? Chiêu phi được nhận chức vụ béo bở gì?"

Trân Châu nói khẽ: "Dạ thưa, Chiêu phi nương nương được giao hai việc cực nhất là: Quản lý vấn đề vệ sinh trong cung và đứng ra giải quyết, xét xử các vụ tranh chấp, kiện tụng của thái giám cung nữ ạ. Nàng ấy đang tức lộn ruột bên kia kìa."

Đồng An Ninh thở phào một cái: "Hên quá! Hai cái chức năng lao công với quan tòa ấy ai thèm. Vậy còn bổn cung? Hoàng hậu định giao cái chức vụ gì nhàn nhã mà không đụng chạm đến ai cho bổn cung?"

Trân Châu ngẩng mặt lên, đôi mắt có chút rụt rè nhìn Đồng An Ninh, run run đáp: "Dạ... Bẩm nương nương... Nhiệm vụ của ngài là... Quản lý Kính Sự Phòng ạ!"

"KÍNH... SỰ... PHÒNG???"

Đồng An Ninh nghe xong bốn chữ đó, màng nhĩ như bị chọc thủng, cả người đơ ra như tượng sáp.

Nàng... quản lý Kính Sự Phòng?! Tức là... phân chia quyền thị tẩm của Hoàng đế Khang Hi?!

Danh xưng nghe thì có vẻ hoành tráng, thực chất là cái nghề đi rải thẻ, lật bảng tên, sắp xếp cho phi tần nào tối nay được "lên giường" hầu hạ Hoàng thượng! Nói trắng ra, nàng nghiễm nhiên trở thành... tú bà cao cấp nhất chốn T.ử Cấm Thành này!

Đồng An Ninh: "..."

Nàng có cảm giác nụ cười trên môi mình sắp nứt toác ra rồi. Rốt cuộc là nàng đã để lại cho Hoàng hậu cái ấn tượng sai lệch gì, mà lại quẳng cái công việc sặc mùi "dắt mối" này cho nàng cơ chứ!

Đám phi tần chốn hậu cung ngoài kia nghe tin, chắc hẳn đang đỏ mắt tía tai, đinh ninh rằng nàng đã vớ được một cái đặc quyền béo bở, nắm giữ "yết hầu" của các nàng ấy.

Nàng chỉ muốn gào lên: Cái đặc quyền thối hoắc này ai thèm thì xin mời bưng đi giùm cái!

He he! Nàng thèm vào cái trò lật bảng tên này!

Đồng An Ninh nhìn cuốn sổ ghi chép chi chít tên các vị phi tần, danh sách thị tẩm tháng trước mà Hải tổng quản của Kính Sự Phòng vừa khúm núm dâng lên, khuôn mặt nàng nhăn nhúm lại, lặng lẽ thở dài một hơi đầy ai oán.

Hải tổng quản thấy thái độ bực dọc của nàng, l.ồ.ng n.g.ự.c lập tức đ.á.n.h thót một cái: "Đồng Phi nương nương, chẳng hay cuốn sổ này có điểm nào không ổn thỏa sao ạ?"

Đồng An Ninh gấp mạnh cuốn sổ lại, một tay chống cằm, uể oải tựa vào cạnh bàn, đôi mắt chớp chớp tò mò hỏi: "Hải tổng quản này... giả sử như, bổn cung đặc biệt ngứa mắt, cực kỳ ghét một vị phi tần nào đó, thì phải làm sao bây giờ?"

Hải tổng quản nghe câu hỏi thẳng như ruột ngựa này, cả người thoáng sững sờ. Lão không ngờ Đồng Phi lại "bộc trực" đến mức này. Trong đầu lão lập tức điểm danh một lượt xem vị tiểu chủ xui xẻo nào lại dám đắc tội với vị Diêm Vương sống này. Bề ngoài, lão vẫn nặn ra một nụ cười rạng rỡ lấy lòng:

"Khởi bẩm Đồng Phi nương nương, Kính Sự Phòng của bọn nô tài lập ra vốn dĩ là để phục vụ Hoàng thượng. Việc ghi chép sổ sách sinh hoạt của Hoàng thượng và các vị chủ t.ử là nhiệm vụ trọng yếu. Tuy nhiên, nếu như vị nương nương hoặc tiểu chủ nào đó... cảm thấy long thể bất an, hoặc trúng vào kỳ kinh nguyệt (quỳ thủy), thì dĩ nhiên là không tiện hầu hạ Hoàng thượng rồi ạ. Hắc hắc... Không biết... vị tiểu chủ nào hiện tại đang 'không được khỏe' thế ạ?"

Theo như lão biết, Đồng Phi và Chiêu Phi trước nay chưa từng kết oán, ngày thường dẫu không thân thiết tỷ muội tình thâm thì cũng chẳng có thù hằn sâu sắc gì. Ở hậu cung lúc này, danh vị phi tần chính thức cũng chỉ có Đồng Phi và Chiêu Phi, đám còn lại toàn là Thứ phi tôm tép.

"...Ngươi đúng là lanh lợi phết đấy!" Đồng An Ninh cạn lời liếc lão một cái, rồi phẩy tay xua đuổi: "Thôi bỏ đi! Ngươi cứ an bài theo lệ cũ là được. Sổ sách bổn cung đã xem xong rồi, ngươi lui về đi."

Hải tổng quản vội vã khom lưng: "Nô tài tạ ơn nương nương đã thể tuất (thông cảm)!"

Đồng Phi tiến cung chưa đầy một năm, lão đối với tính nết của vị nương nương này cũng chẳng nắm rõ được bao nhiêu. Trong cung đều râm ran truyền tai nhau rằng ngài ấy và Hoàng thượng là thanh mai trúc mã, tình sâu nghĩa nặng. Thế nên Hoàng thượng mới vứt bỏ vị Nhị tiểu thư của Đồng phủ, nhất quyết chọn Đại tiểu thư đưa vào cung. Lại còn nghênh đón bằng nghi trượng của Quý Phi, một sự ân sủng, thể diện tày trời mà người thường có nằm mơ cũng không thấy nổi.

Nhớ lại vụ Đồng Phi từng dằn mặt, công khai bác bỏ lệnh nhét thêm người vào Thừa Càn cung của Hoàng hậu nương nương ngay tại Khôn Ninh cung. Ấy vậy mà sự việc rùm beng là thế, sau lưng Hoàng thượng lại chẳng buông lấy một lời trách cứ. Từ đó, ai nấy đều thấu hiểu vị trí "bất khả xâm phạm" của Đồng Phi trong lòng Hoàng thượng, cũng như tình yêu sâu đậm mà ngài ấy dành cho Thiên t.ử.

Chính vì hiểu rõ những điều đó, nên khi biết tin cái Kính Sự Phòng nhỏ bé của mình được giao vào tay Đồng Phi, Hải tổng quản đã sợ bóng sợ gió, nơm nớp lo sẽ bị ngài ấy bới lông tìm vết, lôi ra trút giận.

Đợi khi bóng dáng Hải tổng quản khuất hẳn sau cánh cửa, Đồng An Ninh mới thả lỏng cơ thể, nằm ườn ra chiếc sập êm ái, rên rỉ than vãn: "Cái nghiệp chướng gì thế này! Để cho ta đi quản ba cái chuyện 'giường chiếu' này... rốt cuộc là kẻ rảnh nợ nào đã hiến cái kế sách thối nát này cho Hoàng hậu vậy!"

Cái công việc này rơi vào tay nàng, bản thân nàng thì thấy buồn nôn, ngứa ngáy, mà lại chẳng kiếm chác được miếng lợi lộc thực tế nào. Chậc... tiếc là không thể mở một buổi đấu giá công khai để "bán" cái quyền thị tẩm của Khang Hi đi!

Một đêm "bao trọn gói" giá một ngàn lượng bạc trắng. Chậc chậc, một tháng sương sương cũng kiếm được ba vạn lượng rồi đấy chứ đùa!

Có điều, mấy cái ý tưởng "phản nghịch" này chỉ dám giấu kín tự sướng trong đầu thôi, chứ lỡ buông ra khỏi miệng, e là đám người Đồng ma ma sẽ bị dọa cho đột quỵ mất.

Hơn nữa, nếu để Khang Hi biết được nàng dám mang ngài ra làm "hàng hóa" để ngã giá, phỏng chừng ngài ấy sẽ tức đến mức nổ tung l.ồ.ng n.g.ự.c. Cái gì cũng phải có chừng mực, đùa dai quá hóa dở, đạo lý này nàng vẫn hiểu rõ mà.

Nhưng mà dạo gần đây, nghe nói Khang Hi vì chiến sự tiền tuyến căng thẳng mà bận đến sứt đầu mẻ trán. Nàng có nên làm chút gì đó để xả stress cho ngài ấy, khiến ngài ấy vui vẻ một chút không nhỉ? Có những chuyện không thể làm thật, nhưng đâu cấm mình "chém gió" qua thư từ. Cái cục tức bị ép làm "tú bà" này nàng phải tìm chỗ xả ra, chứ ôm nghẹn trong lòng khéo có ngày uất ức mà c.h.ế.t!

Nghĩ là làm, Đồng An Ninh gọi Trân Châu vào mài mực, vung b.út thảo nhanh một bức thư mùi mẫn rồi sai người cấp tốc hỏa tốc đưa đến Càn Thanh cung.

Tại Càn Thanh cung, Khang Hi đang vùi đầu phê duyệt một đống tấu chương cao ngất ngưởng, vừa mới vươn vai định thở hắt ra một cái thì nhận được lá thư của Đồng An Ninh.

"Đồng An Ninh lại bày ra cái trò quỷ quái gì nữa đây? Nàng ta đang ở trong cung, có chuyện gì sao không đích thân mò đến đây gặp trẫm?" Khang Hi lẩm bẩm vẻ khó hiểu.

Tính từ hồi ăn Tết xong, ngoại trừ cái đợt nàng ta hùng hổ vác mặt đến Càn Thanh cung để bàn chuyện làm ăn "phân phối xi măng" ra, thì những lúc khác, nếu ngài không đích thân hạ chỉ triệu kiến, nàng ta cứ như tàng hình, lặn mất tăm mất tích.

Về nội dung lá thư, Khang Hi đoán chắc chắn chẳng liên quan gì đến ba cái trò "hồng nhạn truyền thư", sướt mướt tỏ tình. Nếu Đồng An Ninh mà thực sự gửi cho ngài một bức tình thư sến súa, ngài sẽ lập tức nghi ngờ bức thư này đã bị kẻ gian đ.á.n.h tráo trên đường đi!

Lương Cửu Công đứng hầu một bên nghe vậy, nụ cười trên môi chợt cứng đờ. Lão đã sơ suất bỏ quên cái nết của vị tiểu chủ này rồi!

Với cái tính cách "vô lợi bất tảo khởi" (không có lợi thì chẳng cất công làm) của Đồng chủ t.ử, nếu có chuyện tốt nhặt được hời, ngài ấy nhất định sẽ đích thân đến để mặt dày đòi thưởng, chứ đời nào chịu yên vị gửi thư! Đột nhiên chủ động đưa thư đến... theo kinh nghiệm xương m.á.u của lão, một là để vòi vĩnh ân sủng, hai là... để chọc tức Hoàng thượng!

Nghĩ đến cái hậu quả t.h.ả.m khốc, Lương Cửu Công thầm tự vả vào mặt mình. Biết thế lúc nãy cứ đùn đẩy cái nhiệm vụ dâng thư này cho thằng Triệu Xương đi, tự dưng lanh chanh lao lên nộp mạng làm bia đỡ đạn làm gì cơ chứ!

"Nghe nói dạo này Hoàng hậu nương nương đang phân bổ lại các công việc hậu cung cho Đồng Phi nương nương. Nô tài trộm nghĩ, chắc là Đồng chủ t.ử hiện tại đang bận tối tăm mặt mũi nên mới không có thời gian đến vấn an ngài đấy ạ." Lương Cửu Công ráng nặn ra một nụ cười rạng rỡ, cố gắng xoa dịu bầu không khí.

Khang Hi nghe vậy khẽ nhướng mày: "Ồ? Trẫm mải việc mà quên bẵng đi cái vụ này. Nếu đã thế, Lương Cửu Công, trẫm cá với ngươi một ván, nội dung bức thư của Đồng An Ninh... mười phần thì đến tám chín phần là liên quan đến cái chuyện phân quyền vớ vẩn kia."

"Cái này... nô tài ngu muội, thực sự không đoán ra được. Nhưng Hoàng thượng anh minh thần võ, ngài đã phán thế thì nô tài cũng thấy... nắm chắc tám chín phần mười rồi ạ." Lương Cửu Công vội vàng tung hô.

Khang Hi thong thả xé phong thư, rút tờ giấy ra, vừa mở vừa bâng quơ hỏi: "Thế rốt cuộc Đồng An Ninh được phân công phụ trách cái gì?"

Tròng mắt Lương Cửu Công đảo lia lịa, cẩn trọng đáp: "Nghe đồn... dường như là quản lý Kính Sự Phòng ạ."

Khang Hi: "..."

Quả nhiên!

Ngài biết ngay mà, cứ hễ Đồng An Ninh chủ động gửi thư là y như rằng chẳng có chuyện gì tốt đẹp!

Nội dung bức thư của Đồng An Ninh đại khái là: Hoàng thượng biểu ca kính mến, dạo gần đây muội vừa vô tình thâu tóm được cái 'Đặc quyền thị tẩm' của huynh. Khuyên huynh thời gian tới tốt nhất nên ngoan ngoãn, đừng có chọc tức muội. Nếu không, muội sẽ nhét toàn những vị phi tần mà huynh chán ghét vào danh sách thị tẩm, còn mấy người huynh ưng mắt thì muội gạch tên sạch sành sanh! Còn nếu huynh mà làm muội nổi điên lên... thì cẩn thận muội lôi huynh ra đấu giá kiếm chút bạc lẻ tiêu vặt đấy nhé! Đằng nào thì trước giờ huynh cũng bị người ta mang ra 'bán' đi 'bán' lại mà chẳng hề hay biết... Hay là thế này đi, chúng ta hợp tác làm ăn, chia chác tỷ lệ năm - năm. Thậm chí nếu huynh nhượng bộ, muội lấy chín huynh lấy một cũng được luôn, miễn là huynh gật đầu...

"ĐỒNG! AN! NINH!!!"

Roẹt... Một tiếng xé giấy vang lên khô khốc. Tờ thư mỏng manh trong tay Khang Hi đã bị x.é to.ạc làm đôi. Lửa giận trên đỉnh đầu ngài bốc lên ngùn ngụt, tưởng chừng như có thể đốt cháy cả Càn Thanh cung.

Ngài biết ngay mà! Con nhóc Đồng An Ninh này tìm đến ngài thì làm quái gì có chuyện tốt!

Nghe cái giọng gầm gừ đó, Lương Cửu Công biết ngay là Đồng chủ t.ử lại chọc trúng vảy ngược của Hoàng thượng rồi. Lão thực sự không thể nào lý giải nổi cái tư duy của Đồng chủ t.ử. Cứ đối xử dịu dàng, ngoan ngoãn với Hoàng thượng một chút thì c.hết ai cơ chứ! Đằng này cứ như con mèo hoang khó chiều, tính khí sớm nắng chiều mưa. Lúc tưởng ngài ấy an phận nhất, y như rằng ngài ấy lại bất thình lình vươn vuốt nhọn ra cào cho người ta một nhát chảy m.áu!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 247: Chương 249:" | MonkeyD