Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 322:"
Cập nhật lúc: 06/03/2026 08:03
Đồng An Ninh nhận ra hắn không đuổi theo bèn dừng bước, xoay người nhìn hắn, hơi nhướng mày: "Còn đứng đực ra đấy làm gì!"
"Dạ vâng!" Long Khoa Đa thấy nàng sắp nổi giận, vội vàng tươi cười hớn hở chạy theo.
Mọi người đều sa sầm mặt mũi.
Long Khoa Đa, ngươi sụp đổ hình tượng rồi, vẻ oai phong hống hách ban nãy đi đâu mất tiêu rồi!
Y Cáp Na thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của Long Khoa Đa, âm thầm giơ ngón tay cái với Đồng An Ninh. So với mấy đứa em trai nhà mình, uy lực của Đồng An Ninh đối với Long Khoa Đa thật sự khiến nàng phải ghen tị.
Dưới sự dẫn đường của chưởng quỹ, nhóm Đồng An Ninh đi đến phòng bao lớn nhất của Thái Phong lâu. Sau khi gọi món xong, trong lúc chờ tiểu nhị dọn thức ăn lên, Long Khoa Đa cung kính dập đầu với Khang Hy: "Thảo dân Long Khoa Đa tham kiến Hoàng thượng!"
Khang Hy đỡ hắn đứng lên: "Bình thân đi! Ban nãy nhìn thấy trẫm, giật mình rồi chứ gì!"
"... Dạ!" Lúc Long Khoa Đa trả lời, khóe mắt liếc thấy Đồng An Ninh đang phe phẩy quạt xếp, da mặt khẽ giật.
Tuy hắn cũng nhớ tỷ tỷ, nhưng lại không muốn để tỷ tỷ nhìn thấy bộ dạng khi nãy của mình. Hắn từ nhỏ đến lớn bị tỷ tỷ quản chế nghiêm ngặt, chính là vì tỷ tỷ sợ hắn biến thành kẻ công t.ử bột.
Lần này bị tỷ tỷ bắt gặp bộ dạng đó, nếu lỡ đúng lúc tâm trạng nàng đang không tốt, chẳng phải hắn sẽ gặp họa sao. Nghĩ đến đây, hắn oán hận liếc nhìn Khang Hy một cái.
Thật không hiểu nổi sao ban nãy Hoàng thượng tỷ phu không cho người nhắc nhở mình một tiếng. So với người nhà Sách Ngạc Đồ, hắn cũng xem như là cậu em vợ ngoan ngoãn, ít gây rắc rối nhất cho Hoàng thượng của Đại Thanh rồi.
Khang Hy nhìn ra sự oán trách trong mắt hắn, cười nói: "Trẫm cũng hết cách, là An Ninh bảo trẫm đừng nhắc ngươi, muốn xem ngươi có thể nhảy tót lên được đến nhường nào!"
Long Khoa Đa bĩu môi thật cao, đáng thương nhìn Đồng An Ninh đang ngồi đó: "Tỷ tỷ!"
"Hửm?" Đồng An Ninh mặc kỳ bào màu trắng ánh trăng, khoác áo ngắn thêu hoa điệp mẫu đơn màu tuyết, mang dáng vẻ thanh lãnh nhã nhặn. Thế nhưng trên tay nàng lại phe phẩy một chiếc quạt xếp, mặt quạt không phải là bức họa sơn thủy, mà là bốn chữ to "A Di Đà Phật".
Tư thái này quả thực khiến người ta ấn tượng sâu sắc. Tuy có phần không hợp lý, nhưng khí thế lại mười phân vẹn mười khiến người ta không dám chỉ trích. Ngay cả tên tiểu nhị bưng thức ăn vừa rồi cũng không dám lén nhìn Đồng An Ninh thêm một cái.
Y Cáp Na thấy Đồng An Ninh như vậy, vừa buồn cười lại vừa có chút hâm mộ. Đáng tiếc là những người bên cạnh ngoài Khang Hy ra thì chẳng ai mang theo quạt xếp, nếu không nàng cũng có thể thỏa mãn cơn ghiền rồi.
Long Khoa Đa vừa nghe giọng điệu của nàng, đầu gối liền mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống đất.
Đa Yến bên cạnh thấy vậy cũng vội vàng quỳ theo.
Đám người Lương Cửu Công thấy Long Khoa Đa nhận lỗi trơn tru như vậy, thậm chí Đồng chủ t.ử mới chỉ nói một chữ "Hửm", hai mắt liền trợn tròn kinh ngạc.
Tuy ông và Long Khoa Đa không gặp nhau nhiều, nhưng ở kinh thành, Long Khoa Đa cũng được coi là một tiểu bá vương chốn hoàng thành. Miếng ngọc hình mõ cá đeo bên hông là biểu tượng thân phận của hắn. Không chỉ người kinh thành, mà ngay cả người ngoại tỉnh cũng biết nhà Quốc cữu họ Đồng có một thiếu gia thích gõ mõ, khi ra ngoài dạo phố lại thích cầm theo một chiếc quạt xếp có chữ "A Di Đà Phật". Thậm chí những năm gần đây còn xuất hiện kẻ bắt chước để ỷ thế h.i.ế.p người.
"Ngươi quỳ xuống làm gì? Chẳng phải Đồng tam gia của chúng ta vừa trượng nghĩa cứu người, làm việc tốt sao?" Đồng An Ninh ngoài cười nhưng trong không cười nhìn hắn.
Long Khoa Đa nghe vậy, cẩn thận dò hỏi: "Vậy đệ đứng lên nhé!"
Nói xong, tay phải chống xuống sàn, đầu gối vừa mới cách mặt đất một tấc, thấy nụ cười trên khóe môi Đồng An Ninh càng sâu hơn, hắn lập tức quỳ thẳng người lại, nghĩa chính ngôn từ nói: "Mặc dù đệ làm việc tốt, nhưng cũng phải chú ý chừng mực. Cách Nhĩ Phân làm việc ngang ngược tàn nhẫn, Sách Ngạc Đồ đại nhân cũng không phải người dễ chọc. Gây rắc rối cho a mã, đệ có lỗi! Lần sau nếu còn thấy Cách Nhĩ Phân làm càn, đệ sẽ sai người đi gọi người của Phủ Kinh Triệu hoặc Nha môn Bộ quân Thống lĩnh tới, tuyệt đối không hắt cho hắn một chậu nước nữa!"
Khóe miệng Lương Cửu Công giật giật. Không ngờ Long Khoa Đa thật sự có thể nói ra được những đạo lý này, cảm thấy so với Hoàng thượng, uy lực của Đồng chủ t.ử đối với hắn còn mạnh hơn nhiều.
Khang Hy tựa vào mép bàn, đầy hứng thú nhìn Đồng An Ninh dạy dỗ em trai. Nói hai người "đấu pháp" thì thật sự là đề cao Long Khoa Đa quá rồi, đây hoàn toàn là Đồng An Ninh đơn phương chèn ép.
Đồng An Ninh nghe xong, nhướng mày: "Để rồi lần sau gặp lại Cách Nhĩ Phân, đệ tặng cho hắn một chậu m.á.u ch.ó thối phải không!"
Nàng còn lạ gì cái tính tình nào có ngoan ngoãn gì của Long Khoa Đa. Nếu hắn mà ngoan thật, nàng đã chẳng phải đau đầu, dăm ba bữa lại phải gõ đầu hắn một trận.
"Tỷ tỷ, Hoàng thượng tỷ phu vẫn còn ở đây, chúng ta có thể đừng vạch áo cho người xem lưng được không!" Nụ cười của Long Khoa Đa hơi cứng đờ, quay sang bồi tiếu với Khang Hy: "Hoàng thượng tỷ phu, người yên tâm, nếu Cách Nhĩ Phân không chọc đệ, đệ cũng chẳng dám chọc vào Sách Ngạc Đồ đại nhân đâu."
Khang Hy cạn lời, đ.á.n.h giá lại thân hình của Long Khoa Đa một lần nữa.
Nếu để Cách Nhĩ Phân biết Long Khoa Đa căn bản không hề để hắn vào mắt, thậm chí còn đang tính toán lần sau nếu hai bên xảy ra mâu thuẫn sẽ dội cho hắn một chậu m.á.u ch.ó, chỉ e sẽ tức đến nổ phổi mất.
"Trẫm còn tưởng ngươi quên mất cha của Cách Nhĩ Phân là ai rồi chứ? Ngươi nói xem, không dưng lại hắt cả chậu nước vào người Cách Nhĩ Phân làm gì, bên cạnh lại chỉ mang theo có vài hạ nhân. Nếu hắn tức điên lên, mấy tên hạ nhân này có bảo vệ được ngươi không?" Khang Hy ngồi bên cạnh Đồng An Ninh, đưa tay đoạt lấy chiếc quạt xếp trong tay nàng, thong thả phe phẩy.
Lương Cửu Công nhìn bốn chữ to "A Di Đà Phật" trên mặt quạt, mi tâm giật giật, thật không hiểu chiếc quạt này có gì tốt mà cả Đồng chủ t.ử và Hoàng thượng đều có hứng thú.
Đồng An Ninh quay đầu trừng mắt nhìn Khang Hy, lại dám cướp đồ của nàng.
Khang Hy rõ ràng có quạt xếp của riêng mình mà.
Đối diện với ánh mắt bất mãn của Đồng An Ninh, Khang Hy dù muốn giả vờ lờ đi cũng khó, bèn ho khan một tiếng: "Chiếc quạt này không hợp với muội! Vừa hay trẫm đang nóng."
Đồng An Ninh chỉ vào chiếc quạt bên hông hắn: "Huynh tự có rồi còn gì."
Khang Hy gỡ chiếc quạt xếp bên hông xuống, ném cho nàng: "Đây là chiếc quạt trẫm thích nhất, muội đừng có làm hỏng đấy."
Đồng An Ninh nhận lấy. Một mặt của chiếc quạt là bức tranh Mai Trúc cao quý nhã nhặn, mặt sau là một bài thơ thất ngôn, chính là b.út tích của Khang Hy. Nét b.út ngay ngắn khuôn phép, chỉ có điều lực b.út hơi yếu, chắc hẳn không phải là tác phẩm hiện tại của Khang Hy: "Hoàng thượng biểu ca, sao bây giờ huynh lại thụt lùi thế này, chữ viết càng luyện càng kém rồi. Quả nhiên ứng với câu nói, học tập như chèo thuyền ngược nước, không tiến ắt lùi. Thư pháp này của huynh phải thụt lùi mất mười năm ấy chứ."
"Ha! Mắt muội cũng tinh đấy, chiếc quạt này đúng là tác phẩm lúc trẫm tập viết năm mười bốn tuổi, chẳng phải cách đây mười năm là gì?" Khang Hy vừa nghe đã biết Đồng An Ninh đang cố ý.
