Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 383:"
Cập nhật lúc: 08/03/2026 10:13
Đám quan viên đó mượn tiền không vốn không lãi quen rồi, nay nghe thấy mức lãi suất hai phân thì lại cảm thấy quá đáng, sao họ không chịu tự xem lại hành vi của chính mình cơ chứ.
Y Cáp Na hỏi: "Tỷ còn nghe nói, muội ở Càn Thanh cung mắng c.h.ử.i mấy vị đại thần nhất phẩm đó là không xứng mượn tiền, còn thẳng thừng chất vấn 'Dựa vào cái gì'. Rốt cuộc là tình hình gì vậy?"
"Chậc!" Đồng An Ninh tặc lưỡi, "Không ngờ tin tức lại truyền đi nhanh như vậy, lúc đó muội còn chưa rời cung cơ mà. Đã vội tung tin đồn nhảm về muội rồi, muội đã trêu chọc ai chứ."
Bọn Sách Ngạc Đồ thật sự có mặt mũi để than nghèo kể khổ sao! Bọn họ tận hưởng vinh hoa phú quý, tham ô hủ bại, không coi bách tính ra con người, dựa vào cái gì, có tư cách gì mà đòi mượn tiền từ quốc khố. Nàng đã chịu thiệt thòi mà đặt ra mức hạn ngạch lãi suất hai phân, nếu Khang Hi tiếp tục bao che cho đám người đó, thì Đại Thanh triều này thật sự hết cứu rồi.
"Người bình thường mượn tiền đều phải có vốn liếng, hoặc là nhờ tình cảm, hoặc là thế chấp tài sản. Muội thật không nghĩ ra đám người Sách đại nhân lấy đâu ra vốn liếng để mượn tiền quốc khố. Đám người bọn họ có c.h.ế.t đói được đâu, sinh hoạt thì xa hoa lãng phí, e là càng mượn càng nhiều. Có bản lĩnh thì họ đi mượn tiền Hoàng thượng, vắt kiệt nội quỹ của ngài ấy đi, thế thì muội mới khâm phục!" Đồng An Ninh nói với giọng điệu trào phúng.
Đám người này đừng hòng mơ tưởng chỉ tung vài câu tin đồn thì có thể khiến Khang Hi thay đổi thái độ. Đảo mắt một vòng, nàng như có điều suy nghĩ, nói: "Nếu đám đại nhân này cảm thấy lãi suất hai phân là quá đáng, cho rằng có hiềm nghi chiếm tiện nghi của triều đình, chi bằng cứ làm theo quy định của triều đình, định luôn mức lãi suất hai phân mỗi tháng đi. Lát nữa về, muội sẽ viết thư cho Hoàng thượng biểu ca."
"Muội không sợ chọc giận bọn họ sao?" Y Cáp Na cảm thấy Đồng An Ninh vẫn không nên đối đầu gay gắt với đám triều thần kia, "Bọn họ không mượn được tiền, chắc chắn sẽ trút giận lên đầu muội."
"Haiz! Thật sự không hiểu nổi chuyện chính sự, Hoàng thượng biểu ca dung túng cho người ta tham ô, nhưng lại từ chối tăng bổng lộc cho quan viên." Đồng An Ninh vẫn không thể hiểu nổi luồng tư duy này.
"Ai mà biết được!" Y Cáp Na cũng không hiểu, "Chúng ta là phi t.ử, không có trách nhiệm phải quản mấy chuyện này."
Đồng An Ninh nhìn những chiếc lá phong đỏ rực, trải dài bất tận như ngọn lửa rừng cháy mãi không thôi, thở dài nói: "Nhưng đê ngàn dặm sập vì tổ kiến, muội không muốn tương lai bị người ta đào mộ đâu!"
Nhớ lúc Liên quân Tám nước xâm lược, ngay cả lăng mộ của Khang Hi còn không giữ được, huống hồ là của một tiểu phi t.ử như nàng.
"Hả?" Đầu óc Y Cáp Na có chút thắt nút, không hiểu sao chủ đề lại chệch hướng đến mức độ này.
...
Tuy nhiên, Đồng An Ninh cũng không định làm khó bản thân, rất nhanh đã viết một bức thư gửi cho Khang Hi.
Khang Hi không ngờ Đồng An Ninh mới rời đi có hai ngày đã viết thư cho mình. Ngài lập tức thắc mắc: "Nàng ấy lại có chuyện gì gấp gáp sao?"
Lương Cửu Công tâng bốc: "Nói không chừng là Đồng chủ t.ử nhớ Hoàng thượng, sợ ngài tức giận nên mới viết thư cho ngài."
"Lương Cửu Công, lời này chính ngươi có tin nổi không?" Khang Hi bật cười.
"...He he!" Lương Cửu Công cười gượng. Lão thật sự không tin.
Thư của Đồng An Ninh tổng cộng chỉ nói về hai chuyện.
Một là báo cho Khang Hi biết chuyện nàng bị tung tin đồn nhảm. Nếu đám người đó cảm thấy lãi suất hai phân là không được, cho rằng để triều đình chịu thiệt, vậy thì cứ tính lãi suất hai phân mỗi tháng đi, vừa đúng kịch trần. Tiền trong quốc khố là tiền thuế do bách tính thiên hạ tích cóp, không trả chút giá đắt thì sao có thể dễ dàng mượn được, nàng là người đầu tiên ủng hộ việc này.
Hai là hỏi về nghi hoặc của bản thân nàng: Tại sao Khang Hi rõ ràng biết thủ hạ có hành vi tham ô nhưng lại không trừng phạt, thậm chí đa số thời gian đều giơ cao đ.á.n.h khẽ? Ngài có biết làm vậy ảnh hưởng rất không tốt hay không? Nếu Khang Hi mạnh tay bắt nạn tham nhũng, mỗi năm số bạc triều đình tổn thất sẽ giảm đi bảy tám phần, cũng không cần suốt ngày phải phiền não vì thiếu tiền nữa.
Khang Hi thở dài nói: "Nàng ấy là đến để cáo trạng đây mà. Sách Ngạc Đồ cũng thật là, so đo với nàng ấy làm gì, trẫm còn cãi không lại nàng ấy nữa là."
"Nô tài cũng nghĩ vậy, bình thường nô tài nào dám đối đầu với Đồng chủ t.ử." Lương Cửu Công hùa theo.
Lão đối với nội dung bức thư của Đồng An Ninh cũng lờ mờ đoán được. Phỏng chừng là vì chuyện ở Càn Thanh cung hôm đó, trong ngoài T.ử Cấm Thành xuất hiện rất nhiều lời đồn đãi, nói Quý phi của Thừa Càn cung can chính. Bọn họ cũng không chịu dùng não mà nghĩ xem, nếu không có sự chống lưng của Hoàng thượng, Đồng chủ t.ử nào dám to gan như vậy. Cũng có thể là mấy vị đại nhân kia biết thừa, nhưng cứ giả vờ hồ đồ!
"Nàng ấy lần này bị chọc giận thật rồi, đề nghị trẫm tăng lãi suất mượn tiền lên thành hai phân mỗi tháng. Haiz! Sách Ngạc Đồ tội gì phải làm vậy, chuyện này truyền ra ngoài thì hắn cũng là kẻ vô lý." Suy cho cùng Đồng An Ninh đã lấy mình làm gương, làm sai từ chính nàng, điều này khiến người khác hết cách chỉ trích, dù sao người ta cũng là vì muốn tốt cho triều đình.
Khang Hi nghĩ đến đây, nụ cười trên khóe miệng không ngừng mở rộng. "Đúng rồi, Hoàng ngạch nương đến Hộ Quốc Tự lễ Phật, sai người cẩn thận hầu hạ. Tuệ phi và Thanh Yến Quý phi tùy tùng chăm sóc, hiếu tâm đáng khen, không được chậm trễ. Nếu để trẫm biết được, cẩn thận trẫm lột da bọn chúng."
Lương Cửu Công vội vàng đáp: "Nô tài nhất định sẽ dặn dò bọn họ, tuyệt đối không để Hoàng thái hậu, Tuệ phi và Thanh Yến Quý phi phải chịu ủy khuất."
Khang Hi ngả lưng dựa vào ghế, nhìn tờ thư trên bàn, gõ gõ ngón tay vào câu hỏi thứ hai của Đồng An Ninh, thở dài thườn thượt: "Lẽ nào trẫm lại không biết!"
Quan lại tham ô hủ bại là vấn đề các triều đại có cấm cũng không dứt được. Nếu là mấy năm đầu mới lên ngôi, mức độ khoan dung của ngài đối với vấn đề tham nhũng chắc chắn cực kỳ thấp. Nhưng sau này ngài phát hiện ra, sự hủ bại của Đại Thanh là không thể cấm đoán tận gốc. Làm quan thì mười người đã có chín kẻ tham, nếu một chút lợi ích cũng không cho người ta chiếm, thì dựa vào cái gì đòi họ bán mạng cho triều đình.
Hơn nữa triều cục chưa ổn định, bọn họ nhập quan mới hơn bốn mươi năm. Vấn đề Tam Phiên, Đài Loan, Mông Cổ vẫn chưa được xem là thống nhất hoàn toàn. Bọn họ là người Mãn, mà Trung Nguyên suy cho cùng vẫn là người Hán chiếm đa số, xung quanh vẫn còn rất nhiều thế lực đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi. Vì vậy, sự ổn định của chính quyền mới là ưu tiên số một. Nếu những đồng bạc đó có thể đổi lấy sự trung thành của triều thần, thì cũng coi như là một cuộc mua bán có lời.
So với nhân phẩm, ngài càng coi trọng sự trung thành và năng lực hơn. Tất nhiên nếu có cả nhân phẩm nữa thì quá hoàn mỹ rồi, nhưng hạng người như vậy suy cho cùng chỉ là số ít.
Thực ra, nếu không phải loạn Tam Phiên vừa được dẹp yên trong năm nay, thì đối với chuyện quan viên mượn tiền, đối với tấu chương của Hộ bộ, đa phần ngài sẽ "lưu trung bất phát" (giữ tấu sớ lại không phê chuẩn), giả vờ như không nhìn thấy.
Hiện tại cục diện đang rất tốt, đã đến lúc phải thay đổi một loại phương châm rồi.
Lương Cửu Công nghe những lời này, nhất thời đầu óc mơ hồ. Nghe ý của Hoàng thượng, dường như là tán thành đề nghị của Đồng chủ t.ử, muốn tăng thêm lãi suất mượn tiền của quan viên sao? Nếu thật là vậy, đám người Sách đại nhân đúng là tự vác đá đập vào chân mình rồi.
...
Đối với những tin đồn về Đồng An Ninh trong kinh thành, chẳng cần Đồng An Ninh phải ra tay, bên phía Mạc Nhĩ Căn đã bắt đầu nhúng tay xử lý. Mặc dù ông không rõ đầu đuôi sự việc, nhưng đã có Đồng Quốc Duy ở đó lo liệu.
