Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 433:"
Cập nhật lúc: 11/03/2026 22:14
"Quý phi đến rồi!" Khang Hi nhận ra nàng đang có ý định chuồn êm, liền lên tiếng gọi trước, khóe miệng khẽ cong lên: "Sao lại đứng ngẩn tò te ở cửa thế kia? Thân thể nàng vốn yếu ớt, nhỡ đứng đấy trúng gió sinh bệnh thì phải làm sao?"
Khóe miệng Đồng An Ninh khẽ giật giật. Nàng đành bước tới trước mặt Khang Hi, nhún mình hành lễ: "Thỉnh an Hoàng thượng biểu ca!"
Ngũ A ca cũng ngoan ngoãn chắp tay: "Bảo Thanh thỉnh an Thanh Yến Quý phi nương nương!"
"Ừm, Ngũ A ca hôm nay trông có vẻ lại cao thêm rồi đấy. Cứ đà này chắc chừng mười năm nữa là cao vượt bổn cung thôi. Bổn cung rất kỳ vọng vào con nhé!" Đồng An Ninh cười tươi rói trêu chọc.
Ngũ A ca nghe vậy, lập tức ưỡn n.g.ự.c đáp với vẻ đầy hùng tâm tráng chí: "Không cần đến mười năm đâu ạ, năm năm nữa là con sẽ vượt qua người rồi!"
Đồng An Ninh chỉ mỉm cười không nói. Thôi thì tốt nhất là không nên đả kích ước mơ to lớn của trẻ con làm gì.
Khang Hi quay sang phân phó Lương Cửu Công: "Ra ngoài gọi Long Khoa Đa vào đây, để nó tự xem lại cái 'nghiệt' mà nó từng gây ra!"
Lương Cửu Công cố nhịn cười, đáp: "Nô tài đi gọi ngay đây ạ!"
Lúc này, Ngũ A ca ngẩng cái đầu nhỏ xíu lên, tò mò hỏi: "Hoàng a mã, 'nghiệt' gì cơ ạ? Có ai vừa làm chuyện xấu sao?"
Khang Hi nghe vậy, mang vẻ mặt cười như không cười nhìn sang Đồng An Ninh, hất cằm ra hiệu cho nàng giải thích.
Đồng An Ninh giả vờ như không biết gì, cúi gằm mặt xuống chăm chú nghiên cứu hình thêu trên cổ tay áo mình. Ừm, hoa văn trên tay áo này thêu thật lộng lẫy và trang nhã, e là cả đời này trình độ thêu thùa của nàng cũng không đạt tới cái cảnh giới này đâu.
"Hừ!" Khang Hi thấy nàng im ỉm không chịu tiếp lời, khẽ hừ lạnh một tiếng. Ngài đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Ngũ A ca, nhẹ giọng nói: "Lát nữa con sẽ được gặp một người. Cái chuyện cắt đuôi sam mà con vừa khoe ấy, hắn ta cũng từng làm rồi!"
"Thật ạ?" Ngũ A ca kinh ngạc tròn xoe mắt.
Hóa ra là gặp được "tiền bối" đi trước!
...
Long Khoa Đa đang co ro trốn dưới hiên nhà tránh gió thì bị Lương Cửu Công gọi đích danh vào trong.
Suốt dọc đoạn đường bước vào điện, gã vẫn vắt óc suy nghĩ xem tại sao Hoàng thượng lại gọi mình vào giờ này. Chẳng lẽ là vì có tỷ tỷ ở đây nên ngài nể mặt gọi vào chăng?
Vào đến Càn Thanh cung, Long Khoa Đa cung kính chắp tay hành lễ với mọi người.
Khang Hi cong ngón tay gõ nhẹ lên chiếc mũ như ý của Ngũ A ca: "Long Khoa Đa, Ngũ A ca vừa lấy kéo cắt mất đuôi sam của thái phó. Lúc nãy nó vừa nói với trẫm, cách giải quyết của nó là sẽ tự cắt một nửa đuôi sam của mình để đền cho thái phó. Ngươi thấy cách này thế nào?"
Long Khoa Đa: ...
Hóa ra gọi gã vào là vì chuyện này!
Quả nhiên ứng nghiệm y chang câu nói cửa miệng của tỷ tỷ: "Ra giang hồ lăn lộn, sớm muộn gì cũng có ngày phải trả nợ."
Ai mà ngờ được, một phút ngông cuồng thời trẩu tre, đến lúc trưởng thành dựng vợ gả chồng rồi vẫn bị người ta lôi ra đay nghiến lại.
"Khởi bẩm Hoàng thượng, thần thấy tốt nhất là cứ cắt đuôi sam đi ạ. Hiện tại ngoài cách này ra thì Ngũ A ca cũng chẳng còn phương án nào khác để đền bù. Chuyện này cũng coi như để Ngũ A ca tự rút ra một bài học nhớ đời." Long Khoa Đa cười hề hề, đổ thêm dầu vào lửa.
Lần này thì đến lượt Khang Hi sững sờ.
Đồng An Ninh đứng cạnh không nhịn được bật cười. Thế này thì Khang Hi đúng là tự vác đá đập vào chân mình rồi.
Lương Cửu Công cũng trợn tròn mắt. Quả nhiên Long Khoa Đa và Đồng chủ t.ử đúng là cùng một lò đào tạo ra, gan to tày đình y hệt nhau. Nếu là các phi tần hay đại thần khác đứng ở vị trí này, e là họ đã vội vàng lên tiếng nói đỡ, xin xỏ cho Ngũ A ca để thể hiện sự ân cần, lương thiện và lòng trung thành của mình rồi.
"Haha... Trẫm rất thích cái tính thẳng thắn, dám nói dám làm này của ngươi." Khang Hi bật cười rạng rỡ, cúi đầu nhìn Ngũ A ca, cố tình giả vờ làm mặt dữ tợn: "Bảo Thanh, con nghe thấy chưa? Trẫm hỏi lại con một lần cuối, con có chắc chắn muốn cắt đuôi sam không? Bím tóc một khi đã cắt thì không nối lại được đâu. Giống như bát nước hắt đi, lời đã nói ra, tất cả đều không thể hối hận."
Ngũ A ca nghe đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó lại thành một cục. Rõ ràng là cậu nhóc bắt đầu cảm thấy do dự.
Lương Cửu Công liếc sang thấy Đồng An Ninh và Long Khoa Đa đều đang khoanh tay, bày ra cùng một vẻ mặt hóng hớt xem kịch vui. Trong khoảnh khắc ấy, ông vừa cạn lời lại vừa thấy bái phục độ nhây của hai chị em nhà này.
Ngũ A ca hơi nghiêng người, ánh mắt vô tình chú ý đến cái b.í.m tóc to dày, đen nhánh tết đuôi sam sau lưng Long Khoa Đa. Trong lòng cậu nhóc bỗng chốc thở phào nhẹ nhõm, lập tức ưỡn cái bụng nhỏ lên đầy tự tin: "Cắt! Nam t.ử hán đại trượng phu, nói lời phải giữ lấy lời! Có một nửa đuôi sam thôi mà, bổn A ca đền nổi!"
Khang Hi thấy thái độ kiên quyết của cậu nhóc, bèn nháy mắt sai Lương Cửu Công lấy cây kéo vàng ra. Trước khi ra tay nhấp kéo, ngài vẫn hỏi lại cậu nhóc một lần nữa, nhưng Ngũ A ca vẫn kiên định với quyết định của mình.
Cứ như vậy, lúc Ngũ A ca từ Càn Thanh cung bước ra, cái b.í.m tóc nhỏ dài ban đầu đã biến thành một đoạn tết ngắn ngủn, lửng lơ chỉ còn một nửa. Ngũ A ca một tay vung vẩy đoạn b.í.m tóc vừa bị cắt đứt, reo hò ầm ĩ: "Ta phải mang b.í.m tóc này đi đền cho thái phó đây!"
...
Khang Hi nghe thấy tiếng reo hò đầy phấn khích của Ngũ A ca vọng từ bên ngoài vào, huyệt thái dương lại bắt đầu giật giật. Ngài những tưởng sau vụ dọa dẫm này Ngũ A ca sẽ rút ra được chút bài học đau thương, nhưng nghe cái giọng điệu hớn hở kia, xem chừng thằng bé chẳng thấy mất mát tí tẹo nào.
Để phòng ngừa lão thái phó bị dọa cho đột t.ử, Khang Hi vội vàng sai một thái giám co giò chạy theo để giải thích ngọn ngành cho ông ấy hiểu. Nếu không, thái phó nhìn thấy cái đuôi sam trong tay Ngũ A ca lại tưởng thằng bé tự mình giận dỗi cắt tóc, e là ông ấy sẽ sợ đến mức hồn xiêu phách lạc mất.
...
Long Khoa Đa đứng trong điện khẽ chép miệng, lên giọng cảm thán: "Thần quả là dũng khí không bằng Ngũ A ca. Năm xưa lúc bị cắt b.í.m tóc đền tội, thần còn sợ đến mức rớt mất mấy giọt nước mắt cơ đấy!"
Khang Hi: ...
Cái thằng oắt con này quên mất mình đang đứng ở địa bàn của ai rồi hay sao!
Lương Cửu Công: ...
Quả không hổ danh là đệ đệ ruột của Đồng chủ t.ử. Vậy mà dám ăn nói hươu vượn trước mặt Hoàng thượng, dám trắng trợn khi quân thế này.
À mà khoan... Cái này hình như cũng không hẳn là khi quân. Bởi vì Hoàng thượng vốn biết rành rẽ sự tình năm xưa diễn ra thế nào. Chính ngài ấy là người đã đứng ra làm chủ, đòi lại "công bằng" cho đám Trang Thân vương, Mẫn Thân vương cơ mà. Nếu nói đúng ra, thì cái này phải gọi là "ngang nhiên ăn nói hàm hồ" trước mặt Hoàng đế.
Tuy lúc đó Đồng An Ninh không có mặt, không tận mắt chứng kiến tình cảnh năm xưa, nhưng chỉ cần nhìn thấy ánh mắt kỳ lạ đầy ẩn ý của Khang Hi và Lương Cửu Công, làm sao nàng lại không đoán ra được chuyện thực tế diễn ra hoàn toàn khác xa với lời đệ đệ mình vừa "bốc phét".
Đồng An Ninh nhướng mày, không nói không rằng, vung chân đá thẳng vào chân gã một cái rõ đau.
"Ối da!" Long Khoa Đa bất ngờ bị đá, loạng choạng lùi lại vài bước rồi ngã quỳ rạp xuống đất. Gã một tay chống xuống sàn, ngẩng lên nhìn Đồng An Ninh với vẻ mặt vô cùng tủi thân: "Tỷ tỷ, tỷ đá đệ làm gì chứ?"
Đồng An Ninh khoanh tay trước n.g.ự.c, bước tới trước mặt gã, cười lạnh một tiếng: "Vừa nãy đệ bảo lúc bị cắt đuôi sam, đệ đã tủi thân khóc thét lên mấy tiếng cơ đấy? Nào, diễn lại y chang tiếng khóc lúc đó cho ta xem thử xem!"
"Ờ..." Long Khoa Đa đuối lý, vội nghiêng người ném ánh mắt cầu cứu về phía Khang Hi.
Khang Hi nhếch mép cười đắc ý. Ngài bước tới đỡ lấy Đồng An Ninh, ôn tồn nói: "Cứ để Long Khoa Đa quỳ gối ở đây thêm một lát đi. Lớn tồng ngồng, thành gia lập thất rồi mà ăn nói vẫn chẳng biết chừng mực là gì."
Ngài ân cần đỡ Đồng An Ninh ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn, sau đó ra hiệu cho Lương Cửu Công dâng trà nóng lên.
Long Khoa Đa triệt để ngớ người. Gã cứ thế quỳ yên tại chỗ, chẳng dám hó hé nhúc nhích, chỉ đành dùng ánh mắt đáng thương tột độ nhìn hết Đồng An Ninh lại quay sang Khang Hi: "Tỷ phu, tỷ tỷ à, hai người không thể hùa nhau đối xử với đệ như vậy được. Chuyện ngông cuồng đó cũng qua hơn chục năm rồi, năm nay đệ cũng đã lấy vợ thành thân rồi, món nợ cũ rích này hai người có thể xí xóa bỏ qua được không?"
Khang Hi vắt chéo chân ngồi nhàn nhã trên ngự tọa, vừa thong thả nhấp ngụm trà vừa thủng thẳng đáp: "Bắt ngươi quỳ ở đó, là để cho ngươi khắc cốt ghi tâm một điều: Ở trước mặt trẫm mà dám lừa gạt, khi quân là tội tày đình!"
