Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 564:"

Cập nhật lúc: 16/03/2026 10:01

Nhạc Hưng cũng chẳng có vẻ gì là khó chịu hay đau đớn, chỉ rụt cổ lại, mang theo bộ dạng tủi thân đáng thương lí nhí đáp: "Dạ vâng!"

Đồng An Ninh khóe môi điểm một nụ cười, vẫy tay gọi Nhạc Hưng tới trước mặt. Nàng đưa tay dịu dàng véo nhẹ cái má phúng phính của cu cậu, nhỏ giọng thì thầm: "Tiểu Nhạc T.ử à, ngày xưa lúc A mã con trạc tuổi con bây giờ, từng bị ta đ.á.n.h cho khóc lóc t.h.ả.m thiết kêu cha gọi mẹ đấy. Nếu giờ ta hạ chỉ bắt hắn lôi con ra tẩn cho một trận nhừ t.ử, e là nó sẽ vui sướng như bắt được vàng cho xem. Con thấy có đúng không nào!"

"Quý phi cô cô ơi! Cái miệng của con... sắp bị cô x.é to.ạc ra rồi." Nhạc Hưng phát âm không rõ chữ, ậm ờ kêu la.

Quý phi cô cô nhìn rõ là xinh đẹp dịu dàng, dịu dàng thục nữ là thế, sao ra tay lại hiểm hóc dứt khoát đến vậy chứ.

"Đến A mã con ta còn dư sức trị cho phục sát đất, huống hồ là cái thứ ranh con nhà con! Khắc cốt ghi tâm cho ta, trẻ con là do ngạch nương mang nặng đẻ đau 'sinh' ra chứ không phải là 'đẻ' ra như thú vật, nhớ chưa! Lát hồi phủ nhớ cắm đầu vào mà đọc sách nhiều vào. A mã con đường đường là Tiến sĩ hai bảng, con kiểu gì cũng phải giật giải Trạng nguyên về đây, bằng không thì thật là bôi nhọc danh tiếng của hắn." Đồng An Ninh gằn giọng, tung ra một lời đe dọa đầy mùi nguy hiểm.

"Á..." Nhạc Hưng tức thì nhăn nhó như khỉ ăn gừng. Cậu từng nghe A mã than thở ỉ ôi biết bao nhiêu lần về cái sự khổ cực gian truân của việc học hành thi cử rồi. Cậu cứ đinh ninh A mã mình đã là Tiến sĩ rồi thì bản thân đâu cần phải nỗ lực phấn đấu làm gì nữa.

"Á với ớ cái gì!" Na Nhật Nhã tiến lên xách ngược tai thằng con lôi xệch ra: "Ai cho con ăn nói hàm hồ! Quý phi cô cô dạy chí phải, cứ cái đà này, ta e là con sắp sửa trở thành một Long Khoa Đa thứ hai rồi đấy. Mau ngoan ngoãn chui vào thư phòng mà đọc sách đi, tục ngữ có câu 'đọc sách để sáng tỏ ý chí', ta thấy con đang rất cần được 'sáng tỏ' đấy."

Nhạc Hưng A mặt mày nhăn nhó khổ sở như vừa nuốt phải trái mướp đắng. Bị kẹp giữa hai thế lực sừng sỏ này, cậu bé dù có ba đầu sáu tay cũng chẳng dám manh động phản kháng.

Lỡ làm mất lòng Ngạch nương, vừa bước ra khỏi cổng cung chắc chắn cái m.ô.n.g sẽ bị đ.á.n.h cho nở hoa.

Còn đắc tội với Quý phi cô cô ư, thì chẳng những Ngạch nương nổi trận lôi đình, mà A mã cũng sẽ xách gậy ra tẩn cậu nhừ t.ử, thậm chí ngay cả Mã pháp (ông nội) và Mã ma (bà nội) cũng chẳng đời nào tha cho cậu.

Nghĩ đến cái viễn cảnh tăm tối đó, Nhạc Hưng A sáu tuổi bất lực buông một tiếng thở dài não nuột.

Làm con nít đúng là khổ trăm bề mà!

"Con biết lỗi rồi ạ! Nhưng mà... con có thể không tham gia khoa cử được không?" Nhạc Hưng A bày ra vẻ mặt đưa đám, mếu máo van nài.

"Không được! Con cứ an tâm, những gian truân cực nhọc đó A mã con đã từng nếm trải đủ cả, vô cùng dồi dào kinh nghiệm, đảm bảo sẽ truyền đạt lại cho con không sót một ly nào đâu." Đồng An Ninh lúc này mới chịu buông tay ra.

Na Nhật Nhã túm lấy cổ áo Nhạc Hưng A kéo về phía mình, tiện tay phát cho hai cái "bốp bốp" vào m.ô.n.g: "Đợi lát hồi phủ ta sẽ tính sổ với con, xem sau này còn dám ăn nói lung tung nữa không!"

"Haizz! Đây chắc hẳn là cái mà người lớn các người vẫn hay gọi là 'họa từ miệng mà ra' nhỉ!" Nhạc Hưng A chắp hai tay sau lưng, khom lưng cúi gập người, ra cái vẻ như một ông cụ non già đời, bộ dạng ủ rũ bơ phờ như cái bánh đa nhúng nước.

Y Cáp Na cười đến mức gập cả người lại, không thở nổi: "Ta thấy Tiểu Nhạc T.ử này quả thực là đúc cùng một khuôn với Long Khoa Đa, giống đến mười mươi luôn! Na Nhật Nhã à, lát hồi phủ muội nhớ tra hỏi Long Khoa Đa xem ngày xưa An Ninh dùng biện pháp gì để trị hắn, rồi cứ y xì đúc thế mà áp dụng lên thằng nhóc này nhé, ha ha ha!"

"Điều đó là hiển nhiên rồi!" Na Nhật Nhã lại lườm Nhạc Hưng A một cái sắc lẹm.

Thấy tình hình không ổn, Nhạc Hưng A vội vàng lách người trốn ra sau lưng Hách Xá Lý thị, hai tay túm c.h.ặ.t lấy gấu áo bà, rụt rè lí nhí cầu cứu: "Mã ma, mau cứu cháu với!"

Na Nhật Nhã mặc kệ thằng con trai dở chứng làm trò, xoay người tiến lại gần cặp Long Phượng thai. Nhìn hai đứa nhỏ đang toe toét cười ngọt ngào với mình, nàng không khỏi trầm trồ: "Quả không hổ danh là huyết mạch của Quý phi nương nương, dung mạo hai đứa nhỏ thật là xuất chúng kiều diễm."

Hách Xá Lý thị cũng gật gù tán thành: "Trộm vía nuôi được bụ bẫm trắng trẻo thế này, ta cũng an lòng phần nào."

Như một phản xạ tự nhiên, cặp sinh đôi hớn hở nhe mấy cái răng sún ra cười tít mắt với những người luôn mang theo năng lượng hiền hòa, thiện chí với chúng, nụ cười trông cưng xỉu lên xỉu xuống.

Khiến Na Nhật Nhã xốn xang ôm lấy n.g.ự.c: "Ôi chao ôi, yêu c.h.ế.t đi được! Nhìn còn xinh xắn đáng yêu hơn cả thằng ranh Tiểu Nhạc T.ử nhà ta lúc nhỏ nữa, hận không thể giấu mang về nhà tự nuôi."

Đồng An Dao đứng bên cạnh lên tiếng trêu chọc: "Nếu đã ngứa ngáy tay chân thế, chi bằng tẩu tự mình đẻ thêm một mụn nữa đi, dẫu sao Tiểu Nhạc T.ử cũng đã lớn tướng rồi cơ mà."

Nghe vậy, Na Nhật Nhã chép miệng thở dài: "Đệ muội tưởng ta không muốn sao, ngặt nỗi chẳng hiểu cớ sự làm sao, mấy năm nay ta tẩm bổ chuẩn bị kỹ càng mà cái bụng vẫn cứ xẹp lép, chẳng có động tĩnh gì sất. Ta đành phải nạp thêm cho Long Khoa Đa hai ả thông phòng nha đầu để làm ấm giường, thế mà bụng dạ bọn chúng cũng im re nốt. Hừ, để lát hồi phủ ta phải ép lão uống t.h.u.ố.c bổ dương mới được."

Đồng An Ninh: !!!

Na Nhật Nhã nạp thêm thiếp thất cho Long Khoa Đa từ bao giờ mà nàng lại chẳng hề hay biết thông tin chấn động này vậy.

Đồng An Ninh trân trối há hốc miệng, đưa mắt quan sát kỹ biểu cảm của Na Nhật Nhã. Thấy nàng ấy có vẻ thực sự không bận tâm đến chuyện đó, Đồng An Ninh nhức đầu đưa tay day day thái dương: "Ta thật sự không hiểu nổi tư duy của muội nữa. Là Long Khoa Đa ép muội nạp thiếp cho đệ ấy sao? Hắn ta to gan làm cái chuyện tày đình đó từ lúc nào, để ta đi lột da hắn!"

Thấy phản ứng gay gắt của Quý phi, Na Nhật Nhã hơi ngẩn người ra, gãi gãi đầu ngượng ngùng giải thích: "Là muội tự chủ trương nạp cho chàng ấy mà. Cũng chỉ là hai tỳ nữ làm nhiệm vụ sưởi ấm giường thôi. Muội luôn khao khát có một mụn con gái, nhưng cái bụng mãi chẳng chịu nhúc nhích. Nương nương không cần phải lo lắng cho muội đâu, dăm ba cái trò vặt vãnh đó muội thừa sức ứng phó được."

Đồng An Ninh vội vàng kéo tay Đồng An Dao lại, chỉ thẳng mặt Na Nhật Nhã cảnh cáo: "Muội tuyệt đối không được học theo cái thói hư tật xấu này của muội ấy đâu đấy nhé."

"Vâng vâng, tỷ tỷ cứ yên tâm, muội có Tháp Thạch Cáp là đủ mãn nguyện rồi, những chuyện khác cứ để tùy duyên, tỷ không cần bận tâm đâu." Đồng An Dao âu yếm xoa đầu cậu con trai ngoan ngoãn của mình: "Bản tính của muội thế nào, tỷ tỷ còn không rõ sao?"

Hách Xá Lý thị ngồi một bên hiền từ trêu đùa cùng đàn cháu nội ngoại, mỉm cười lắng nghe cuộc trò chuyện của các cô con gái, con dâu.

Đàn con của bà giờ đây đều đã yên bề gia thất, ai nấy đều có sự nghiệp vẻ vang, con cái đề huề. Thường ngày bà cũng rất hiếm khi nhúng tay can thiệp vào chuyện nội bộ trong các phủ đệ của chúng, mỗi người tự có cái duyên, cái nghiệp của riêng mình.

Đồng An Ninh thở dài một hơi đầy bất lực. Đối với chuyện này, nàng quả thực chẳng biết dùng tư cách gì để giáo huấn Na Nhật Nhã.

Bản thân hai người vốn dĩ xuất thân từ những bối cảnh hoàn toàn khác biệt, nàng đâu thể dùng tiêu chuẩn đạo đức và tam quan (nhân sinh quan, thế giới quan, giá trị quan) của một linh hồn đến từ thời hiện đại để ép buộc người khác phải tuân thủ.

Nếu chính chủ là Na Nhật Nhã và Long Khoa Đa đều thấy ổn với chuyện đó, nàng là người ngoài còn biết nói gì hơn.

Na Nhật Nhã thấy Đồng An Ninh cứ thở vắn than dài, bèn ngượng ngùng gãi gãi gáy. Nàng thừa hiểu Quý phi cô nương đây là đang thực lòng lo lắng cho hạnh phúc của mình.

Thế nhưng nàng tự tin bản thân dư sức thu phục được Long Khoa Đa. Lão trượng phu nhà nàng tuy ngày thường tính tình có chút ngang ngược hồ đồ, nhưng phàm là làm việc gì cũng đều mang ra bàn bạc xin ý kiến nàng trước. Hai ả thị thiếp kia nếu có m.a.n.g t.h.a.i sinh nở, thì những đứa trẻ ấy sinh ra cũng phải gọi nàng một tiếng "Đích ngạch nương". Vừa không phải chịu đựng cái cảnh mười tháng m.a.n.g t.h.a.i đẻ đau, lại vừa có sẵn con bồng con bế, nàng thấy như thế cũng quá hời đi chứ. Giữa cái chốn Đại Thanh này, thê chính là thê, thê thiếp phân minh rõ ràng, lại có thêm Quý phi và ngạch nương làm chỗ dựa vững như thái sơn, nàng có cho Long Khoa Đa ăn gan hùm hắn cũng chẳng dám sủng thiếp diệt thê.

Huống hồ nàng lại là cách cách danh giá xuất thân từ bộ tộc Khoa Nhĩ Thấm, lưng cứng như thép. Hai ả thông phòng nha đầu kia cũng là do chính tay nàng tuyển chọn từ đám nô tỳ trung thành tuyệt đối, nàng dại gì mà đi nạp mấy ả có dã tâm chống đối mình chứ.

Gần đến giờ Ngọ, Khang Hi mới rảo bước tiến vào Thừa Càn cung.

Cặp Long Phượng t.h.a.i vừa thoáng thấy bóng ngài, liền dõng dạc và trơn tru cất tiếng gọi "Hoàng a mã".

Khỏi phải nói Khang Hi vui sướng đến nhường nào. Ngài bế thốc từng đứa lên, sung sướng ôm chúng xoay vài vòng trên không trung. Căn phòng lập tức ngập tràn tiếng cười đùa khanh khách của hai đứa trẻ.

Dùng xong bữa trưa, Khang Hi không nán lại quá lâu. Sau khi hào phóng ban thưởng cho đám người Na Nhật Nhã, Đồng An Dao, Hách Xá Lý thị, ngài liền chủ động nhường lại không gian riêng tư cho nhóm nữ quyến trò chuyện, chỉ để lại một câu hẹn tối sẽ quay lại.

Đồng An Ninh thầm tán thưởng sự tinh tế, biết điều này của Khang Hi. Lúc tiễn ngài ra cửa, nàng còn xúi cặp Long Phượng t.h.a.i tặng cho mỗi bên má ngài một nụ hôn nồng nhiệt đẫm nước miếng.

Khang Hi đưa tay sờ sờ vệt nước bọt dính dớp trên má, bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ nhìn nàng.

Đồng An Ninh chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt vô tội ngây thơ: "Hay là... thiếp bảo chúng nó rửa mặt cho người lại lần nữa nhé... Ờm ý thiếp là hôn thêm một cái nữa ấy!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.