Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 71
Cập nhật lúc: 26/02/2026 02:00
Còn có cách dùng thuyền giấy đun nước, làm thế nào để cây kim nổi lơ lửng trên mặt nước...
Đợi đến ngày hôm sau, khi Đồng An Dao và Long Khoa Đa biểu diễn những thao tác này cho người khác xem, tiếng trầm trồ và tán thưởng của mọi người càng khiến hai đứa nhỏ phổng mũi.
Tóm lại, trong lòng Đồng An Dao và Long Khoa Đa, hình tượng của tỷ tỷ đã trở nên cao lớn vô cùng, thậm chí sắp vượt qua cả A mã Đồng Quốc Duy rồi.
Đồng An Ninh chỉ muốn để Đồng An Dao hiểu biết nhiều hơn về thế giới này. Sau này nhập cung, muội ấy sẽ có thứ để g.i.ế.c thời gian, không cần phải suốt ngày ru rú trong bốn bức tường viện, trông chờ vào sự sủng ái hư vô mờ mịt của Đế vương. Nếu có thể nghiên cứu ra thứ gì đó lưu danh sử sách, chẳng phải tốt hơn làm một Hoàng hậu sao? Hơn nữa với địa vị của Đồng gia, cũng không cần lo lắng công lao bị người khác chiếm đoạt.
Ngày thứ ba sau khi Đồng An Ninh trở về phủ, người nhà mẹ đẻ của Hách Xá Lý thị đến thăm.
Chuyện Đồng An Ninh và Y Cáp Na bị Ngao Bái dọa ngất ở Cung Càn Thanh đã truyền khắp kinh thành. Hiện tại trong lòng đám trẻ con ở kinh thành, Đại ma vương đáng sợ nhất đã đổi tên thành Ngao Bái.
Hoàn Nhan thị (mẹ của Hách Xá Lý thị) dẫn theo con trai là Mạc Nhĩ Căn cùng người hầu tiến vào Đồng phủ.
Mạc Nhĩ Căn cùng hai hạ nhân Đồng phủ ôm túi lớn túi nhỏ đi theo sau Hoàn Nhan thị, thi thoảng lại ngó nghiêng xung quanh.
Đi được nửa đường thì Hách Xá Lý thị đã ra đón: "Ngạch nương! Mạc Nhĩ Căn!"
Hoàn Nhan thị bước tới nắm lấy tay con gái: "Con gầy đi rồi!"
Bà nhìn ngó bên cạnh Hách Xá Lý thị, không thấy Đồng An Ninh đâu, có chút lo lắng hỏi: "Ninh nhi vẫn còn ở trong cung sao?"
Hách Xá Lý thị khoác tay Hoàn Nhan thị đi về phía viện của mình, vừa đi vừa nói: "Ninh nhi đang dẫn Dao Dao và Long Khoa Đa chơi ở hậu viện, lát nữa sẽ qua đây ngay."
Mạc Nhĩ Căn ôm một đống đồ đi đến bên cạnh nàng: "Tỷ tỷ, Ninh nhi hiện giờ thế nào rồi? Nghe nói trẻ con nhẹ vía, bị Ngao Bái dọa một cái, không khéo tam hồn lục phách xảy ra vấn đề. Hay là mời một Đại Lạt ma về gọi hồn cho con bé?"
Nghe hắn nhắc tới chuyện này, Hách Xá Lý thị vỗ nhẹ vào trán: "Cái đầu óc này của ta, sao ta lại quên mất chuyện này chứ!"
Mạc Nhĩ Căn thấy thế, toét miệng cười: "Ngạch nương, người xem, người mang con theo vẫn có tác dụng đấy chứ."
Hoàn Nhan thị dí ngón tay vào đầu hắn: "Lần này coi như con nói có lý."
"Hì hì!" Mạc Nhĩ Căn cười ngây ngô hai tiếng, nhìn dáo dác xung quanh rồi nói nhỏ: "Tỷ tỷ, tỷ đừng giận, đợi đệ tìm được cơ hội, đệ sẽ dẫn người đi tìm chút rắc rối cho đám Qua Nhĩ Giai thị (gia tộc của Ngao Bái)!"
Ngao Bái thì hắn không dây vào được, nhưng người của Qua Nhĩ Giai thị tộc Ngao Bái thì hắn vẫn có thể bắt nạt vài kẻ.
"Đệ đừng có làm bậy!" Hách Xá Lý thị lập tức sa sầm mặt mày, nghiêm túc nói: "Hiện tại bốn vị Phụ chính đại thần đang đấu đá kịch liệt, một tên tép riu như đệ đừng có xông lên phía trước, biết chưa?"
Nghe nói hôm Ninh nhi bị dọa ngất, Hoàng thượng và Ngao Bái đã xảy ra tranh chấp, chính là vì chuyện Ngự tiền thị vệ Oa Hách bị c.h.é.m đầu. Ngao Bái muốn tru di cả nhà Phí Dương Cổ nhưng bị Hoàng thượng cự tuyệt.
Nếu Mạc Nhĩ Căn xảy ra chuyện, cho dù là em vợ của Đồng Quốc Duy, e rằng cũng không đòi lại được công đạo cho hắn.
Hoàn Nhan thị túm lấy tai Mạc Nhĩ Căn, cũng lạnh lùng nói: "Tỷ tỷ con nói đúng đấy, nếu con dám lén lút sau lưng chúng ta làm bậy, ta sẽ bảo A mã con đ.á.n.h cho con liệt giường luôn."
"Á á!" Mạc Nhĩ Căn không dám vùng vẫy, chỉ có thể nghiêng đầu theo lực tay của Hoàn Nhan thị, cầu xin: "Ngạch nương, nhẹ tay chút, chúng ta đang làm khách ở nhà tỷ phu đấy, người giữ cho con chút thể diện đi!"
Hách Xá Lý thị bị dáng vẻ cười làm lành xin tha của hắn chọc cười, cũng nói đỡ cho hắn: "Ngạch nương, người tha cho đệ ấy đi, kẻo để Ninh nhi, Dao Dao bọn chúng nhìn thấy, lại làm mất mặt người làm Cữu cữu như đệ ấy."
Mạc Nhĩ Căn: "?"
Nhìn theo hướng ngón tay của Hách Xá Lý thị, hắn thấy ở cửa tò vò của tiểu viện có ba đứa trẻ đang đứng. Hai nữ một nam, chừng năm sáu tuổi, đều đang mở to mắt đầy tò mò nhìn chằm chằm vào hắn.
Mạc Nhĩ Căn cười gượng hai tiếng, chẳng màng đến đau tai, giơ tay chào: "Ninh nhi, Dao Dao, à, đây là Long Khoa Đa phải không? Ta là Cữu cữu đây! Cữu cữu của các con!"
Hoàn Nhan thị thấy thế liền buông tay ra. Mạc Nhĩ Căn vội vàng dùng tay xoa xoa vành tai cho nóng lên để tránh bị sưng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của Long Khoa Đa mang theo hai phần ghét bỏ: "Cữu cữu này yếu ớt quá!"
Mạc Nhĩ Căn: "..."
Hắn không tin tên nhóc này chưa từng bị Ngạch nương nó đ.á.n.h bao giờ!
Chưa đợi hắn giải thích, Đồng An Dao bên cạnh mở miệng, lời nói như đ.â.m thẳng vào tim hắn: "Cữu cữu thê t.h.ả.m thật! Lần trước bị Quách La mã pháp (Ông ngoại) đ.á.n.h không xuống giường được, lần này bị Quách La ma ma (Bà ngoại) véo tai, trông đáng thương ghê!"
Mạc Nhĩ Căn yếu ớt phản bác: "Không phải đâu!"
Khuôn mặt nhỏ của Long Khoa Đa đầy vẻ kinh hãi: "Cữu cữu hư đến thế sao ạ?"
Mạc Nhĩ Căn suýt phun ra một ngụm m.á.u, cười gượng: "Các con hiểu lầm rồi!"
Hoàn Nhan thị thấy thế, lại hung hăng dí ngón tay vào đầu Mạc Nhĩ Căn: "Nghe thấy chưa, ngay cả Long Khoa Đa cũng biết con không ngoan!"
Đồng An Ninh dẫn theo hai em chạy đến trước mặt Hoàn Nhan thị, đồng thanh nói: "Quách La ma ma, buổi sáng tốt lành ạ!"
"Ây da! Ngoan quá! Ngoan quá!" Hoàn Nhan thị lần lượt xoa đầu từng đứa, sau đó nhìn về phía Đồng An Ninh: "Ninh nhi, sức khỏe con vẫn ổn chứ?"
Khóe miệng Đồng An Ninh cong lên: "Khiến Quách La ma ma lo lắng rồi, con rất khỏe ạ!"
Nàng vừa dứt lời thì nghe thấy Long Khoa Đa bên cạnh cáo trạng: "Không có đâu ạ! Quách La ma ma, tỷ tỷ hôm nay ho tận mười lần đấy ạ."
Mí mắt Đồng An Ninh giật giật, giải thích: "Tỷ chỉ bị khô họng nên mới ho thôi."
Lời vừa dứt, Đồng An Dao đã đứng ra "chủ trì công đạo": "Đó là vì Long Khoa Đa đệ chỉ biết đếm đến mười thôi, tỷ tỷ rõ ràng đã ho hai mươi ba lần."
Đồng An Ninh: "..."
Cái công đạo này thà đừng có đòi còn hơn!
"Mới không phải lêu lêu! Đệ dùng mười ngón tay đếm rất chuẩn mà." Long Khoa Đa cố lý sự.
Đồng An Dao châm chọc: "Tỷ có cho đệ thêm mười ngón tay nữa thì đệ cũng đếm không rõ đâu."
Long Khoa Đa mếu máo, lao vào lòng Đồng An Ninh: "Tỷ tỷ, tỷ mau báo thù cho đệ!"
Đồng An Ninh nghe giọng nói lanh lảnh của Long Khoa Đa, thở dài: "Tỷ cũng muốn báo thù lắm a!"
Tiếc là bây giờ không thể đ.á.n.h nó!
Long Khoa Đa rưng rưng nước mắt, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn nàng!
Người lớn đứng xem màn tranh chấp giữa ba đứa trẻ, trên mặt tràn đầy nụ cười.
Hoàn Nhan thị cảm thán nói: "Con gái à, con coi như khổ tận cam lai rồi!"
"Vâng ạ!" Hách Xá Lý thị nén sự chua xót trong lòng, liên tục gật đầu.
