Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 887:"

Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:02

Ngạc Kỳ Nhĩ đứng bên cạnh liền nháy mắt ra hiệu cho cận vệ Cách Lặc. Cách Lặc lập tức móc từ trong n.g.ự.c ra một xấp ngân phiếu, lén nhét vào tay áo Lương Cửu Công: "Lương công công, hôm nay là đại thọ của phu nhân nhà chúng ta, chút ngân lượng này công công cứ cầm lấy để uống rượu."

Quản gia cũng hào phóng phát tiền thưởng cho đám cung nhân đi theo phía sau.

Lương Cửu Công không hề từ chối, cười tít mắt: "Gia còn phải về hầu hạ Hoàng thượng, hôm nay chỉ xin mạn phép xin Chiêu Ninh Công một ly rượu nhạt để tỏ lòng chúc mừng."

Ngạc Kỳ Nhĩ liền sai hạ nhân bưng rượu lên. Lương Cửu Công kính Đồng An Dao một ly, uống cạn bề không nán lại thêm, khẽ cúi chào mọi người rồi dẫn cung nhân rời đi, để lại phần thưởng ngự ban trong ánh mắt đưa tiễn của quan khách.

Đợi Lương Cửu Công đi khỏi, tân khách lập tức vây lấy Đồng An Dao, tò mò hỏi han cỗ máy nàng chế tạo cho Khang Hi rốt cuộc là thứ gì, có công dụng ra sao. Đồng An Dao biết máy đúc tiền là chuyện cơ mật nên không tiện hé răng, chỉ úp mở bảo rằng mình vừa nghiên cứu ra một loại máy hơi nước công suất lớn hơn.

Hai năm nay, mọi người cũng từng thấy qua thứ này. Trông thì to xác cồng kềnh, nhưng lại không cần sức người hay sức kéo của súc vật, chẳng bị giới hạn bởi địa hình, chỉ là hơi tốn nhiên liệu một chút, thường thấy xuất hiện ở các khu hầm mỏ.

Nghe vậy, mọi người cũng không gạn hỏi thêm. Hoàng thượng đã đích thân phong nàng làm Nhất đẳng Công, chứng tỏ công lao của đối phương hoàn toàn xứng đáng. Hơn nữa, dù không có thành tựu này, với những chiến tích Đồng An Dao đạt được bao năm qua, nếu đổi lại là một đấng nam nhi bình thường, e là đã được phong Nhất đẳng Công từ lâu, được cả gia tộc thờ phụng như thần tiên rồi.

Gần đến buổi trưa, Dận Tộ dẫn theo Phú Sát thị, Mạt Nhã Kỳ và Na Tô Đồ cũng tới nơi, nhân tiện Mạt Nhã Kỳ mang luôn lễ vật chúc thọ của Đồng An Ninh đến.

Sau buổi tiệc thọ náo nhiệt, Đồng An Dao chính thức nhậm chức Viện trưởng Học viện Văn Lan.

Hôm sau, lễ nhậm chức của Viện trưởng và Phó Viện trưởng diễn ra long trọng tại Học viện Văn Lan. Đại Phúc tấn, Nhị Phúc tấn với tư cách là Tân Phó Viện trưởng được bầu chọn đương nhiên cũng phải có mặt. Các vị Phúc tấn khác cũng rủ nhau tới dự lễ.

Mạt Nhã Kỳ cùng Đại Phúc tấn, Nhị Phúc tấn ngồi ở hàng ghế đầu. Tam Phúc tấn, Tứ Phúc tấn... ngồi ở hàng phía sau. Đám người Đại A ca, Nhị A ca thì yên vị ở hàng ghế thứ hai thứ ba. Vốn dĩ họ không định tới góp vui, nhưng bị Mạt Nhã Kỳ lôi kéo, bảo rằng hôm nay là thời khắc vinh quang của nàng và hai vị tẩu tẩu, thân làm ca ca và trượng phu sao có thể không đến chứng kiến.

Đồng An Ninh thấy vậy cũng ở bên cạnh châm ngòi thổi gió. Đại A ca và Nhị A ca thấy không từ chối được, đành phải vác xác đi theo. Thập A ca và Cửu A ca thấy hai vị huynh trưởng cũng đến hóng chuyện, liền bẩm báo với Khang Hi một tiếng rồi kéo theo đám đệ đệ ở Thượng Thư phòng cùng đến chứng kiến lễ nhậm chức.

Sau khi Đồng An Dao phát biểu diễn văn nhậm chức xong, liền bắt đầu giới thiệu ba vị Phó Viện trưởng mới nhậm chức với toàn thể học viên và phu t.ử trong học viện.

Mạt Nhã Kỳ bước lên bục đầu tiên, Đồng An Dao nhường lại vị trí trung tâm cho nàng. Mạt Nhã Kỳ đưa mắt nhìn đám sư đệ sư muội quen thuộc bên dưới, nở một nụ cười ranh mãnh: "Thế nào? Các ngươi không ngờ có ngày ta lại đè đầu cưỡi cổ các ngươi đúng không? Từng người một liệu hồn mà ngoan ngoãn cho ta, nếu không ta sẽ không nương tay đâu."

Mọi người: "..."

Quả không hổ là Mạt Nhã Kỳ, ngày đầu tiên đi làm đã kiêu ngạo nhường này. Hơn nữa, ngài có phải quên mất bản thân mình chỉ là "một phần ba" Phó Viện trưởng thôi không?

Thập Nhị Cách cách giơ tay: "Bát tỷ tỷ, học viện thực hiện chế độ Hội học sinh tự quản, tỷ không quản lý được chúng ta đâu."

Các học viên khác cũng im lặng gật đầu phụ họa.

Mạt Nhã Kỳ nhe răng cười: "Thứ nhất, ta đồng ý với chế độ Hội học sinh tự quản, nhưng tiền đề để học viện không can thiệp là các ngươi phải tự quản lý tốt bản thân. Nếu Hội học sinh không trấn áp được các ngươi, thì đó chính là lúc học viện ra tay, vậy nên các ngươi liệu mà ngoan ngoãn đi. Thứ hai, chẳng phải vị trí Hội trưởng Hội học sinh khóa mới của các ngươi vẫn chưa bầu ra được sao?"

Thiếu đi sự chèn ép của nàng, học viên trong viện vì tranh giành cái ghế Hội trưởng đã ngầm đấu đá nhau gà bay ch.ó sủa. Thân phận Hội trưởng lúc nào cũng có người bất mãn: Mãn, Hán, Mông, kỳ nhân, bao y, nam t.ử, nữ t.ử... chỗ nào cũng đầy rẫy gai góc. Phải nói rằng, lâu lâu xem kịch vui cũng thú vị phết.

Học viên: "..."

Tiếp theo là phần phát biểu của Đại Phúc tấn và Nhị Phúc tấn. Khác với vẻ ngạo mạn, ngang tàng của Mạt Nhã Kỳ, Đại Phúc tấn và Nhị Phúc tấn dù chỉ nói những lời sáo rỗng khách sáo, mọi người vẫn vô cùng nhiệt tình vỗ tay hưởng ứng. Mạt Nhã Kỳ sao lại không biết tỏng tâm tư của đám người này, rõ ràng là đang hóng hớt xem kịch hay đây mà.

Mặc dù có ba vị Phó Viện trưởng, nhưng đám ranh con này chớ quên Viện trưởng chính là dì của nàng, Học viện Văn Lan cũng do ngạch nương nàng mở ra. Cả lũ muốn lật trời ở đây ư? Đừng hòng.

Kết thúc lễ nhậm chức, chẳng ai ngờ học viện lại còn hào phóng phát quà lưu niệm: hai đồng kim tệ tinh xảo, nặng chín tiền chín phân. Mặt trên đúc logo Học viện Văn Lan cùng thời gian và trọng lượng đúc tiền, mặt sau khắc họa tòa lầu Hạo Nhiên - biểu tượng của Văn Lan, với một con rồng và một con phượng uốn lượn nối đuôi nhau thành vòng tròn, bao trọn lấy hai chữ "Nhất Viên".

Cầm món quà trên tay, ai nấy đều trầm trồ trước độ tinh xảo của hai đồng kim tệ, đem so sánh với người bên cạnh lại càng bất ngờ khi thấy chúng giống nhau y đúc như đúc ra từ cùng một khuôn.

Đại A ca và Nhị A ca mân mê đồng kim tệ, chợt nhớ tới chuyện Đồng An Dao vừa được Hoàng a mã phong Nhất đẳng Công, lẽ nào thứ này chính là kiệt tác của nàng ấy.

Đại A ca thở dài: "Lão Nhị, xem ra Hoàng a mã sắp tới sẽ có hành động lớn đây."

Nhị A ca vuốt ve những đường vân răng cưa nhỏ xíu viền quanh đồng tiền, mỉm cười nói: "Đây là chuyện tốt lành cho Đại Thanh, huynh đệ ta nên dốc sức phò trợ Hoàng a mã."

"Hừ! Đệ nói cứ như thể trên đời này có mỗi đệ là người thông minh vậy." Đại A ca cũng mân mê đồng kim tệ không nỡ buông tay, "Mỗi người chỉ phát cho hai đồng, học viện keo kiệt quá đi mất. Không cho thêm được thì bổn Vương bỏ tiền túi ra mua cũng được mà."

Đại A ca hiện tại tuy chuộng võ nghệ, nhưng dẫu sao cũng từng rèn luyện ở Thượng Thư phòng, lại được Khang Hi đích thân bồi dưỡng từ nhỏ, dù đầu óc có hồ đồ đến mấy thì cũng hiểu biết ít nhiều. Nhìn thấy món đồ này, y thừa biết giá trị tương lai của nó chắc chắn sẽ tăng vọt.

Nhị A ca nghe vậy liền mỉm cười: "Thật trùng hợp, đệ đệ ta cũng có suy nghĩ này. Hay là chúng ta đi hỏi Lục đệ xem đệ ấy còn không?"

"Lục đệ? Dận Tộ á..." Đại A ca nhướng mày. Đúng rồi! Năm ngoái Dận Tộ cứ chạy ra chạy vào Hộ bộ suốt, chắc hẳn là vì chuyện này. Học viện Văn Lan có thể lấy ra một vạn đồng, biết đâu lén đúc tận hai vạn đồng thì sao.

...

Nghe xong ý đồ của Đại A ca và Nhị A ca, Dận Tộ lập tức dang tay: "Hết sạch rồi, số còn lại đệ đem tặng ngạch nương hết rồi! Ngạch nương bảo muốn mang theo vào lăng tẩm để dành... sinh lời."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 881: Chương 887:" | MonkeyD