Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 916
Cập nhật lúc: 30/03/2026 01:01
Mạt Nhã Kỳ nghe thấy tiếng động lén lút ở cửa liền ném một ánh mắt lạnh lẽo sắc như d.a.o găm ra ngoài. Na Tô Đồ lập tức đứng nghiêm trang, rụt rè bước vào trong phòng: "Mạt Nhã Kỳ, hay là... chúng ta đi thăm nương nương trước đã nhé."
Na Nhân và Ô Ni cũng vội vàng hùa theo gật đầu phụ họa: "Đi thăm mã ma đi ạ!"
"Ngạch nương đương nhiên phải đi thăm mã ma rồi." Mạt Nhã Kỳ đứng bật dậy, vuốt lại những nếp nhăn trên y phục, giọng điệu sắc lạnh, "Nhưng mà trước đó, ta phải đi giải quyết một chuyện đã."
Na Tô Đồ nuốt nước bọt: "Nàng... có cần ta giúp một tay không? Khụ... ý ta là, chúng ta không nên manh động!"
Lần trước chỉ vì một phút "nổi trận lôi đình vì hồng nhan", hắn đã rước họa vào thân, hại Mạt Nhã Kỳ phải lẽo đẽo theo hắn lưu đày sang tận nước Nga. Bây giờ con cái cũng đã nheo nhóc hai đứa rồi, hắn không muốn phải xách vali sang Nga du lịch thêm lần nào nữa đâu.
"Chàng nghĩ ta là loại thiếu não như chàng sao?" Mạt Nhã Kỳ liếc xéo hắn một cái sắc lẻm.
Na Tô Đồ lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng.
Mạt Nhã Kỳ bước vào nội thất, mang ra một chiếc hộp gỗ đàn hương tinh xảo. Nàng mở hộp ngay trước mặt Na Tô Đồ, lấy ra một tấm thẻ vàng to bằng bàn tay, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh toát: "Chàng cứ ở nhà trông con cho ngoan, đợi ta tính sổ xong đám người đó, chúng ta sẽ cùng đến Sướng Xuân viên thăm ngạch nương!"
Nhìn thấy vật trên tay Mạt Nhã Kỳ, khóe miệng Na Tô Đồ bỗng chốc nhếch lên thật cao. Phải rồi! Sao hắn lại quên khuấy mất thứ bảo bối này chứ, có cái này trong tay thì đ.á.n.h người mới danh chính ngôn thuận chứ.
Hắn hưng phấn xoa tay: "Mạt Nhã Kỳ, nàng có cần ta chuẩn bị bao bố với gọi thêm vài tay chân không? Đám Ngự sử kia có tới ba tên, không dễ nhằn đâu, chúng ta phải bàn bạc kế sách tác chiến cho kỹ lưỡng mới được."
Mạt Nhã Kỳ nhìn hắn với ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: "Ai bảo chàng là ta đi đ.á.n.h đám Ngự sử! Lãng phí thứ đồ quý giá này lên người bọn chúng, ta thà xé đi còn hơn."
Tính ra ba người, ba tấm Kim bài chắc là đủ xài rồi!
...
Nghe Mạt Nhã Kỳ bảo không thèm chấp đám Ngự sử, Na Tô Đồ đầu đầy dấu chấm hỏi, nghệch mặt ra hỏi: "Nếu không phải đi đ.á.n.h Ngự sử, thế nàng lôi Kim bài ra làm gì?"
"Bọn chúng đều là ch.ó có chủ, đ.á.n.h ch.ó không bằng đ.á.n.h chủ." Mạt Nhã Kỳ rút thêm hai tấm Kim bài nữa từ trong hộp ra. Ánh mắt nàng lạnh lẽo nhìn vào những chữ số Ả Rập do Đồng An Ninh tự tay dùng trâm cài khắc lên, "Nếu chúng ta cứ ngậm bồ hòn làm ngọt, e là đám người đó sẽ được nước lấn tới, tưởng nhà chúng ta dễ ức h.i.ế.p."
Dùng ba tấm, nàng vẫn còn dư bảy tấm. Lần này ra tay có thể nương tay một chút, nhưng lần sau thì chưa biết thế nào đâu.
Na Tô Đồ há hốc miệng, lắp bắp: "Nàng... nàng định làm thật à?"
"Đồ tốt thế này mà không mang ra dùng vào lúc này, chàng không thấy phí phạm sao?" Mạt Nhã Kỳ lườm hắn.
Na Tô Đồ nuốt nước bọt cái ực, rụt rè thương lượng: "Hay là... chúng ta bàn bạc với Lục gia một tiếng xem sao."
"Chuyện của nhà chúng ta, liên quan gì mà phải đi bàn với ca ca ta? Đừng nói là ngày thường chàng vẫn hay thậm thụt mách lẻo với huynh ấy đấy nhé?" Mạt Nhã Kỳ nheo mắt nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ thăm dò.
"Không có. Làm gì có chuyện đó! Trong cái nhà này, nàng là người làm chủ, chuyện này từ trên xuống dưới ai mà chả biết." Na Tô Đồ vội vàng thề thốt, mặt biến sắc.
Hai đứa nhỏ Na Nhân và Ô Ni trong lòng hắn cũng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Ngạch nương làm chủ! Cả nhà đều phải nghe lời ngạch nương!"
Mạt Nhã Kỳ chẳng thèm để ý đến mấy cha con, ngón tay thanh mảnh khẽ miết nhẹ lên mép ba tấm Kim bài. Trên mặt Kim bài khắc chìm những đóa hoa sen tinh xảo, phản chiếu ánh sáng lấp lánh sang trọng, nhìn qua là biết kỹ thuật chế tác cực kỳ công phu.
Thấy Mạt Nhã Kỳ cứ đứng trầm ngâm mãi, Na Tô Đồ tò mò hỏi: "Mạt Nhã Kỳ, lẽ nào nàng hối hận rồi sao?"
Mạt Nhã Kỳ khẽ nhíu mày, xòe ba tấm Kim bài ra trước mặt Na Tô Đồ: "Rút một tấm đi!"
"Rút một tấm á?" Na Tô Đồ ngớ người, cẩn thận quan sát ba tấm Kim bài, rón rén rút tấm ở giữa: "Tấm này đi!"
Mạt Nhã Kỳ lật xem mặt sau của tấm Kim bài mà Na Tô Đồ vừa rút, thấy chữ số "1": "Được rồi, vậy thì điểm đến đầu tiên sẽ là phủ của Đại ca!"
"Hả? Ồ!" Na Tô Đồ lúc này mới vỡ lẽ, hóa ra Mạt Nhã Kỳ định đi tính sổ với Đại A ca trước.
Hiểu ra vấn đề, hắn vội vàng nhét Na Nhân và Ô Ni vào tay nhũ mẫu dặn dò chăm nom cẩn thận, rồi lật đật chạy theo gót Mạt Nhã Kỳ. Thấy nàng tay lăm lăm cây roi ngựa (kỷ vật do Thái Hoàng Thái hậu ban tặng) chuẩn bị lên đường, hắn hoảng hốt tăng tốc đuổi theo. Mạt Nhã Kỳ thấy hắn lẽo đẽo đi theo thì cũng không nói gì, còn cố ý dừng lại chờ một lát.
Vương phủ của Đại A ca nằm cách phủ Công chúa khá xa, phải đi mất nửa vòng kinh thành. Mạt Nhã Kỳ sai người đi dò la trước, chắc chắn Đại A ca đang ở nhà, liền không chút do dự giục ngựa phóng đi.
Trên đường đi, khi đi ngang qua phủ của Cửu A ca và Thập A ca, Na Tô Đồ nhanh trí sai người vào báo tin cho hai người họ. Nhỡ đâu sức mạnh của ba tấm Kim bài không đủ để "hàng yêu phục ma", có thêm Cửu A ca và Thập A ca trợ chiến cũng tốt. Kháng cự không nổi nữa thì đành phải lôi hai đứa Na Nhân, Ô Ni ra diễn vở kịch khóc lóc t.h.ả.m thiết vậy.
...
Hôm nay đúng vào ngày nghỉ mộc (ngày nghỉ của quan lại), thời tiết lại nóng bức ngột ngạt, nên hầu hết các phủ đệ trong kinh thành đều đóng cửa nghỉ ngơi, tránh nóng. Cửu A ca và Thập A ca đương nhiên cũng nằm ườn ở nhà.
Lúc gia nhân chạy vào bẩm báo, Cửu A ca đang thiu thiu ngủ liền bật dậy, ngoáy ngoáy tai: "Ngươi nói lại xem nào?"
Bát tỷ tỷ vì chuyện Lục ca bị hạch tội, xách roi đi tính sổ với Đại ca và Nhị ca á?
Là y đang nằm mơ chưa tỉnh, hay là Bát tỷ tỷ phát điên rồi!
Gia nhân đành thật thà thuật lại nguyên văn một lần nữa. Cửu A ca lúc này mới tin là thật. Y hít một ngụm khí lạnh, vớ lấy chiếc khăn ướt lau mồ hôi rịn trên trán, hai mắt sáng rực lên vì hưng phấn: "Mau! Đưa gia đi xem ngay! Cái màn kịch hay nhường này mà bỏ lỡ, gia chắc chắn sẽ uất ức cả năm mất."
Nói đoạn, y vội vã giục gia nhân dẫn đường đi tìm Mạt Nhã Kỳ.
...
Bên phía Thập A ca cũng nhận được hung tin tương tự. Nghe xong, Thập A ca hít một ngụm khí lạnh thấu phổi: "Bát tỷ điên thật rồi!"
Gia nhân rụt rè bẩm báo: "Bẩm Thập gia, Ngạch phò mong ngài có thể ra mặt khuyên can một tiếng. Công chúa đang vô cùng thịnh nộ, một phần cũng là vì chuyện này khiến Hoàng Quý phi nương nương tức giận đến mức đổ bệnh nặng."
Thập A ca: "..."
Nghe cái điệu bộ của người hầu phủ Công chúa, sao y cứ có cảm giác cái người mà Na Tô Đồ muốn y khuyên can lại là Đại ca và Nhị ca nhỉ.
Nhưng dù thế nào đi nữa, thân là đệ đệ ngoan của Bát tỷ tỷ, trận này y nhất định phải ra mặt cổ vũ lấy khí thế. Đại ca, Nhị ca và Bát ca, ba người hùa vào ức h.i.ế.p một người, đúng là chẳng quân t.ử chút nào.
Hơn nữa, nếu để Bát tỷ tỷ dọn dẹp xong đám Đại ca mà phát hiện ra y trốn tránh không ra cổ vũ, chắc chắn mục tiêu tiếp theo bị "lên thớt" chính là y.
Nhân cơ hội này, y cũng muốn xem thử trong lòng Hoàng a mã, mấy huynh đệ bọn họ ai mới là đứa con quan trọng nhất.
Thập A ca hùng hổ dẫn người ra đến cổng Vương phủ, chưa kịp bước chân ra ngoài đã bị Thập Phúc tấn gọi giật lại: "Dận Ngã, ngài đứng lại đó cho thiếp!"
Thập Phúc tấn vừa nghe nói có người của phủ Công chúa tới tìm y, đã linh cảm có chuyện chẳng lành, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy ra ngăn y lại.
"Ta đang có việc gấp, nàng gọi ta làm gì?" Thập A ca bực bội nhìn nàng.
