Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 960

Cập nhật lúc: 31/03/2026 06:00

"Xin hỏi Vinh phi nương nương đến gặp ngạch nương có chuyện gì không? Nếu Mạt Nhã Kỳ có thể giúp đỡ, thì cũng sẵn lòng giúp một tay." Giọng nói của Mạt Nhã Kỳ truyền đến tai mọi người.

Đám đông trước cửa cung vội vàng hành lễ với Mạt Nhã Kỳ.

Trong mắt Vinh phi lóe qua một tia kinh ngạc, không rõ Mạt Nhã Kỳ đã đến từ lúc nào.

"Bát công chúa đã nghe chuyện Lục gia 'mời' Sách tướng đến Tông Nhân phủ chưa?" Ánh mắt Vinh phi nhìn chằm chằm vào đối phương.

Mạt Nhã Kỳ lộ vẻ mặt kinh ngạc, lùi lại một bước: "Thật sao? Sách tướng làm sao mà trêu chọc đến huynh ấy, Hoàng a mã nghe xong, sẽ không tức nổ tung chứ."

"Bát công chúa không biết?" Vinh phi lần này là thực sự kinh ngạc rồi.

Chuyện này Hoàng thành và T.ử Cấm Thành theo lý mà nói đáng nhẽ đã truyền khắp rồi, nghe nói các a ca xuất cung đều đã đi Tông Nhân phủ, không biết có thể giải quyết được sự việc hay không.

Mạt Nhã Kỳ thúc giục nói: "Vinh phi nương nương mau nói với ta một chút, rốt cuộc là chuyện gì, nghe ngài nói mấy lời này, thật sự dọa c.h.ế.t người rồi."

Mạt Nhã Kỳ giả vờ sốt ruột giậm chân, nhíu mày nói: "Tương Cần, ngươi về công chúa phủ, bảo ngạch phò đưa cho ta mấy tấm thẻ vàng tới đây."

Nghe được từ "thẻ vàng" này, mí mắt Vinh phi khẽ giật, trong lòng bắt đầu nổi lên vị chua.

Thứ "thẻ vàng" này, mặc dù bà chưa nhìn thấy vật thật, nhưng lại biết được đại danh của nó. Lần trước Mạt Nhã Kỳ đ.á.n.h Đại a ca, Nhị a ca (bản gốc gõ nhầm là Nhất a ca, tác giả đã đính chính ở các ngữ cảnh trước) cùng với Bát a ca bọn họ, đem thứ này giao cho Hoàng thượng, Hoàng thượng cũng không nói thêm lời nào.

Trong những đứa con của Hoàng thượng, trước mắt chỉ có Mạt Nhã Kỳ là có, hơn nữa không phải là một tấm, mà là tận mười tấm. Lần trước nghe nói đã dùng ba tấm, còn thừa bảy tấm, theo bà suy tính, với lửa giận của Hoàng thượng, ba tấm thẻ vàng cũng đã là kịch trần, đủ để dập tắt cơn giận.

Cố tình các a ca khác đến một tấm "thẻ vàng" đều không với tới được, Hoàng thượng thật sự là thiên vị đến tận chân trời rồi.

Theo bà thấy, chưa hẳn là Hoàng thượng coi trọng Mạt Nhã Kỳ bao nhiêu, mà là ngài đem Hoàng hậu nương nương đặt ở đầu quả tim. Loại chủ ý này, cũng chỉ có Hoàng hậu nương nương mới có thể làm Hoàng thượng thực hiện.

Vinh phi càng nghĩ, trong lòng phảng phất như mở xưởng giấm, vị chua chớp mắt đã sắp từ ánh mắt bốc ra. Bà phản ứng lại, hiện tại không phải lúc tính toán cái này, nghĩ đến đây, Vinh phi nắm lấy tay Mạt Nhã Kỳ, lo lắng nói: "Bát công chúa, chuyện này vẫn là cần Hoàng hậu nương nương ra mặt."

Mạt Nhã Kỳ: "Vinh phi nương nương nói nghiêm trọng rồi, ca ca thân là Tông Lệnh Tông Nhân phủ, có thể có một số việc cần Sách tướng hỗ trợ, sự tình còn chưa hỏng đến bước kia."

Vinh phi thấy thế, nhíu mày nói: "Ý của Bát công chúa là không muốn bổn cung gặp Hoàng hậu nương nương."

Mạt Nhã Kỳ thành thật nói: "Vinh phi nương nương thứ tội, bệnh tình của ngạch nương rất khó nói, Mạt Nhã Kỳ lo lắng người sẽ bị kinh sợ."

Vinh phi: ...

Ngay lúc hai người đang dây dưa ở cửa, Trân Châu đi tới, hành lễ với Vinh phi: "Vinh phi nương nương, Hoàng hậu nương nương mời ngài đi vào."

Sắc mặt Vinh phi lộ vẻ vui mừng, vội vàng đi theo.

Mạt Nhã Kỳ thấy thế, cũng đi theo vào.

Trong noãn các trắc điện, Đồng An Ninh không xuống giường, Phú Sát thị và Y Cáp Na ngồi ở một bên.

Vinh phi vừa vào noãn các, đã bị hơi nóng bên trong phả vào mặt, chỉ là ngồi xuống một lát, đã cảm thấy trên người rịn mồ hôi mỏng, nhưng nhìn trên người Đồng An Ninh thậm chí còn khoác một kiện áo dài, trong lòng thở dài một hơi: "Hoàng hậu nương nương, thần thiếp lần này qua đây, là bởi vì chuyện của Lục a ca và Sách tướng ở ngoài cung."

Đồng An Ninh ngây ngẩn cả người, "Dận Tộ, Sách Ngạch Đồ?"

Hai người này hiện tại hẳn là không dính líu đến nhau chứ.

Cho dù là a mã cùng Sách Ngạch Đồ lẫn nhau túm râu, kéo b.í.m tóc, nàng cũng sẽ không quá kinh ngạc, các cụ già nói không chừng hôm nào đó nổi hứng, muốn đ.á.n.h một trận. Nhưng Dận Tộ tại sao lại đi tìm Sách Ngạch Đồ gây rắc rối chứ.

Vinh phi gấp đến độ hốc mắt phiếm hồng, nhìn dường như sắp khóc ra đến nơi: "Nghe nói Lục a ca đem Sách tướng 'mời' đến Tông Nhân phủ rồi."

Đồng An Ninh: ...

Trên lịch sử, Sách Ngạch Đồ xác thực bị giam cầm ở Tông Nhân phủ, nghe nói cuối cùng là bị c.h.ế.t đói. Cớ sao Dận Tộ lại tham gia vào chuyện này? Chẳng lẽ là Khang Hi phân phó?

Đồng An Ninh trong lúc nhất thời tâm tư suy nghĩ rất nhiều, không rõ sự tình tại sao lại đi đến mức độ này.

Phú Sát thị ôm bụng, hít sâu một hơi: "Lục gia?"

Y Cáp Na ở một bên an ủi nói: "Yên tâm, đệ ấy không sao."

Chỉ cần Dận Tộ không dính líu đến mưu phản, đừng nói là đem Sách Ngạch Đồ tóm tới Tông Nhân phủ, chính là đem người g.i.ế.c đi, cũng sẽ không xảy ra chuyện. Phú Sát thị bây giờ còn đang mang thai, không nên quá mức lo âu.

Mạt Nhã Kỳ ở một bên cũng hùa vào an ủi: "Tẩu tẩu, còn có Mạt Nhã Kỳ nữa mà, nếu ca ca không làm được việc, Mạt Nhã Kỳ sẽ cứu huynh ấy."

"... Đa tạ Mạt Nhã Kỳ." Khóe miệng Phú Sát thị khẽ giật, bất quá trong lòng ngược lại đã bình ổn xuống.

Cho dù Mạt Nhã Kỳ khuyên không được Hoàng thượng, thì vẫn còn có Hoàng hậu nương nương.

Đồng An Ninh khẽ nhíu mày: "Rốt cuộc là vì chuyện gì? Vô duyên vô cớ Dận Tộ lại đụng độ cùng Sách tướng?"

Vinh phi lắc đầu: "Thần thiếp cũng không biết, bây giờ kinh thành đều đã truyền khắp. Thần thiếp cũng không phải là vì Sách tướng nói chuyện, chỉ là ngài cũng biết, đại tuyển năm nay Hoàng thượng đã đem cháu gái của Cát Bố Lạt chỉ định cho Dận Chỉ, việc này... làm cho thần thiếp phải làm thế nào mới được a!"

"Ngươi trước tiên đừng vội, cho dù Sách Ngạch Đồ xảy ra chuyện, cũng không trở ngại được Thừa Ân công... khụ khụ..." Đồng An Ninh thấp giọng nói.

Trân Châu ở một bên dâng lên một chén trà xanh cho Đồng An Ninh thấm giọng.

Vinh phi c.h.ế.t sững: ...

Hoàng hậu nương nương nói lời này là có ý gì? Lẽ nào Sách Ngạch Đồ lần này thật sự phải ngã ngựa rồi, tại sao nghe ngữ khí của Hoàng hậu nương nương lại kiên định như thế.

Bà gấp gáp không phải vì Cát Bố Lạt, mà là vì cả gia tộc Hách Xá Lý thị. Vận khí của bộ tộc Hách Xá Lý dường như ở thời của Sách Ni, Sách Ngạch Đồ đều xài cạn kiệt cả rồi. Trước mắt ngoài Sách Ngạch Đồ đang chống đỡ, trong số những con cháu xuất chúng ở Hoàng thành, Hách Xá Lý thị căn bản xếp không được thứ hạng. Nếu Sách Ngạch Đồ thật sự ngã xuống, đợi đến lúc cái vị Thừa Ân công Cát Bố Lạt này không còn, Hách Xá Lý thị chỉ sợ muốn triệt để trầm mặc đi xuống.

Lão Tam nhà bà rốt cuộc kiếp trước đã tạo cái nghiệt gì, tại sao dính phải hai cô phúc tấn đều không cho người ta bớt lo. Lúc trước bà chê cười phúc tấn của Ngũ a ca thân thế thấp kém, nhưng mà hiện tại Ngũ a ca cùng Ngũ phúc tấn tháng ngày trôi qua thật náo nhiệt, sinh được hai đích t.ử, đem hài t.ử cả một phủ đều chiếu cố vô cùng tốt.

Cố tình nhà bà thì...

Mạt Nhã Kỳ gật gật đầu: "Vinh phi nương nương, ngài cứ việc không cần lo lắng, an tâm làm mẹ chồng của ngài đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý Phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 953: Chương 960 | MonkeyD