Thanh Y Tuyết Hận - 6
Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:00
Lúc này ta đã lặng lẽ trở lại vị trí vừa đứng, may mắn là ban nãy đa số “hảo hán” trong rừng thấy tình thế không ổn đều đã chạy tán loạn, những người nhìn thấy cảnh ấy lại đều là người của Trình Huyền Linh.
Hoàng kim ban thưởng rơi vào tay Trình Huyền Linh, cả triều đều biết An vương mới là Bá Nhạc của Trình Huyền Linh, công lao này sẽ được tính lên đầu An vương.
Giữa đám đông, ta thưởng thức dáng vẻ kiêu ngạo khi Trình Huyền Linh nhận công. Khi ánh mắt giao nhau, ta đọc được trong mắt hắn sự “tán thưởng” dành cho ta.
Đối với ta mà nói, hợp tác có hi vọng, vậy là đủ rồi.
Sau thu săn là dạ yến, ta và Trình Huyền Linh xử lý xong vết thương trên người mình, lại thay y phục mới.
Kẻ ở địa vị cao thì uống rượu mua vui trong đại điện, còn ta và Trình Huyền Linh thì khoanh tay đứng ở quảng trường ngắm trăng.
“Ta tưởng ngươi định quyến rũ An vương.”
“Đúng vậy.”
Ta gật đầu như giã tỏi.
Mày Trình Huyền Linh nhíu c.h.ặ.t thành một cụm:
“An vương hẳn sẽ không thích nữ t.ử dám tay không đ.á.n.h hổ.”
Ta đột nhiên biến sắc:
“Sao không nói sớm?”
“……”
Trên mặt Trình Huyền Linh lộ ra vẻ mờ mịt và luống cuống ta chưa từng thấy, hiển nhiên đã tưởng thật câu nói đùa thuận miệng của ta, cho đến khi thấy ta “phụt” một tiếng bật cười, hắn mới ý thức được mình bị trêu chọc.
“Ngu Thủy Tâm, ngươi……”
Hắn như muốn nổi giận, nhưng rồi lại chuyển thành bất đắc dĩ cười:
“Đã đến tình cảnh nào rồi, vẫn còn đùa được.”
“Vậy thì làm sao, cũng không thể ngày ngày giậm chân ngày ngày khóc được.”
Ta nghiêng đầu nhìn hắn:
“Trình Huyền Linh, ngươi từng khóc chưa?”
Khi gặp biến cố lớn trong đời, từng khóc chưa?
“Ngươi nói nhiều phiền c.h.ế.t đi được.”
Ánh trăng chiếu lên gương mặt màu đồng cổ của Trình Huyền Linh, gương mặt lạnh lùng ấy được phủ lên một tầng sáng dịu, trông không còn khó coi đến thế, điều này khiến ta từ đáy lòng công nhận dung mạo của hắn.
Một người tuấn lãng hiên ngang như vậy, một thân tài cán như vậy, nếu không có biến cố này, đời hắn sẽ thế nào?
Mà Liệt Kim Sơn trong mộng của ta, núi non tú lệ, hương thơm xa vời, cũng đã vỡ thành bụi khói giữa trời đất.
Không chỉ người chẳng còn tuổi thiếu niên lần nữa, hoa cũng không có ngày nở lại.
Đã khóc chưa?
Hẳn là đã khóc, hận không thể khóc đến vỡ nát chính mình.
Tiểu Man, nha hoàn bên cạnh An vương phi, bỗng tới tìm ta, đưa một chiếc bình sứ bạch ngọc tới, trên mặt chất đầy nụ cười cung kính:
“Cô nương, Vương phi sai nô tỳ mang kim sang d.ư.ợ.c này tới cho cô, còn bảo nô tỳ chuyển lời quan tâm của người.”
Đợi Tiểu Man đi rồi, Trình Huyền Linh nghiêng mắt nhìn sang:
“Ngươi ở Hoan Hỉ Lâu là để tiếp cận An vương?”
“An vương chưa bao giờ tới nơi như Hoan Hỉ Lâu.”
“Ta đương nhiên biết An vương không tới, nhưng An vương phi sẽ tới.”
Ta cười.
Nói chuyện với người thông minh quả thật không phí sức.
Bình thường An vương phi không thích ra ngoài, nhưng lại thích ăn món chiêu bài của Hoan Hỉ Lâu là thủy tinh thiêu ngỗng và tôm ngọt vải, một hai tháng luôn sẽ tới một lần. Gian nhã phòng thượng hạng nhất trên tầng hai được đặc biệt để dành cho nàng.
Mỗi lần An vương phi đến đều do ta hầu hạ, không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, vì thế nàng cũng không chú ý tới ta.
Chỉ khi hàn huyên với Vạn Trân Trân, nàng hỏi một câu:
“Lại tuyển thêm người rồi sao?”
“Một kẻ đáng thương thôi, nhà gặp nạn chỉ còn mình nàng ấy, ta không giữ lại thì sợ nàng ấy phải chịu khổ.”
Không lâu sau, cơ hội của ta tới.
Hôm ấy An vương phi vừa ngồi xuống, một mũi tên lạnh đã b.ắ.n tới từ nóc nhà đối diện. Những người nàng mang theo đều là cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng kẻ b.ắ.n tên nội lực cũng rất thâm hậu.
Mũi tên vừa ló vào từ cửa sổ đã bị hộ vệ dùng đao c.h.é.m gãy, nhưng đầu tên vẫn hướng về phía An vương phi mà lao tới.
Thấy cảnh ấy, ta nhào lên dùng thân làm khiên, thay nàng chắn đầu tên.
Từ đó, ta và nàng có liên hệ.
An vương phi là một mỹ nhân, không phải kiểu nũng nịu nghìn người như một, mà là nữ t.ử đẹp mà có ngạo cốt.
Nghe nói khi mới gả cho An vương, hai người cũng xem như hòa thuận, nhưng về sau Lý gia chọc giận long nhan, không còn phong quang như trước. Đứa con của nàng và An vương khi hai tuổi mắc bệnh c.h.ế.t yểu, từ đó nàng vẫn không có t.h.a.i lại, quan hệ giữa nàng và An vương cũng trở nên vi diệu.
Vốn là hậu duệ tướng môn, lại bị giam trong thâm trạch, giá trị cả đời chỉ có thể thể hiện trên trang phục và cái bụng của nàng.
Ta hiểu sự cô độc tịch mịch của nàng, nàng khi biết trên người ta có nợ m.á.u, cũng không hề để bụng.
Nàng nói:
“Thủy Tâm, lần đầu tiên bản cung nhìn thấy ngươi đã biết ngươi không phải nữ t.ử tầm thường.”
Sự không tầm thường của ta là được ngâm ra từ biển m.á.u thù sâu, cho nên ta chỉ có một lớp da đẹp, nhưng không có vẻ mềm mại của nữ t.ử, chỉ có sự lạnh nhạt xa cách thấm ra từ trong xương cốt.
Một lần tiễn nàng đến cửa Hoan Hỉ Lâu, vừa khéo gặp An vương tới đón.
Ta cúi đầu tiễn bọn họ đi, Vạn Trân Trân không biết đứng sau lưng ta từ lúc nào, cẩn thận véo nhẹ eo ta một cái, nhỏ giọng nói:
“Chiêu này quá hiểm, An vương sẽ không mắc câu đâu.”
Ý Vạn Trân Trân là, với lòng dạ và địa vị của An vương, tuyệt đối sẽ không lưu tâm đến một nữ t.ử đột nhiên xuất hiện, cho dù là thiên nữ hạ phàm cũng sẽ không, ngược lại hắn sẽ càng cẩn thận hơn.
Nhưng người câu cá nào lại vì một hai lần mất hứng mà tay không quay về?
Trình Huyền Linh dựa bên cửa, đôi mắt sắc bén vẫn luôn quan sát mặt ta, nghĩ đến hắn đã từ vài lời rời rạc của ta mà xâu chuỗi được đầu đuôi vì sao ta xuất hiện ở bãi săn và biết trước thánh ý.
Ở một mức độ nào đó, ta và hắn là cùng một loại người, chiêu suy mình ra người này dùng giữa ta và Trình Huyền Linh rất hữu hiệu.
Thật lâu sau, ta mới nghe hắn nói:
“Ngu Thủy Tâm, mong rằng ngươi sẽ không hối hận.”
