Thập Lý Nương - 8

Cập nhật lúc: 13/09/2026 05:02

Nàng tiến lên hành lễ.

“Điện hạ, thần nữ Lâm Nhược Nhi.”

“Thần nữ ngưỡng mộ Điện hạ đã lâu.”

“Không biết Điện hạ có thể...”

Bùi Túc không để nàng nói hết.

Chàng ôm ta đứng dậy, chắp tay với Đế Hậu.

“Phụ hoàng, Mẫu hậu.”

“Nhi thần uống hơi nhiều, thân thể không khỏe.”

“Xin lui ra ngoài giải rượu.”

Nói xong, chàng mang ta rời điện.

Ta ngoái đầu định nhìn Triệu Dao Nguyệt xem nàng tức tới mức nào, nhưng chỗ ngồi của nàng đã trống từ lúc nào.

Ta cũng chẳng nghĩ nhiều.

Bùi Túc đưa ta tới tẩm điện nghỉ ngơi lần trước, đặt lên giường, đắp chăn rồi nhét thêm lò sưởi tay vào bên trong.

Địa long trong phòng cháy rất ấm.

Ta lại vừa ăn no, chỉ một lát đã ngủ mơ màng.

Đang nửa tỉnh nửa mê, ta nghe Bùi Túc ngồi bên giường nói.

“Mấy cô nương vừa rồi, ta đều không thích.”

Ta mở mắt, nghi hoặc nhìn chàng.

Chẳng lẽ chàng đang tự nói chuyện một mình.

Bùi Túc chống tay bên mép giường, giọng chậm rãi.

“Nhưng Mẫu hậu cứ nhất định phải chọn phi cho ta.”

“Ta lại cảm thấy nữ nhân điên đột nhiên xuất hiện mấy lần trước có vẻ không tệ.”

Cả thân heo của ta cứng lại.

Ta ngước nhìn chàng.

Bùi Túc cũng đang nhìn ta.

Ta lập tức quay mặt đi, giả vờ chẳng nghe hiểu.

Chàng vẫn tiếp tục.

“Tuy nàng hành sự ngốc nghếch, lại còn thích khóc la.”

“Nhưng nhìn kỹ thì cũng rất đáng yêu.”

Trong giọng nói có ý cười nhàn nhạt.

Tai ta giật một cái.

Ta càng chui sâu vào chăn.

Bùi Túc đang nói một mình thật sao.

Hay chàng cố ý nói cho ta nghe.

Nhưng ta chỉ là một con heo.

Ta phải tỏ ra không hiểu mới đúng.

Hơn nữa, sao chàng có thể thích dáng người khi hóa hình của ta.

Ta đầy đặn hơn Triệu Dao Nguyệt, cũng chẳng thanh mảnh bằng những cô nương vừa rồi.

Ta nghĩ mãi không hiểu, cuối cùng chỉ biết vùi cả đầu vào chăn, rên khe khẽ.

Vì thế ta không nhìn thấy ánh mắt đầy thâm ý của người ngồi bên giường.

Bên ngoài có tiểu thái giám bẩm báo.

“Điện hạ, Hoàng hậu nương nương sai ma ma tới tìm người.”

Bùi Túc cách lớp chăn xoa đầu ta.

“Ngoan ngoãn ngủ.”

“Ta đi một lát rồi về.”

Ta cựa quậy, hừ một tiếng coi như đã biết.

Chàng cười rồi theo người kia rời đi.

Ta nằm trong chăn, bỗng cảm giác như mình quên một chuyện gì rất quan trọng.

Nghĩ mãi không ra, ta đành bỏ cuộc.

Ngay lúc ấy, cửa phòng kẽo kẹt mở ra.

Tiếng bước chân vang lên.

Ta còn tưởng Bùi Túc đã quay lại.

Vừa thò đầu ra khỏi chăn, ta liền nhìn thấy một thái giám xa lạ.

Trong tay hắn nắm c.h.ặ.t một thanh chủy thủ.

Ánh mắt hắn vừa chạm tới ta đã lộ sát ý.

Hắn lao thẳng về phía giường.

Ta sợ đến hồn vía bay mất, há miệng hét ch.ói tai rồi bật xuống đất.

Tên thái giám bị tiếng kêu làm cho khựng lại.

Chỉ trong nháy mắt ấy, ta đã lao khỏi cửa nhanh như mũi tên rời dây cung.

Hắn còn chưa kịp đuổi thì bóng ta đã biến mất.

Tẩm cung rộng lớn, hành lang lại chằng chịt.

Ta vừa chạy vừa kêu, đi tìm Bùi Túc khắp nơi nhưng chẳng thấy.

Cuối cùng, ở một góc khá vắng, ta phát hiện một tẩm điện đang sáng đèn.

Qua bóng người hắt lên cửa sổ, ta nhận ra một trong số đó chính là Bùi Túc.

Ta mừng rỡ lao tới, dùng đầu đẩy cửa xông vào.

Nhưng cảnh tượng bên trong khiến cả con heo như ta cũng phải sững lại.

Triệu Dao Nguyệt mặc một thân sa y mỏng manh, khóe mắt còn vương lệ, đang đứng trước mặt Bùi Túc.

Nàng nghẹn ngào hỏi.

“Điện hạ chê Dao Nguyệt không đầy đặn bằng Lâm Nhược Nhi sao?”

Ta ngây ra.

Bùi Túc thì hoàn toàn không có vẻ thương hoa tiếc ngọc.

Chàng cau mày, sự chán ghét hiện rõ trên mặt.

“Tránh ra.”

Triệu Dao Nguyệt vẫn không chịu bỏ cuộc.

Nàng còn kéo y phục thấp xuống một chút, cố quyến rũ chàng.

“Điện hạ, người nhìn thần nữ...”

Bùi Túc dường như đã hết kiên nhẫn.

Cách lớp y phục, chàng túm lấy Triệu Dao Nguyệt, nhấc bổng người lên rồi thẳng tay ném nàng ra ngoài cửa.

Sau đó, cánh cửa bị đóng sầm trước tiếng khóc lóc ngoài hành lang.

Ta đứng dưới đất, nhìn mà ngơ ngác.

Lúc ấy Bùi Túc mới chú ý tới ta.

“Ừm?”

“Không phải đã bảo ngươi đợi ở bên kia sao?”

Chàng khom người bế ta lên, còn tháo áo choàng bọc kín cả thân heo.

“Bám người như vậy?”

“Y phục cũng không mặc đã chạy ra đây, lạnh không?”

Ta lạnh đến run, còn hắt hơi một tiếng.

Ta muốn nói có người cầm d.a.o đuổi g.i.ế.c mình, nhưng trong hình heo chỉ có thể kêu hừ hừ.

Không ngờ đúng lúc ấy, thân thể lại nóng bừng lên.

Ta lập tức nhớ ra chuyện mình quên cả tối.

Hôm nay chính là ngày ta hóa hình hoàn toàn.

Ta hoảng loạn kêu chít chít, cố giãy khỏi vòng tay Bùi Túc.

Nhưng chàng ôm quá c.h.ặ.t.

Hơi nóng lan từ bụng ra khắp người.

Ta biết lần này không trốn được nữa.

Đầu heo dần biến thành đầu người, bốn chân cũng hóa thành tay chân thiếu nữ.

Ta co rúm trong áo choàng của Bùi Túc, run đến mức không dám ngẩng mặt.

Xong rồi.

Ta sẽ phải hóa thành người ngay trước mặt chàng.

Ta mập như thế, thật không muốn chàng nhìn thấy.

Khi biến hóa kết thúc, ta nắm c.h.ặ.t vạt áo, lí nhí.

“Điện hạ...”

“Người nghe ta giải thích.”

Từ trên đỉnh đầu truyền xuống tiếng cười rất nhẹ.

“Ừm.”

“Giải thích đi.”

Ta căng thẳng đến lòng bàn tay đổ mồ hôi.

“Ta không cố ý giấu người.”

“Chỉ là ta cảm thấy mình rất mập.”

“Ta không muốn để người nhìn thấy dáng vẻ này.”

Bùi Túc im lặng một lát như thật sự khó hiểu.

“Mập?”

“Mập ở đâu?”

Chàng giữ vai, nhẹ nhàng kéo ta ra khỏi lòng mình rồi nhìn kỹ từ đầu tới chân.

Gương mặt nhỏ, cổ trắng, vai tròn, eo thon, đường nét cơ thể mềm mại đầy đặn.

Bùi Túc nhìn hồi lâu vẫn chẳng thấy chỗ nào đáng gọi là béo.

Ta xấu hổ ôm c.h.ặ.t áo choàng hơn, chỉ muốn đào lỗ chui xuống.

“Ta... ta chính là mập.”

“Người đừng nhìn nữa.”

Thật ra áo choàng của chàng bọc ta kín đến mức chẳng thấy được bao nhiêu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Lý Nương - Chương 8: 8 | MonkeyD