Thập Nhật Chung Yên - Chương 1060: Khổ Nhục Kế, Vở Kịch Của Hai Kẻ Điên
Cập nhật lúc: 05/01/2026 16:42
Trần Tuấn Nam còn muốn ngăn cản Tề Hạ, lại thấy hắn chạy tới cửa ra vào "Chuẩn bị chiến đấu khu".
Tề Hạ bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, tay đang chuẩn bị mở cửa dừng lại, quay đầu nhìn về phía Kiều Gia Kính cùng Hàn Nhất Mặc.
Hắn dừng một chút, đi tới bên cạnh hai người, cho Hàn Nhất Mặc một ánh mắt, Hàn Nhất Mặc lập tức ngầm hiểu, đem Kiều Gia Kính đặt nằm ngang, sau đó tránh sang một bên.
Tề Hạ lưng hướng về phía Hàn Nhất Mặc, đưa tay từ trong túi Kiều Gia Kính lấy ra "Sĩ", sau đó dùng "Hỏa" lấy từ chỗ Chương luật sư trong túi mình tráo đổi một lần, đem "Hỏa" thả trở về, bản thân lấy đi "Sĩ".
Tề Hạ cảm giác "Sĩ" mà Kiều Gia Kính liều c.h.ế.t mang về rất có thể sẽ dẫn phát hiệu ứng cánh bướm, để cho bọn họ tiến một bước dài trên con đường hướng tới "Thắng lợi".
"Trần Tuấn Nam, tôi còn muốn bàn giao cậu một việc..."
"Cậu nói đi."
"Dây xích thừa còn ở chỗ cậu không? Cho tôi dùng một chút."
"Mẹ, dây xích của tiểu gia rất nhiều, cậu chờ chút nhi a!"
Trần Tuấn Nam cúi đầu xuống từ trong túi móc ra một đống dây xích đưa cho Tề Hạ, Tề Hạ gật gật đầu, vừa muốn mở miệng nói cái gì, lại quay đầu thấy được Hàn Nhất Mặc ở một bên, lời đến khóe miệng chần chờ một chút.
Hắn luôn lo lắng mình nghĩ quá nhiều, sẽ liệt kê ra phương án giải quyết cho rất nhiều chuyện căn bản không xảy ra.
Nhưng chuyện cho tới bây giờ, cẩn thận là cần thiết, dù là chỉ có 1% khả năng, cũng không thể xảy ra sơ suất vào lúc này.
"Trần Tuấn Nam." Tề Hạ nhìn hắn, "Nói riêng."
Trần Tuấn Nam nghe xong "Đơn độc" lập tức hiểu ý Tề Hạ, hai ba bước đi đến bên cạnh hắn, ghé tai vào.
Mà Tề Hạ cũng thừa cơ thấp giọng nói mấy câu, biểu cảm Trần Tuấn Nam dần dần trở nên đặc sắc.
"Nha?" Hắn nở nụ cười, "Tốt tốt tốt... Rất thú vị."
"Cậu hiểu là tốt rồi." Tề Hạ nói, "Nếu quả thật xảy ra chuyện này, cậu cứ tùy cơ ứng biến, muốn làm cái gì thì làm."
"Tiểu gia còn sợ cậu bảo tiểu gia tém tém lại đấy." Trần Tuấn Nam nói, "Yên tâm đi Lão Tề, chỗ này tiểu gia giúp cậu trông, tiếp đó cậu cứ yên tâm đi. Nếu xảy ra vấn đề, tiểu gia xách đầu tiểu Hàn tới gặp cậu."
Hàn Nhất Mặc: "Hả?"
"Giao cho cậu." Tề Hạ gật gật đầu, "Tôi đi một lát sẽ trở lại."
Hắn mở cửa phòng xác nhận không người, trực tiếp rời đi "Chuẩn bị chiến đấu khu".
Trần Tuấn Nam hít sâu một hơi, vừa định đi đến bên cạnh màn hình, lại phát hiện Hàn Nhất Mặc vẫn luôn nhìn mình.
Bởi vì ánh mắt Hàn Nhất Mặc quá mức quái dị, Trần Tuấn Nam lập tức hứng thú, đi qua ngồi xổm xuống cười tủm tỉm nhìn hắn.
"Sao, làm sao vậy?" Hàn Nhất Mặc hỏi.
"Không sao cả a." Trần Tuấn Nam đáp.
"Không, không sao cả cậu vì sao nhìn chằm chằm tôi?"
"Đừng sợ, tiểu Hàn." Trần Tuấn Nam nói, "Chuyện gì đều không có, nhìn cậu thật thú vị, tới ngắm kỹ cậu chút thôi."
"Chuyện gì đều không có...?" Hàn Nhất Mặc hiển nhiên là không tin, "Thế nhưng vừa rồi Tề Hạ hắn... Có phải hay không..."
"Lão Tề vừa rồi không nói gì cả, chỉ kể chuyện cười cho tiểu gia nghe thôi." Trần Tuấn Nam nhìn chằm chằm Hàn Nhất Mặc nói, "Cậu muốn nghe không? Mẹ nó buồn cười lắm."
Hàn Nhất Mặc nghe xong cả người run lên một cái, nhưng rất nhanh liền ra vẻ trấn định nói: "Trần, Trần Tuấn Nam, mặc dù không biết là chuyện cười gì... Nhưng tôi vẫn luôn là người bên các cậu, điểm này cậu tuyệt đối phải tin tưởng tôi."
Trần Tuấn Nam nghe xong lông mày nhướng lên, cảm giác tình huống quả nhiên hơi thú vị.
Bởi vì Tề Hạ vừa rồi vài câu thì thầm xác thực chưa từng đề cập tới Hàn Nhất Mặc nửa chữ.
Chỉ là Trần Tuấn Nam phát hiện Hàn Nhất Mặc sau khi Tề Hạ thì thầm với mình thì sắc mặt không được tự nhiên, thế là ngẫu nhiên lừa dối hai câu, lại không nghĩ rằng hiện trường phá án.
Mặc dù phá án... Nhưng vụ án này muốn phán thế nào?
"Thật không nghe cái chuyện cười kia?" Trần Tuấn Nam cười hỏi.
"Không, không nghe." Hàn Nhất Mặc đáp, "Cậu chỉ cần tin tưởng tôi là được, tôi đối với Tề Hạ trung thành tuyệt đối, tuyệt không hai lòng!"
"Ha ha!"
Nhìn thấy Trần Tuấn Nam cười, Hàn Nhất Mặc cũng nhạt nhẽo cười theo hai tiếng.
Một giây sau, Trần Tuấn Nam lập tức thu hồi nụ cười, sắc mặt trong lúc nhất thời vô cùng băng lãnh, Hàn Nhất Mặc cũng dọa đến lập tức tắt nụ cười.
"Tiểu gia có phải cho cậu mặt mũi quá rồi không?" Trần Tuấn Nam hỏi, "Cậu thực có gan cười với tiểu gia?"
"Không... không phải... Tôi..." Hàn Nhất Mặc sắc mặt trong nháy mắt vô cùng nhợt nhạt.
"Có biết vì sao Lão Tề đơn độc giữ tiểu gia cùng cậu ở lại không?" Trần Tuấn Nam hỏi.
"Hả...?"
"Có biết vì sao lời nói vừa rồi hắn không nói trước mặt cậu không?" Trần Tuấn Nam lại hỏi.
Hai ba câu nói, Hàn Nhất Mặc toàn thân run như cái sàng.
Trần Tuấn Nam nhìn thấy tràng diện này trong lòng không khỏi nở hoa, Hàn Nhất Mặc trên cơ bản đã đem "Ta là nội gián" viết lên mặt, chính mình cũng có thể nhìn ra, Tề Hạ làm sao có thể nhìn không ra?
Nhưng tất nhiên đã nhìn ra, tại sao phải giữ hắn lại đâu...?
Phải, Tề Hạ một chiêu này thật sự là cao tay.
Hiện tại Hàn Nhất Mặc mặc dù ngoài miệng nói đối với Tề Hạ trung thành tuyệt đối, nhưng nội tâm hắn hẳn đã coi mình là người đối diện.
Nếu là người đối diện, chỉ cần hắn cho rằng "Chúng ta phải thua", vậy đối diện liền thua.
Đây chính là tình huống thất bại 100%, hoàn toàn không tồn tại may mắn.
Hiện tại việc cấp bách là muốn để cho Hàn Nhất Mặc càng thêm tin chắc mình là người đối diện, muôn ngàn lần không thể đối với Tề Hạ trung thành tuyệt đối.
Cho nên đã không thể chiêu hàng cũng không thể ngả bài, càng không thể quá độ đe dọa Hàn Nhất Mặc.
Một khi nỗi sợ hãi của Hàn Nhất Mặc từ "Chúng ta phải thua" biến thành "Ta phải c.h.ế.t", v.ũ k.h.í tốt như vậy coi như uổng phí rồi.
Vậy phải như thế nào thay đổi một cách vô tri vô giác khống chế chuyện này, để cho Hàn Nhất Mặc mười phần tự nhiên tin tưởng mình vẫn là cái nằm vùng, hơn nữa chuyện này không có bại lộ?
"Loại cách thắng này thật là trừu tượng..." Trần Tuấn Nam thấp giọng cười nói.
"Cái gì... Cái gì cách thắng?"
"Ai cho phép cậu đặt câu hỏi?" Trần Tuấn Nam nói.
"A... Không... không phải..." Hàn Nhất Mặc nói, "Chúng ta là người trên một con thuyền, có chuyện gì có thể nói với tôi, tôi cũng có thể giúp một tay nghĩ kế."
Tuy là nói như vậy, thế nhưng Hàn Nhất Mặc từ tận đáy lòng cảm giác cách làm của Trần Tuấn Nam cực kỳ giống phản diện trong phim ảnh, thậm chí ngay cả lời thoại đều giống như đúc.
Hắn thầm than bản thân không hổ là nhân vật chính, bằng không khẳng định không thể nào gặp phải loại tình cảnh này.
"Phải, tiểu gia biết." Trần Tuấn Nam ảm đạm gật gật đầu, "Tiểu gia hiện tại xác thực cực kỳ xoắn xuýt... Cậu biết vừa rồi Lão Tề nói gì với tiểu gia không?"
"Không, không biết." Hàn Nhất Mặc trả lời.
"Thật không biết?"
"Thật."
"Hắn nói cậu là nằm vùng." Trần Tuấn Nam sắc mặt nặng nề nói, "Nói cho tiểu gia... Cậu đến cùng có phải nằm vùng hay không?"
"Hả?!" Hàn Nhất Mặc trong lòng giật mình, "Tôi, tôi tại sao có thể là nằm vùng?! Tôi không phải mới vừa nói sao! Tôi đối với Tề Hạ trung thành tuyệt đối!"
"Tiểu gia làm sao lại không biết...?" Trần Tuấn Nam nói, "Còn nhớ rõ khoảng thời gian bảy năm kia không... Mặc dù tiểu gia một mực quấy rối, thế nhưng có người vẫn luôn đặt mình ở phe chính nghĩa, đối với hành vi của tiểu gia đủ kiểu chỉ trích, người kia là ai?"
"Ai...?"
"Mặc kệ hắn c.h.ế.t bao nhiêu lần, đều muốn ngăn cản tiểu gia trong tình huống đó, quang huy cùng dáng người vĩ đại trên người hắn tiểu gia vẫn luôn nhớ kỹ trong lòng." Trần Tuấn Nam đứng lên, chậm rãi quay lưng đi, giọng điệu nghẹn ngào nói, "Hàn Nhất Mặc, cậu nói cho tiểu gia, người kia là ai?"
"Không... không phải a... Cậu..."
Trần Tuấn Nam thở dài: "Nhưng Lão Tề hiện tại nói với tiểu gia người kia là nằm vùng... Hàn Nhất Mặc, cậu nói cho tiểu gia, tiểu gia phải làm gì?"
