Thập Nhật Chung Yên - Chương 1173: Kế Sách Của Kẻ Gió Chiều Nào Theo Chiều Ấy
Cập nhật lúc: 05/01/2026 17:00
"'T.ử môn'..."
Một suy nghĩ quỷ dị bắt đầu xoay quanh trong đầu Lão Tôn. Hắn sớm đã thử nghĩ rất nhiều loại tình huống, lại không ngờ tới nơi này thế mà ngay cả một người cũng không có.
Càng làm cho hắn cảm giác bất lực là giờ này khắc này hắn với tư cách đội trưởng, không có cách nào bắt được liên lạc với bất kỳ đội trưởng nào khác, chỉ có thể một mình giải quyết nan đề trước mắt.
"Chỉnh cái trò gì thế này..."
Lão Tôn đi lên phía trước kiểm tra một hồi kiến trúc phụ cận, bốn phía nơi này đều rách nát, căn bản không thể nào tồn tại sân chơi.
Nhưng kỳ quái là giữa đường nơi này lại có rất nhiều dấu chân, giống như là trước đây không lâu vừa mới có người hoạt động qua ở đây.
Thế nhưng không có sân chơi, lại vì sao sẽ có nhiều người như vậy ở chỗ này hoạt động?
Lão Tôn chậm rãi tiến lên, phát hiện tất cả dấu chân đều biến mất giữa đường.
Loại tình huống quỷ dị này khiến hắn trong lúc nhất thời không nghĩ ra, liền tựa như những người này đi đến giữa đường gặp máy bay trực thăng, sau đó ngồi máy bay trực thăng rời đi vậy.
Hắn nghe nói qua trò chơi của "Long" không hợp thói thường, nhưng không ngờ tới sẽ không hợp thói thường như vậy.
"Lúc này thật là xong con bê rồi."
...
"Nha đầu c.h.ế.t tiệt trời phạt kia, ngươi nói chuyện đi, còn chờ cái gì nữa?" Bạch Xà cau mày nói, "Cái bộ dạng này của ngươi cũng quá làm người ta lo lắng."
"Tôi..." Yến Tri Xuân cảm giác đại não rất loạn.
Bạch Xà trước mắt căn bản không biết kế hoạch, bây giờ tin tức tốt nhất Yến Tri Xuân có thể nghĩ đến chính là tự mình lựa chọn trúng "T.ử môn".
Sở dĩ nói là tin tức tốt, là bởi vì bảy nhóm người khác đều sẽ sinh tồn, bản thân xem như "Cực Đạo Vương" lẽ ra phải kinh lịch cửa ải khó khăn nhất.
Nhưng nếu như nghĩ theo hướng xấu... Nếu tất cả "Cầm tinh" khác hết thảy đều không biết kế hoạch, vậy phải làm sao?
Vậy thì nói rõ kế hoạch của Dê Trắng xuất hiện sơ hở, tám "Cầm tinh" trên bản đồ nhất định không có một ai là người một nhà.
Cũng may là mình cùng Bạch Xà ít nhiều có chút giao tình, vẫn là có tỷ lệ nhất định có thể thông qua "Cửa" của Bạch Xà tiến về "Đoàn tàu", nhưng những người khác của "Cực Đạo" thì không nói được rồi.
"Không đúng..." Yến Tri Xuân lập tức nhíu mày, cảm giác chuyện này có đột phá khẩu.
Bởi vì Chu Mạt không có truyền âm cho bản thân, dẫn đến bản thân không có cách nào thông qua Chu Mạt liên hệ với những người khác.
Nhưng đột phá khẩu hết lần này tới lần khác nằm ở chỗ này.
Chu Mạt không có truyền âm, chứng tỏ Chu Mạt nơi đó tất cả bình thường, cô ấy thuận lợi gặp được người một nhà trong "Cầm tinh", cho nên ở góc nhìn của Chu Mạt, những đội ngũ khác nên cũng giống như mình, tạm thời không cần giúp đỡ.
Cho nên xác suất cao là tự mình một người chọn trúng "T.ử môn". Cái "T.ử môn" này hết lần này tới lần khác lại là Bạch Xà từng có giao tình với bản thân, xem như vậy mọi thứ đều không thể tốt hơn nữa.
"Được rồi, ngươi có tâm sự hay bị thương gì thì cứ nói đi." Bạch Xà cũng ngồi xuống, "Coi như ta triệt để thua con nha đầu c.h.ế.t tiệt nhà ngươi, lần nào đến đều chơi chùa, ta có thể làm gì ngươi chứ?"
"Bạch Xà, ta xác thực có chuyện rất quan trọng muốn tìm ngươi hỗ trợ." Yến Tri Xuân thẳng thắn gật đầu nói, "Ta muốn thông qua 'Cửa' của ngươi tiến vào đoàn tàu."
Bạch Xà sau khi nghe xong mặt không thay đổi nhìn chằm chằm Yến Tri Xuân thật lâu, không phản đối cũng không đáp ứng, chỉ nhìn cô.
"Ta cho là ngươi sẽ cho ta một phản ứng." Yến Tri Xuân nói, "Mà không phải yên lặng như vậy."
"Ta luôn có thể nhìn thấy bóng dáng một cố nhân trên người ngươi, cái này sẽ làm ta lâm vào hoảng hốt." Bạch Xà nói.
"Có đúng không?"
"Loại cảm giác mở miệng liền sẽ khiến người ta bất ngờ này... Thật làm ta hoài niệm." Bạch Xà nói, "Cho nên mục tiêu của ngươi là gì đây? Ngươi mang theo bảy tám người sau lưng này, chuẩn bị đi lên 'Đoàn tàu' đại náo một trận?"
"Không sai biệt lắm, nhưng thực tế nhân số hoàn toàn không chỉ như thế." Yến Tri Xuân trả lời.
"Ngươi có biết khi ngươi nói ra ý nghĩ này, ngươi liền đã cách cái c.h.ế.t không xa." Bạch Xà thờ ơ cúi thấp đầu, "Lỗ tai của 'Đào Nguyên' còn đang bay trên trời đấy."
"Ta cược hiện tại toàn bộ 'Chung Yên Chi Địa' hỗn loạn tưng bừng, hắn không có cách nào bắt được tất cả âm thanh." Yến Tri Xuân nói, "Đã ngươi không từ chối, vậy ta liền hiểu thành ngươi có khuynh hướng đồng ý."
"Ta có thể không nói gì." Bạch Xà cầm một quyển sách lên, giả bộ như bận rộn, "Vừa rồi ta không nghe thấy gì cả, nhưng ta quả thật có chút giao tình, các ngươi có thể ở chỗ này nghỉ ngơi một chút."
Lúc này mọi người sau lưng Yến Tri Xuân thấy thái độ của Bạch Xà nhao nhao nhíu mày, một người trẻ tuổi nhích lại gần, nói khẽ sau tai Yến Tri Xuân: "Hắn hình như vẫn là không đồng ý... Chúng ta..."
"Không, hắn đã đáp ứng." Yến Tri Xuân nói.
Cô biết Bạch Xà không thể nào nói quá rõ ràng, chỉ có thể điểm đến là dừng, hiện tại cần làm là chờ mong "Cực Đạo" ở các nơi khác có thể thuận lợi.
...
Lão Tôn đứng tại chỗ nhìn hồi lâu, phát hiện thực sự tìm không thấy đầu mối, chỉ có thể nghĩ biện pháp đi trước địa phương khác tìm nhóm "Cực đạo giả" thương nghị.
Hắn dẫn đầu đám người quay người lại, lại phát hiện phía sau đám người đứng một người khỉ nữ tính kỳ quái.
Thần sắc Lão Tôn lập tức khẩn trương lên, đám người "Cực Đạo" cũng lập tức phân tán thành đội hình chiến đấu.
Nhưng một đoàn người xem đi xem lại, phát hiện trước mặt vẻn vẹn chỉ có một "Cầm tinh", vẫn là "Nhân cấp cầm tinh" không có lực sát thương nhất.
"Ngươi muốn làm gì?" Lão Tôn cau mày hỏi.
"Tôi..." Âm thanh trong trẻo lạnh lùng của người khỉ truyền ra, sau đó dừng một chút, nói, "Tôi không quá xác định, các vị là người muốn lên xe sao?"
Bởi vì câu hỏi của người khỉ quá mức rõ ràng, dẫn đến Lão Tôn mấy người không có cách nào trả lời.
"Tôi phụng mệnh lệnh bạn của thầy tôi tới nơi này nhìn xem, không nghĩ tới thật tìm được người." Người khỉ gãi đầu, "Cho nên các vị... Muốn lên xe sao?"
"Lải nhải cái gì thế..." Lão Tôn suy tư một lát, mở miệng nói, "Thầy ngươi là ai? Bạn của thầy ngươi là ai?"
"Thầy tôi là 'Hổ', bạn ông ấy là 'Chuột'. 'Chuột' đã nói với tôi các vị có khả năng sẽ gặp vấn đề ở đây, cần giao tiếp các vị cho 'Hổ', ông ấy còn nói 'Cỏ mọc đầu tường có đôi khi cần bổ sung lỗ hổng trên tường'." Người khỉ trả lời, "Các vị nếu như tin được tôi, mời tiến về chỗ thầy tôi tiếp tục kế hoạch, có được không?"
Lão Tôn nghe xong cùng mấy người bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, loại thời khắc mấu chốt này nào có đạo lý bỗng nhiên tin tưởng một "Cầm tinh" lạ lẫm?
"Nhưng tôi dù sao không có sức thuyết phục thực chất gì." Người khỉ ngượng ngùng cười nói, "Cho nên các vị nếu như không tin thì cũng không quan hệ, coi như tôi chưa từng tới."
Lão Tôn trầm ngâm chốc lát, hắn biết hiện tại thời gian phi thường gấp gáp, mắt thấy hoàng hôn sắp đến, nếu như không thể nhanh ch.óng giải quyết vấn đề "Thần Long", kế hoạch lớn của "Cực Đạo" đều sẽ chịu ảnh hưởng.
Mặc dù coi như là vấn đề "tin hay không", nhưng lựa chọn lưu cho Lão Tôn thật không nhiều.
"Tôi tin tưởng cô." Lão Tôn nói, "Mang bọn tôi đi thôi."
"Được, mời đi bên này." Người khỉ gật đầu, xoay người lại, mang theo mấy người đi đến chỗ sâu trong thành phố.
Một đoàn người đi qua một khu dân cư, cuối cùng đi tới trước một tòa lầu nhỏ, cửa tiểu lâu kia ngồi một con đại lão hổ lông trắng.
