Thập Nhật Chung Yên - Chương 176: Vân Dao Nghi Ngờ

Cập nhật lúc: 05/01/2026 08:25

Sở Thiên Thu đã chọn xong nhân tuyển xuất chiến, Kiều Gia Kính, Lâm Cầm, Hàn Nhất Mặc ba người vừa vặn đẩy cửa bước vào.

Bọn họ không ngờ trong phòng có hơn mười người ngồi, giật mình thon thót.

“Tình huống gì đây?” Kiều Gia Kính nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên người Tề Hạ, vội vàng đi tới nói với hắn, “Lừa đảo, vừa rồi cậu nghe thấy chưa? Liên tục ba tiếng chuông đấy!”

“Ừ, tôi nghe thấy rồi.” Tề Hạ gật đầu, “Chúng ta tập hợp lại chính là vì việc này.”

“Cậu tên Kiều Gia Kính đúng không?” Trương Sơn dẫn theo Lý Hương Linh chậm rãi đi tới, “Ngày mai ba người chúng ta một đội, tiến hành một trận trò chơi "Loại hình c.h.é.m g.i.ế.c".”

“Be be a?” Kiều Gia Kính có chút không hiểu tình hình, “Tại sao lại không cho tôi mang "Đại não" đi cùng? Như vậy rất nguy hiểm...”

“Đại não?” Trương Sơn cũng ngẩn người, “Ai là "Đại não" của cậu?”

Kiều Gia Kính giơ ngón cái, hất về phía Tề Hạ bên cạnh: “Tôi hợp tác với tên l.ừ.a đ.ả.o rồi, cậu ấy chính là "Đại não" của tôi.”

“Có ý tứ.” Trương Sơn gật đầu cười, “Cậu ta là "Đại não", vậy cậu là cái gì?”

Kiều Gia Kính hơi suy tư một lát, nói: “Nếu bắt buộc phải nói... Tôi là "Nắm đ.ấ.m" của cậu ấy.”

“Vậy thì đúng rồi.” Trương Sơn gật đầu, “Hiện tại "Đại não" của cậu gặp nguy hiểm, có thể giải quyết hay không... thì phải xem cái "Nắm đ.ấ.m" này của cậu vung có ác hay không.”

“Hả?” Kiều Gia Kính quay đầu nhìn Tề Hạ, “Lừa đảo, cậu bị người ta quây à?”

“Tình huống phức tạp hơn thế nhiều.” Tề Hạ nói, “Trò chơi c.h.é.m g.i.ế.c ngày mai có liên quan tới tôi, nhưng tôi không thể tham dự, chỉ có thể nhờ cậu giúp tôi.”

“Giúp cậu? Dễ nói thôi.” Kiều Gia Kính hơi vươn vai, “Cái gọi là "Chém g.i.ế.c" nói cách khác đối thủ là "Người" đúng không?”

“Không sai.”

“Yên tâm đi, chơi được.”

Sở Thiên Thu thấy thế cũng gật đầu: “Đã chọn xong, Kiều Gia Kính cũng về rồi, vậy thì...”

“Chờ một chút...” Vân Dao chậm rãi giơ tay lên.

“Sao vậy?” Sở Thiên Thu hỏi.

“Tôi mạo muội hỏi một câu, trong ba người này ai "Tiếng vọng"?”

Ba người nhìn nhau, biểu cảm đều hơi mất tự nhiên.

“Sở Thiên Thu...” Vân Dao cảm thấy có chút không thỏa đáng, “Ba người bọn họ hiện tại đều chưa có "Tiếng vọng".”

Nói xong cô liền hồ nghi nhìn về phía Sở Thiên Thu.

“Anh đây là sắp xếp kiểu gì vậy?” Vân Dao cảm thấy chiến thuật lần này vô cùng kỳ quái, “Tôi nói cho anh biết... Đối diện là "Cực Đạo", đó là ba "Tiếng vọng người" hàng thật giá thật đấy.”

“Cái này...” Sắc mặt Sở Thiên Thu chần chờ một chút, “Không thành vấn đề, tôi tin tưởng ba người bọn họ.”

“Cái gì, tin tưởng?!” Vân Dao tưởng mình nghe lầm, “Thiên Thu... Anh đang nói cái gì vậy? Anh ủy nhiệm ba người này... chỉ bởi vì tin tưởng bọn họ? Chẳng lẽ không có chiến thuật nào khác sao?”

Trương Sơn cảm thấy bầu không khí có chút vi diệu, thế là vỗ vai Vân Dao, nói: “Không sao đâu, tôi cảm thấy Sở Thiên Thu khẳng định có sắp xếp của cậu ấy, hơn nữa vật lộn và trò chơi c.h.é.m g.i.ế.c đối với tôi mà nói cũng không phải việc khó.”

Sở Thiên Thu thấy có người nói đỡ cho mình, biểu cảm cũng thả lỏng hơn: “Đã như vậy, tan họp đi, ba người các cậu tranh thủ làm quen một chút, dù sao ngày mai cũng là đồng đội.”

“Ba người các cậu khoan hãy đi.” Tề Hạ nhỏ giọng nói với Vân Dao, Trương Sơn, Lý Hương Linh, “Có một số việc tôi muốn dặn dò một chút.”

Ba người nghe xong lặng lẽ gật đầu.

Đợi đến khi mọi người thưa thớt đi ra khỏi phòng, Vân Dao không nhịn được mở miệng.

“Trương Sơn, anh không cảm thấy Sở Thiên Thu rất kỳ quái sao?!” Cô trông vô cùng tức giận, “Hôm qua kế sách của anh ta hại c.h.ế.t Kim Nguyên Huân và mắt kính nhỏ, hôm nay lại sắp xếp ba người các anh đi đối phó "Tiếng vọng người"... Không, không chỉ lần này, lần trước anh ta cũng rất kỳ quái...”

Trương Sơn cười khổ một tiếng, nói: “Vân Dao, cô quên rồi à? Lần trước tôi cũng không có "Tiếng vọng", trong ký ức của tôi đã không còn dáng vẻ ban đầu của Sở Thiên Thu.”

“Cái này...” Vân Dao nhìn quanh một vòng, phát hiện trong mọi người ở hiện trường dường như chỉ có mình quen biết Sở Thiên Thu ban đầu, một bụng lời muốn nói lại không nói ra được, nghẹn đến khó chịu.

Trong ấn tượng của cô, kế sách của Sở Thiên Thu từ trước đến nay đều lấy "Vững vàng" làm chủ, anh ta chưa bao giờ đưa ra kế sách lỗ mãng như vậy.

Sở dĩ một vòng này "Thiên Đường Khẩu" có nhiều người mất đi ký ức như vậy, chính là bởi vì vòng trước Sở Thiên Thu tại mấy ngày cuối cùng gần như là sắp xếp mọi người đi tham dự trò chơi theo kiểu tự sát.

Trong ký ức của Vân Dao, mỗi một vòng tham dự trò chơi dựa theo sự sắp xếp của Sở Thiên Thu, tám chín phần mười người trong "Thiên Đường Khẩu" đều có thể thu hoạch được "Tiếng vọng", dù sao Sở Thiên Thu nắm rõ thời cơ "Tiếng vọng" của từng người.

Thế nhưng vòng trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao Sở Thiên Thu bỗng nhiên thay đổi chiến thuật?

Chẳng lẽ có biến cố gì mà mình không biết sao?

“Từ từ...”

Vân Dao chậm rãi quay đầu nhìn về phía Tề Hạ.

Nói đến... biến cố lớn nhất vòng trước chính là Tề Hạ.

Tề Hạ tới bái phỏng Sở Thiên Thu, Sở Thiên Thu từ chối gặp hắn. Ngày thứ hai sau đó, Sở Thiên Thu tựa như hoàn toàn đổi thành một người khác.

“Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra...?”

Vân Dao cảm giác mình giống như phát hiện một chuyện cực kỳ kinh khủng, nhưng cô lại không sờ tới cái bóng của đáp án.

Đám người không để ý đến Vân Dao, ngược lại đang câu được câu không trò chuyện.

Trương Sơn khoanh hai tay trước n.g.ự.c, hỏi: “Tự giới thiệu bản thân một chút đi, hai người đều am hiểu cái gì?”

Hắn quan sát Kiều Gia Kính một lượt, hỏi: “Tiểu t.ử cậu có phải có luyện qua không?”

Kiều Gia Kính gật đầu, nói: “Lớn chỉ lão, tôi không chỉ có luyện qua, hơn nữa rất có thủ đoạn.”

“Ồ?” Trương Sơn lập tức hứng thú, “Tôi luyện qua một chút tán đả, cậu luyện cái gì?”

Kiều Gia Kính xòe tay ra, đếm đầu ngón tay nói: “Quyền anh, tán đả, đấu vật, Judo, Vịnh Xuân, Muay Thái, cầm nã, Thái Cực, Triệt Quyền Đạo, Nhu thuật Brazil...”

“Dừng dừng dừng...” Trương Sơn đưa tay cắt ngang Kiều Gia Kính, “Ai hỏi cậu phân loại chiến đấu? Ông đây hỏi cậu luyện loại nào?”

“Đều luyện qua.” Kiều Gia Kính lời thề son sắt nói.

“Đều...” Trương Sơn sững sờ, “Mẹ kiếp, tiểu t.ử cậu khoác lác cũng phải có giới hạn chứ, tuổi cậu cũng không lớn, làm sao có thể luyện nhiều loại như vậy?”

Tề Hạ gãi đầu, nhìn Lâm Cầm một cái.

Chỉ có hai người bọn họ biết chuyện này khó tin đến mức nào, bởi vì Kiều Gia Kính nói lại là sự thật.

Biểu cảm của hắn viết rõ ràng trên mặt, hoàn toàn không có giấu giếm.

“Tôi luyện hơn mười năm.” Kiều Gia Kính nói, “Đều chỉ biết chút da lông thôi.”

“Cậu...” Trương Sơn lại cứng họng, thảo nào trước đó muốn trói người này suýt chút nữa bị thiệt lớn, “Vậy mỗi ngày cậu đều luyện bao lâu?”

“Từ năm 11 tuổi bắt đầu, không kể ngày đêm, chỉ cần tôi có một cái tay có thể cử động, tôi liền đang luyện quyền.”

Trương Sơn nuốt nước bọt, lại hỏi: “Vậy cậu thực chiến bao giờ chưa?”

“Trước khi tới nơi này mỗi ngày đều thực chiến, chưa bao giờ gián đoạn một ngày.” Kiều Gia Kính sắc mặt như thường trả lời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.