Thập Nhật Chung Yên - Chương 186: Người Tìm Kiếm Đã Lâu

Cập nhật lúc: 05/01/2026 08:27

Tề Hạ ngồi ở đại sảnh lầu một, cảm giác hơi bất đắc dĩ.

Hắn mặc dù bố trí sách lược chiếm trước tiên cơ cho ba người, nhưng phát triển về sau thay đổi trong nháy mắt, hắn không rõ ràng đối diện tên điên sẽ xảy ra chuyện gì, càng không biết "Tiếng vọng" của bọn họ sẽ lái trận đấu đi về hướng cục diện dạng gì.

Tề Hạ đang nhắm mắt, lại nghe được ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân sàn sạt.

Hắn quay đầu nhìn lại, Sở Thiên Thu chính đứng ở ngoài cửa, mặt mỉm cười nhìn xem hắn.

Tề Hạ tuy nói hơi nghi ngờ, nhưng cũng không nói lời nào, lại một lần nữa nhắm mắt lại.

Sở Thiên Thu đi vào gian phòng, từ một bên kéo tới một cái hòm gỗ vỡ nát, ngồi xuống trước mặt Tề Hạ.

Tề Hạ không mở mắt, nhưng mà nhíu mày, hắn không quá ưa thích có người bỗng nhiên sát gần như vậy.

"Làm sao vậy?" Hắn hỏi.

"Tề Hạ, "Đồng đội" đối với cậu mà nói ý vị như thế nào?" Sở Thiên Thu hỏi.

Nghe được vấn đề này, Tề Hạ chậm rãi mở mắt ra.

"Đồng đội...?" Tề Hạ hơi suy tư trong chốc lát, "Bọn họ là đồng bạn sinh t.ử gắn bó của tôi."

"Phải không?" Sở Thiên Thu mặt nở nụ cười nói, "Vân Dao nói cậu mỗi lần mất đi đồng đội liền sẽ đau đầu, cho nên cậu là "Đau lòng nhức óc" sao?"

"Rốt cuộc cậu muốn nói gì?" Tề Hạ hỏi.

"Ta hoài nghi chúng ta là một dạng người." Sở Thiên Thu nhẹ nhàng phủi bụi đất trên quần áo, nói, "Khi chúng ta không có mục tiêu rõ ràng, đồng đội chính là tất cả của chúng ta, nhưng khi có mục tiêu rõ ràng, đồng đội liền thành quân cờ."

Nghe được câu này, Tề Hạ chậm rãi lộ ra nụ cười.

"Sở Thiên Thu, cậu làm tôi tìm thật lâu a..."

"Ha ha!" Sở Thiên Thu cười, "Gây ra rắc rối cho cậu sao? Thực sự xin lỗi."

Tề Hạ chậm rãi duỗi ra một đầu ngón tay, chỉ trần nhà nói: "Nơi này có ba cái "Cực Đạo", cậu đoán bọn họ sẽ không muốn đầu người của cậu chứ?"

"Đừng như vậy." Sở Thiên Thu giống như là cùng bằng hữu nói đùa phẩy tay, "Lúc đầu ta xác thực không nên hiện thân, nhưng ta thực sự cực kỳ muốn gặp cậu một lần. Chúng ta thật vất vả có cái cơ hội nói chuyện, cậu sẽ không cần tìm người tới quấy rầy chứ?"

"Vậy cậu nói đi, tôi nghe đây." Tề Hạ trả lời.

"Ta và cậu đều là động vật m.á.u lạnh không có tình cảm, tất cả mọi người trong Chung Yên chi địa đối với chúng ta mà nói đều c.h.ế.t không có gì đáng tiếc, đúng không?" Sở Thiên Thu hỏi.

Tề Hạ không trả lời, chỉ là chậm rãi nâng cằm.

"Cậu biết rõ trò chơi "Nhân Long" là bẫy rập của ta, lại vẫn muốn tham dự trong đó, thậm chí vì thoát thân còn chủ động hy sinh một đồng đội." Sở Thiên Thu phi thường hài lòng gật đầu, "Thật là một đối thủ không tệ a."

"Quá khen." Tề Hạ nói.

"Cậu vì có thể sống mà đi ra nơi này, tung ra rất nhiều lời nói dối." Sở Thiên Thu tiếp tục nói, "Cậu thậm chí liên thủ cùng Lâm Cầm cái kẻ điên kia, cậu muốn hại c.h.ế.t nàng... Cậu âm tàn độc ác xa hơn ta."

"Cho nên?" Tề Hạ mặt không biểu tình hỏi.

"Cho nên... Ta nghĩ nhóm lửa tự thiêu, hợp tác với cậu." Sở Thiên Thu nói, "Ở toàn bộ "Chung Yên chi địa" muốn ra ngoài, duy chỉ có cậu cùng ta hai người liên thủ mới có thể làm được. Cậu phải biết, ta so với Lâm Cầm còn điên hơn."

Tề Hạ đương nhiên biết Sở Thiên Thu điên đến mức nào.

Mạng người với hắn mà nói thực sự là quân cờ, tùy thời đều có thể vứt bỏ.

"Tôi muốn nhìn quyển sổ kia." Tề Hạ nói.

Sở Thiên Thu nghe xong mỉm cười, đưa tay vào trong túi áo, móc ra một bản ghi chép cũ kỹ tùy ý ném cho Tề Hạ.

"Tề Hạ, cậu có thể phải cẩn thận một chút, đây là hạch tâm bí mật của "Thiên Đường Khẩu", chỉ có số ít thành viên nhìn qua, nhớ kỹ đừng làm hỏng."

Tề Hạ yên tĩnh tiếp nhận ghi chép, mở ra đọc.

Đây là một cuốn nhật ký ghi chép bằng ngôi thứ nhất.

Tại nhật ký mở đầu liền viết, "Ta" phát hiện vật phẩm trong Chung Yên chi địa sẽ không thiết lập lại, cho nên chỉ cần viết xuống ghi chép, đặt ở một con đường mà "Ta" nhất định sẽ đi qua, như vậy "Ta" liền vĩnh viễn sẽ không mất đi ký ức.

Lại lật về sau, nội dung căn bản là hành trình tâm lý của "Ta" cùng "Cầm tinh" cược mạng, mặc dù không có viết rõ cụ thể tham dự trò chơi gì, nhưng mở ra, mỗi một ngày đều có "Cầm tinh" bị "Ta" cược c.h.ế.t.

Nhật ký cuối cùng, "Ta" cược c.h.ế.t toàn bộ "Cầm tinh" của "Chung Yên chi địa", một nữ thần quần áo hoa mỹ từ trên trời giáng xuống, nàng nói "Ta" là tồn tại mạnh nhất cả "Chung Yên chi địa", đã có thể tự do xuất nhập nơi đây.

Thế là, "Ta" đi ra.

Tề Hạ sắc mặt nặng nề xem xong cuốn sổ này, cảm giác mình bị chơi một vố.

"Sở Thiên Thu, phần ghi chép này là cậu tự viết à?" Hắn hỏi.

"Đương nhiên." Sở Thiên Thu vẻ mặt thành thật gật đầu, "Tề Hạ, cậu sẽ không thật sự cho rằng sẽ có một tiền bối thần thông quảng đại như vậy, một thân một mình thông qua thời gian tích lũy cược c.h.ế.t tất cả "Cầm tinh" chứ? Đây chỉ là mưu kế nho nhỏ dẫn đạo đám người "Thiên Đường Khẩu" cam nguyện chịu c.h.ế.t a, ha ha ha ha ha."

Tề Hạ thở sâu một hơi, hắn đã sớm ngờ tới cuốn sổ này có thể là giả, nhưng không nghĩ tới giả đến thuần túy như vậy.

Sở Thiên Thu đưa tay cầm lại ghi chép, cẩn thận từng li từng tí cất vào trong túi áo, sợ làm hư: "Hiện tại hạch tâm bí mật của "Thiên Đường Khẩu" đều nói cho cậu biết, cậu còn chưa tin ta sao?"

"Thật là thú vị, cậu xuất ra một cái "Âm mưu" tới cùng tôi đổi thực tình." Tề Hạ cười một tiếng nói, "Là muốn đổi lại một cái "Âm mưu" sao?"

"A? Không được sao?" Sở Thiên Thu lộ ra một mặt tiếc hận, "Coi như đây là "Âm mưu" đó cũng là bí mật của ta."

"Tất nhiên cược c.h.ế.t tất cả "Cầm tinh" là không thể nào, mà cậu lại một mực để cho người của "Thiên Đường Khẩu" kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, mục tiêu của cậu là cái gì?" Tề Hạ hỏi.

"Ta cần t.h.i t.h.ể." Sở Thiên Thu không e dè hồi đáp.

Đáp án này lại một lần nữa vượt ra khỏi dự đoán của Tề Hạ.

"Cậu... Đang sáng tạo "Thi thể"?"

"Nên nói như thế nào đâu... Tề Hạ." Sở Thiên Thu sờ cằm hơi suy tư trong chốc lát, "Chuyện này phải nói cho cậu biết thì ta coi như triệt để không có bí mật."

"Vậy cậu muốn nói cho tôi sao?" Tề Hạ hỏi.

"Hắc hắc..." Sở Thiên Thu lộ ra một nụ cười điên cuồng, "Đương nhiên, bằng không ta bốc lên nguy hiểm tính mạng tới đây làm cái gì?"

"Vậy cậu nói đi, tôi nghe đây." Tề Hạ gật đầu.

"Tề Hạ a..." Sở Thiên Thu tự lẩm bẩm nói, "Khi "Chung Yên ngày" tiến đến, tất cả người sống sót đều sẽ hóa thành bột phấn màu đỏ như m.á.u, theo gió phiêu tán đi."

"A? Phải không?" Tề Hạ giương lông mày, xem ra cũng không kinh ngạc.

"Bầu trời màu lam phía trên này, bay đầy những người sống đến ngày thứ mười, bây giờ cả bầu trời đều bị thịt băm nhuộm thành màu đỏ sậm." Sở Thiên Thu giống thưởng thức cảnh đẹp nhìn về phía bầu trời ngoài cửa, còn nói thêm, "Ta mặc dù không biết t.h.i t.h.ể trước đó của mình tung bay ở chỗ nào, nhưng nó đều đang phát tán ra mùi hôi."

"Vậy thật đúng là đáng giá đồng tình." Tề Hạ không đau không ngứa trả lời.

"Thế nhưng mà a..." Sở Thiên Thu thu hồi ánh mắt, nói với Tề Hạ, "Cậu biết không? Chỉ có người sống sót mới sẽ hóa thành bột phấn, những người c.h.ế.t đi trước ngày thứ mười lại hư thối trong không khí."

Tề Hạ nhíu mày, cảm giác đoạn văn này khá quái dị.

"Cũng chính là người sống sót sẽ yên diệt?" Tề Hạ hỏi.

"Không phải "Người sống sót" sẽ yên diệt." Sở Thiên Thu lắc đầu, "Là "Người tham dự" sẽ yên diệt."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Nhật Chung Yên - Chương 186: Chương 186: Người Tìm Kiếm Đã Lâu | MonkeyD