Thập Nhật Chung Yên - Chương 437: Mèo Hành Động

Cập nhật lúc: 05/01/2026 13:32

"Chính là ý này." Tề Hạ gật đầu nói, "Nếu ngươi không đồng ý, hôm nay xác suất t.ử vong cao tới 100%. Nếu ngươi đáp ứng, xác suất t.ử vong chỉ có 90%."

"Ngươi..." Địa Chuột c.ắ.n răng, vốn định tổ chức ngôn ngữ, lại cảm giác mình lập tức sắp bị phẫn nộ làm choáng váng đầu óc.

"10% này là ta ban thưởng cho ngươi." Tề Hạ thấp giọng nói, "Nếu như kế hoạch của ta thuận lợi, 10% xác suất lại không ngừng tăng trưởng, cuối cùng đạt tới 20%."

"Ngươi thực sự là quá ngây thơ rồi." Địa Chuột thở dài, "Muốn đối kháng người kia... Xác suất sinh tồn căn bản không thể nào đạt tới 20%."

Hắn dừng một chút, giống như là tự nhủ nói thêm: "Chỉ sợ liền hai phần trăm cũng..."

"Thời gian sắp hết rồi." Tề Hạ nói, "Hiệp này ta sẽ triệt để cắt đứt tất cả sinh lộ của ngươi, nếu ngươi không nhanh lên nghĩ ra đối sách, tiếp đó chính là thời khắc tối hậu của đời ngươi."

"Ngươi là hảo thủ đùa bỡn lòng người." Địa Chuột nở nụ cười lạnh lùng nói, "Ta không cách nào 100% tin tưởng ngươi có thể hiểu thấu đáo màn trò chơi này, đây chính là trò chơi ta vắt hết óc suy nghĩ thiết kế ra."

"Có đúng không?" Tề Hạ cũng cười lạnh một tiếng, "Ta ngay cả 'Đu đủ' đều có thể đoán được, nhưng ngươi không tin ta có thể đoạn 'Sinh lộ' của ngươi?"

"Ta..." Địa Chuột rất rõ ràng do dự, hắn cách thật lâu mới thất thần nói, "Bị vòng cổ nổ c.h.ế.t, cũng tốt hơn bị bọn họ g.i.ế.c c.h.ế.t."

"Có đúng không?"

Tề Hạ chậm rãi nhíu mày, hắn không biết mình đã dùng uy h.i.ế.p đến trình độ này mà Địa Chuột vẫn không nhả ra, hắn đến cùng đang chống cự thứ gì?

"Chính là như vậy." Địa Chuột một mặt bi thương nói, "C.h.ế.t ở chỗ này, chí ít chứng minh ta vì ra ngoài mà đã cố gắng qua, nhưng ta thất bại, chỉ thế thôi. Ta không thể nào bởi vì c.h.ế.t trên đường Truy Mộng mà hối hận, nhưng ta sẽ bởi vì làm ra cử động khác người mà hối hận."

Theo tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng xa, Tề Hạ biết Địa Chuột đã làm ra lựa chọn của mình.

"Thật khá là đáng tiếc a..." Tề Hạ một mặt cô đơn nói, "Người giảo hoạt như vậy lại không thể xem như quân cờ của ta..."

Tiếng bước chân biến mất trong hành lang, bên tai Tề Hạ cũng truyền tới giọng Chu Lục: "Vương Bát không sao."

"Vốn nên như thế." Tề Hạ nói.

"Hừm, nhưng ta không nghĩ tới Địa Chuột thế mà thực sự sẽ từ bỏ..." Chu Lục khó hiểu nói, "Hắn rõ ràng có thể đổi ý nha, chẳng lẽ Vương Bát nói ra hai chữ 'Đu đủ' đáng sợ như vậy sao? Coi như đoán được thì thế nào? Ta nếu là Địa Chuột, nên bắt liền bắt."

Tề Hạ lắc đầu bất đắc dĩ, Địa Chuột đâu phải sợ hãi Vương Bát?

Hắn sợ hãi là trong chi tiểu đội năm người này có người nhìn thấu trò chơi của hắn.

Một khi có thể đột phá từng lớp sương mù xem thấu tầng này, vậy hắn liền không thắng được.

Tề Hạ lại quay đầu nhìn hoa quả trên mặt bàn, trước đó lấy được ba quả tiểu quýt, ba quả thanh long, ba quả Đào T.ử cùng một quả lựu.

Mình và La Thập Nhất mỗi người tiêu hao một quả tiểu quýt cùng một quả Đào Tử, hiện tại quan trọng nhất chính là đi "Nghĩ cách cứu viện" thứ bảy.

"Chu Lục." Tề Hạ kêu lên, "Trong phòng cô còn có một quả thanh long phải không?"

"Hừm, phải."

"Cô cầm nó lên." Tề Hạ nói, "Hiệp sau ta đi cứu cô."

"Cầm lên...?" Chu Lục có chút ngẩn ra, "Ta không phải đang bị 'Bẫy chuột kẹp' khống chế sao?"

"Cô bị quy tắc lừa gạt." Tề Hạ nói, "Cứ việc cô bây giờ bị 'Bẫy chuột kẹp' khống chế, nhưng trước khi bị khống chế cô đã 'Tìm kiếm', trên lý thuyết nên lấy được hoa quả."

"Thật sự được không...?" Chu Lục nửa tin nửa ngờ nhìn quả thanh long trên bàn, "Vậy ta chẳng phải là phát động 'Vận chuyển'?"

"Không." Tề Hạ lắc đầu, "Cô không cần thiết vận chuyển, trực tiếp đưa hoa quả cho Vương Bát đi ngang qua cửa là được."

"Vậy ta tiếp đó nên làm cái gì?"

"Cô tiếp tục đi gian phòng thứ hai." Tề Hạ nói, "Ta sẽ đi gian phòng thứ ba, hiệp này ta chuẩn bị dọn đi tất cả đồ ăn."

"Hừm... Tất cả đồ ăn?" Chu Lục sờ lên cằm suy tư một chút, "Không đúng sao? Đây là chuyện có thể làm được sao?"

"Có vấn đề gì?"

"Hừm, hiện tại năm gian phòng hoa quả... Nếu ta không đoán sai, số lượng theo thứ tự là một, một, bốn, không, một. Trừ bỏ quả lựu đã thấy đáy, cái khác hoa quả hoặc là thừa một quả, hoặc là thừa bốn quả..."

"Cho nên?"

"Hừm, cho nên cậu muốn làm sao mang đi tất cả hoa quả còn lại?" Chu Lục nhìn quả thanh long trên tay mình, "Coi như ta và Vương Bát đồng thời mang đi hai cái 'Một', vậy cũng còn lại một cái 'Một' một cái 'Bốn'. Nếu Vương Bát chấp hành 'Vận chuyển', chúng ta chí ít còn cần ba cá nhân mới có thể mang đi hoa quả của hai gian phòng này..."

"A?" Tề Hạ nhướng mày.

"Hừm, nhưng chúng ta đủ nhân thủ sao?" Chu Lục nói, "La Thập Nhất tại 'Phòng Mèo', Vương Bát đang vận chuyển, hiệp sau các cậu tổng cộng liền ba người, không cần 'Người chỉ huy' sao?"

"Đều không quan trọng." Tề Hạ nói, "Trò chơi căn bản không cần sáu hiệp, lập tức phải kết thúc rồi."

"A?"

Tề Hạ suy tư trong chốc lát, cầm lên một quả tiểu quýt trên bàn, sau đó nói với Khâu Thập Lục: "Trừ bỏ quả lựu bên ngoài, cậu tùy tiện cầm một quả hoa quả bổ sung một ô 'Chắc bụng giá trị', hiệp sau cậu ở chỗ này chờ là được."

"Chờ?" Khâu Thập Lục cau mày nhìn về phía Tề Hạ, "Cậu không cần ta ra ngoài 'Tìm kiếm' sao? Màn trò chơi này không phải vừa mới bắt đầu à?"

"Dĩ nhiên không phải." Tề Hạ nói, "Màn trò chơi này từ lúc giảng giải xong quy tắc thì đã kết thúc rồi."

"Cạch".

Khóa cửa vang lên một tiếng giòn tan, cửa "Phòng Chuột" lần thứ hai mở ra, hiệp 3 lặng yên giáng lâm.

Tề Hạ đi tới gian phòng của Chu Lục, mở cửa phòng ra, cùng thời khắc đó, cửa "Phòng Mèo" cũng mở ra.

Chu Lục trong tay cầm một quả thanh long, đúng lúc nhìn thấy La Thập Nhất đang cầm một quả lựu.

"Hả...?" Hai người đều hơi sửng sốt.

"Tình huống như thế nào?" Chu Lục hỏi, "Hừm, cậu làm sao từ 'Phòng Mèo' lấy hoa quả ra được?"

"Ta..." La Thập Nhất cười khổ một tiếng lắc đầu, "Hiệp trước, Tề Hạ đi 'Phòng Mèo' nghĩ cách cứu viện, mà ta dựa theo hắn phân phó, đi vào 'Tìm kiếm'..."

"A?" Chu Lục lại một lần nữa bị tình huống trước mắt làm giật mình, "Đi 'Phòng Mèo' tiến hành 'Tìm kiếm'...? Trong quy tắc có nói qua sao?"

"Mặc kệ trong quy tắc nói hay chưa..." La Thập Nhất giận dữ nói, "Nhưng mà 'Phòng Mèo' đúng là có một cái nút 'Tìm kiếm'... Lúc hiệp kết thúc ta phải cầm quả lựu rời đi, tên Địa Chuột kia cũng không cản ta."

Chu Lục nghe xong liền nhìn về phía Tề Hạ: "Đây cũng là kế hoạch của cậu? Hừm, bất quá 'Phòng Mèo' vì sao lại có hoa quả?"

"Bởi vì 'Mèo' cũng cần phải ăn uống, nhưng đồ ăn của hắn không chỉ là hoa quả, cũng có thể là 'Chuột'."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Nhật Chung Yên - Chương 436: Chương 437: Mèo Hành Động | MonkeyD