Thập Nhật Chung Yên - Chương 716: Đại Ca Và Vương Tử
Cập nhật lúc: 05/01/2026 15:37
"Có đúng không?"
Hứa Gia Hoa, cậu khả năng không biết, mặc dù chúng ta mới tám tuổi, nhưng năm năm qua tớ đều coi cậu là bạn, chỉ hy vọng cậu có thể coi tớ là bạn một ngày.
"Đương nhiên là thế rồi! Về sau chúng ta vĩnh viễn là bạn tốt! Tới! Chúng ta cạn ly!!" Hắn giơ bình thủy tinh lên trước mặt ta, "Hữu nghị vạn tuế!!"
"Ừm! Hữu nghị vạn tuế!"
Ta học bộ dáng của người lớn, nhẹ đụng cái chai với hắn, sau đó liếc trộm hắn.
Mặc dù mọi người đều nói Coca-Cola dễ uống... Nhưng thứ này đen sì, thật sự dễ uống sao? Trong ký ức của ta chỉ có t.h.u.ố.c thang mới là màu sắc này nha.
Hứa Gia Hoa gan lớn hơn ta rất nhiều, hắn cầm cái chai trực tiếp uống một hớp lớn thứ nước màu đen kia, một giây sau hắn liền mở to hai mắt, lấy tay che miệng lại.
Ta nhìn thấy bộ dáng của hắn có chút nghi ngờ: "Sao, làm sao vậy? Hứa Gia Hoa... Dễ uống không?"
Nhưng hắn vẫn luôn che miệng, mặt mày hớn hở dùng ánh mắt ra hiệu ta uống một ngụm.
Ta biết Hứa Gia Hoa sẽ không trêu đùa ta, thế là cầm Coca lên, học bộ dáng hắn uống một ngụm.
Cỗ nước đen mang theo mùi thơm rơi vào miệng, một giây sau ngay cả ta cũng mở to hai mắt!
Yêu thọ!!
Cái Coca này ở trong miệng nhảy nhót, tư lưu tư lưu, giống như sống vậy! Nó đang thắt miệng ta!
Ta dọa đến mức kém chút phun ra, cũng vội vàng đưa tay che miệng lại, Coca rất đắt.
Chúng ta che miệng trừng mắt, ngơ ngác nhìn đối phương, mãi cho đến khi Coca trong miệng không còn nhảy nhót, lúc này mới một mặt không thể tin nuốt xuống.
"Nấc ~~~"
Sau một lát hai ta đồng thời đ.á.n.h một cái nấc vang, nhìn nhau một cái, lại "Ha ha ha" nở nụ cười.
"Tuyệt quá!!" Hứa Gia Hoa cười nói, "Đây chính là Coca nha!! Thật thú vị!"
"Ngon quá đi!" Ta cũng cười nói.
"Tớ lại nếm thử!"
"Thế... Thế nhưng mà Hứa Gia Hoa." Ta cắt đứt hắn, "Cậu mời tớ uống Coca thì cậu sẽ không có cách nào ăn cơm đâu."
"Vậy thì có cái gì a?!" Hứa Gia Hoa không để ý chút nào cười nói, "Trước khi làm bạn cùng bàn với cậu, tớ buổi tối vẫn luôn không ăn cơm! Hơn nữa cái Coca này không phải tớ mời cậu, mà là cậu mời tớ!"
Ngắn ngủi vui vẻ về sau, hai ta lại không nói gì, ngồi yên tại trụ cầu uống Coca.
Coca mặc dù ngon, nhưng nó chỉ có một chai nhỏ, hai chúng ta gần như là uống từng giọt một.
Trời sắp tối rồi, mặt trăng cũng bò ra ngoài.
Nhưng mà bầu trời hôm nay thật buồn cười, sắc trời nửa đen không đen, đối diện mặt trăng chính là mặt trời.
Xem ra mặt trăng hôm nay cũng có người bồi.
"Hứa Gia Hoa... Cậu biết 'Anh Hùng' không?" Ta hỏi.
"Anh Hùng? Nhạc Phi à?" Hắn dùng miệng hút lấy cái chai, mồm miệng không rõ hỏi.
"Không phải loại Anh Hùng như Nhạc Phi..." Ta lắc đầu, "Là loại... Một 'Anh Hùng' ra đời trong thành phố, tất cả mọi người trong thành phố kia sùng bái hắn, hi vọng hắn có thể dẫn đầu bản thân tiến lên, thế nhưng 'Anh Hùng' không biết mình muốn làm gì, cậu nghe qua loại tình huống này chưa?"
"Kỳ quái như thế a?" Hứa Gia Hoa suy tư một lát, "Mặc dù tớ không hiểu nhiều về cái 'Anh Hùng' cậu nói, nhưng suy nghĩ kỹ một chút thật ra liền cùng 'Đại ca' không khác nhau lắm đâu."
"Đại ca...?" Ta ngẩn người, mặc dù ta rất muốn từ chối, nhưng mà nói trắng ra giống như chính là ý này.
Ta là "Đại ca", thủ hạ ta đi theo một đám "Tiểu đệ".
"Nếu như tớ làm người đại ca này... À không." Hứa Gia Hoa "Hắc hắc" cười một tiếng, "Tớ là nói nếu như tớ làm cái Anh Hùng này, đầu tiên phải làm cho các tiểu đệ đều ăn cơm no! Coi như chính tớ c.h.ế.t đói cũng không sao cả a!"
"Ăn cơm no...?" Ta chợt phát hiện Hứa Gia Hoa nói rất có đạo lý, tất cả mọi người trong nhà ta cứ mỗi mười ngày, đều trải qua trong đói khát.
Mặc dù "Thanh Hương Giả" trong gia đình có thể sản xuất đồ ăn nhất định, thế nhưng nhân số thực sự quá nhiều, mọi người ăn cũng không đủ no.
Lần sau ta trở về, nhất định phải làm cho mọi người ăn no.
"Sau đó thì sao?" Ta lại hỏi.
"Sau đó chính là 'Đoàn kết' nha!" Hứa Gia Hoa cười nói, "Cậu có từng mua đĩa lậu chưa nha? Có thật nhiều phim đều là như vậy!"
"Tớ chưa xem qua, nhưng cậu có thể kể cho tớ nha." Ta nói.
"Tóm lại chính là muốn bảo vệ tiểu... Ách... Tớ là nói 'Thần dân' đi, hẳn là gọi như vậy a?" Hứa Gia Hoa gãi đầu một cái, "Tớ xem truyện cổ tích bên trong tựa như là viết như vậy..."
"Thần dân?"
"Đúng vậy a!" Hứa Gia Hoa lại nhấp một hớp nhỏ Coca, gật đầu nói, "Cái Anh Hùng này nghe giống như 'Vương t.ử' trong truyện cổ tích không?"
"Thế nhưng mà 'Vương t.ử' tớ cũng không biết a..." Ta nói.
"Vậy thì có cái gì không biết!!" Hứa Gia Hoa đứng lên, "Vương t.ử rất dễ nhận! Bọn họ đều đội vương miện, cầm bảo kiếm, phía sau có áo choàng. Trong rất nhiều câu chuyện, Vương t.ử chính là Anh Hùng, Anh Hùng chính là Vương t.ử nha!"
Hứa Gia Hoa một bên khoa tay một bên cầm chai Coca trong tay giơ lên không trung: "Nhất định là như vậy đi! Bọn họ sẽ giơ bảo kiếm hô to 'Ta tới bảo vệ mọi người! Ta là Anh Hùng!' "
Nhìn xem chai Coca trong tay nó đón ánh tà dương phản xạ ra tia sáng ch.ói mắt, ta giống như biết "Anh Hùng" là có ý gì.
"A...?" Ta ngẩn người, "Là như vậy sao?"
"Nhất định là!"
Ngày đó, ta và Hứa Gia Hoa trò chuyện thật lâu, ta tựa hồ lần thứ nhất biết hai chữ "Bạn bè" là có ý gì, hắn dạy cho ta rất nhiều thứ.
Chỉ tiếc thời gian không tạm dừng, theo bóng đêm dần khuya, chúng ta phải chia tay, lần ly biệt này lại chính là mười ngày.
Ta ngẩng đầu nhìn, quả nhiên a, mặt trời cuối cùng sẽ biến mất.
Coi như hắn và mặt trăng gặp mặt, cuối cùng cũng sẽ biến mất.
Trên bầu trời hiện tại, chỉ còn lại một vầng trăng cô đơn giống như ta.
Mặt trời có nơi mặt trời muốn đi, nó sẽ không vẫn luôn ở lại ban đêm đen kịt.
Đêm tối dài dằng dặc tiếp theo, chỉ có thể do mặt trăng một mình đi.
Ta cuối cùng vẫn đi tới "Lao ngục" thuộc về ta.
Nghe người lớn nói, bọn họ đi làm giống như là đang ngồi tù, mỗi khi ngồi xong một đoạn tù liền có thể nghỉ ngơi hai ngày.
Nguyên lai ta đã sớm trưởng thành.
Ta ngồi trong phòng, Tư Duy tỷ tỷ ở một bên đọc sách.
Ta cảm giác Tư Duy tỷ tỷ có thể là người bác học nhất ta từng thấy, nàng những lúc nhàn rỗi không phải đọc sách thì là xem báo, hiện tại rất nhiều chữ ta biết đều là nàng dạy ta.
Nàng nói cho ta biết nàng chỉ là một sinh viên đại học bình thường, nguyên lai sinh viên sẽ biết nhiều tri thức như thế sao?
Nhìn xem bộ dáng nghiêm túc của nàng, ta không nhịn được hỏi: "Tỷ tỷ, đọc nhiều sách như vậy, có quyển sách nào viết đi nơi nào có thể tìm được 'Vương miện' cùng 'Bảo kiếm' không a?"
"Vương miện cùng bảo kiếm...?" Tư Duy tỷ tỷ sững sờ, "Cái này nghe giống như tiểu vương t.ử nha, em tìm những vật kia làm cái gì?"
"Em... Em..." Ta hơi ngượng ngùng nói, bởi vì ta muốn trở thành người vương t.ử này.
Tư Duy tỷ tỷ giống như nhìn ra suy nghĩ trong lòng ta, mở miệng hỏi: "Anh Hùng đệ đệ, em nghe qua câu chuyện 'Hoàng T.ử Hạnh Phúc' chưa?"
"Hoàng T.ử Hạnh Phúc?"
