Thập Nhật Chung Yên - Chương 990: Đoàn Tàu Rung Chuyển, Kẻ Phản Bội Giữa Hư Không

Cập nhật lúc: 05/01/2026 16:30

Thiên Ngưu vừa muốn đi ra ngoài, liền bị hồng quang trước mắt đ.â.m vào mắt không mở ra được.

Mặc dù cửa đang đóng, nhưng luôn cảm giác có thứ gì đó đang xông vào.

Sắc mặt Thanh Long trầm xuống, ngay sau đó quay đầu nhìn lại, phát hiện gian phòng Thiên Long sau lưng, nơi cửa phòng đồng dạng rịn ra hồng quang, đám người phảng phất bị những luồng hồng quang này vây quanh tại trung ương.

"Làm sao có thể..."

"Kẻ nào đang giả thần giả quỷ...?" Thiên Ngưu quát lạnh một tiếng, tiến lên liền mở cửa phòng.

Thanh Long vẻ mặt hoảng sợ nhảy vọt tới, dùng sức lực to lớn đưa tay kéo Thiên Ngưu lại.

Thiên Ngưu còn muốn hỏi chút gì, nhưng nàng lần đầu tiên nhìn thấy Thanh Long lộ ra bộ dáng này, chỉ có thể nuốt những lời định nói xuống bụng.

Đông đảo "Thiên cấp" trong phòng tựa hồ cũng phát hiện tình huống có vẻ không ổn, bọn họ ở trên "Đoàn tàu" lâu như vậy, chưa bao giờ thấy qua cảnh tượng thế này.

Trận hồng quang này không ngừng rót vào phòng, tựa như ngoài cửa đang bùng lên đại hỏa.

Bọn họ nhao nhao đứng dậy, rõ ràng cảm giác được đằng sau hai cánh cửa trước sau có thứ gì đó, giống như là đang ồn ào hoặc như là đang kêu rên.

Cho dù tất cả mọi người đang ngồi đây đều là "Thiên cấp", lại vẫn cứ sợ hãi một số thứ không biết tên.

Mấy giây sau, Thiên Ngưu bắt đầu xắn tay áo, lộ ra cánh tay cường tráng.

Hướng về phía xấu nhất mà cân nhắc... Chẳng lẽ là "Đoàn tàu" bị xâm lấn?

Việc cửa thông hướng khu vực "Địa cấp" bị xâm lấn thì còn có thể lý giải, nhưng vì sao ngay cả trong phòng Thiên Long cũng truyền tới dị hưởng?

Cửa phòng Thiên Long không có bất kỳ người nào có thể mở ra, chỉ có "Nhảy Vọt" của Thanh Long mới có thể vượt qua, làm thế nào mới có thể xâm lấn đến gian phòng của Thiên Long?

"Vì sao không mở cửa...?" Thiên Ngưu không nhịn được nhẹ giọng hỏi, "Ngoài cửa có cái gì?"

Thanh Long không trả lời, chỉ trừng mắt nhìn xem đạo hồng quang kia, mãi cho đến một phút đồng hồ sau khi tất cả hồng quang biến mất hầu như không còn, hắn lúc này mới thoáng thở phào một hơi.

"Tại sao có thể như vậy..." Thanh Long thay đổi vẻ điên cuồng lúc trước, trong ánh mắt lại có mấy phần khủng hoảng.

Hắn hơi đưa tay ra, đặt lên chốt cửa, cách rất lâu mới chậm rãi mở cửa ra một khe nhỏ.

Sau khi xác nhận ngoài cửa không có bất kỳ vật gì, hắn mới mở toang cửa, bên ngoài vẫn là hành lang quen thuộc.

Trên hành lang không có một bóng người.

"Hỗn trướng..." Biểu cảm của Thanh Long chậm rãi từ kinh hoảng hóa thành phẫn nộ, phảng phất như bị phản bội, "Thiên Long... Ngươi cái đồ đáng g.i.ế.c ngàn đao..."

Đông đảo "Thiên cấp" không biết đã xảy ra chuyện gì, lúc này đều trố mắt nhìn nhau.

Vừa rồi trong khoảnh khắc đó, cửa phòng phảng phất như có thể thông hướng những địa điểm khác, nhưng đây rốt cuộc là nguyên nhân gì tạo thành?

"'Đoàn tàu' thế mà nhúc nhích một chút..." Thanh Long c.ắ.n răng nói, "Thiên Long... Ngươi quả nhiên vẫn luôn ngầm thao tác... Ngươi coi ta như con khỉ mà đùa giỡn..."

Đông đảo "Thiên cấp" còn chưa rõ chuyện gì xảy ra, Thanh Long liền trực tiếp biến mất tại chỗ.

Thiên Ngưu thấy thế nhíu mày, chỉ có thể không tiếp tục để ý cái tên điên này, vội vàng hướng về phía "Kho hàng" đi đến.

Một giây sau, Thanh Long xuất hiện ở gian phòng Thiên Long.

Hắn mấy cái lắc mình liền đi tới trước mặt Thiên Long đang ngủ say, biểu lộ giận không kìm được.

"'Đoàn tàu' lại có thể phát động...?" Thanh Long tức giận nói, "Ngươi đã sớm chuẩn bị xong? Ngươi chuẩn bị một mình rời đi...?!"

Thiên Long nhẹ nhàng nâng má, hô hấp đều đặn.

"Hỗn trướng..."

Thanh Long vươn tay ra bóp lấy cổ Thiên Long, mà trên cổ chính hắn cũng chỉ trong thoáng chốc xuất hiện năm đạo chỉ ấn.

"Ta vẫn là quá nhân từ... Vốn cho rằng còn rất nhiều thời gian nghĩ biện pháp g.i.ế.c ngươi..." Thanh Long hô hấp khó khăn nói, "Thật không nghĩ đến ngươi giả vờ muốn g.i.ế.c ta, kỳ thực là muốn 'thoát đi'..."

Hắn càng siết c.h.ặ.t cổ Thiên Long, bản thân hô hấp liền càng ngày càng khó khăn.

Mà Thiên Long cũng vào lúc này nhíu mày.

"Ngươi 'Thiên Long' chẳng lẽ không phải là 'Cầm tinh' sao? Ngươi vì sao có thể 'Chạy Tán Loạn'? Ngươi ngay cả quy tắc bản thân định ra cũng không tuân thủ..." Thanh Long c.ắ.n răng nói, "Ngay cả chuyện 'Đoàn tàu' chuẩn bị ổn thỏa rồi ngươi cũng giấu diếm ta... Ngươi thật sự là đáng c.h.ế.t a..."

Vài giây đồng hồ sau, Thanh Long buông tay, đôi mày đang cau lại của Thiên Long cũng giãn ra.

Thanh Long cúi người thở dốc một trận, sau đó cười khổ nói: "Ngươi đến nay cũng không chịu nói cho ta biết phương pháp điều khiển 'Đoàn tàu'... Cho nên đây chính là át chủ bài của ngươi sao... Ngươi đã không muốn g.i.ế.c ta cũng không nghĩ đến việc thống trị lại nơi này, ngược lại muốn chạy trốn... A... Ha ha..."

Thiên Long an tĩnh ngủ say, nhưng Thanh Long càng nhìn biểu cảm của hắn, càng cảm thấy hắn đang cười nhạo mình.

"Đúng vậy a... Chạy khỏi nơi này... Cũng không cần lo lắng nữa cái gì 'Song Sinh Hoa'..." Thanh Long lắc đầu, "May mắn a... Nếu không phải là lần này tất cả các 'Cửa' rung chuyển... Ta còn thực sự sẽ bị ngươi lừa gạt."

Thanh Long sau khi nói xong quay đầu nhìn thoáng qua cây đại thụ kia.

"Không quan trọng... Ta thực sự rất muốn biết hai chúng ta rốt cuộc ai mới là đúng... Ngươi muốn đi 'Thế giới mới', mà ta sẽ chế tạo 'Cựu thế giới', ta vẫn tin tưởng vững chắc tất cả căn bản là những kẻ giống như gia súc đồng dạng 'Người'."

Hắn bình ổn lại tâm trạng, lại một lần nữa đi ra trước cửa.

"Chờ xem đi, Thiên Long, lúc ngươi c.h.ế.t nhất định phải nói cho ta biết... Ta cũng không muốn chôn cùng ngươi... Sự dây dưa một đời của chúng ta hãy kết thúc ngay tại đây đi..."

...

Sau khi bị Địa Long ngăn cản, Tề Hạ im lặng mấy giây, cuối cùng viết xuống một cái tên hợp tình hợp lý nhưng lại ngoài dự liệu trên màn hình.

"Hàn Nhất Mặc".

"Tề Hạ..." Sở Thiên Thu thấy thế cười khẽ một tiếng, "Đây là ý gì...?"

"Làm sao?"

"'Văn Xảo Vân' còn ở bên ngoài." Sở Thiên Thu nhắc nhở, "Chẳng lẽ cô ta không nằm trong sự lựa chọn của cậu sao?"

"'Văn Xảo Vân'?" Tề Hạ nhún vai, "Cậu hi vọng tôi kéo cô ta vào đội ngũ?"

"Không phải tôi hi vọng, mà là cậu nên làm như vậy." Sở Thiên Thu nói, "Nếu như tôi muốn biết chênh lệch giữa mình và cậu, nhất định phải để cậu nắm được điểm yếu của tôi, hiện tại 'Yến Tri Xuân' đã trong tay tôi, cậu cầm 'Văn Xảo Vân' sẽ công bằng một chút."

"Tôi cảm thấy cậu hiểu lầm cái gì rồi." Tề Hạ nói, "'Yến Tri Xuân' cũng không phải là điểm yếu của tôi, cô ta ở đội ngũ nào đều không quan trọng. Mà về phần 'Văn Xảo Vân'..."

Tề Hạ khẽ cười một tiếng, trầm giọng nói: "Cậu hi vọng tôi lấy 'Văn Xảo Vân' tới làm tấm chắn, sau đó buộc cậu không thể không ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t người mình yêu thương... Trên đời này tại sao có thể có chuyện lý tưởng như vậy?"

"Cái gì..."

"Bị ép buộc và tự nguyện... Hai cái điểm xuất phát đạt được động cơ hoàn toàn khác biệt." Tề Hạ nói, "Sở Thiên Thu, đều đã đến bước ngoặt này, cậu còn đang trông cậy vào tôi tới giúp cậu... Điều này làm tôi quá thất vọng, suy nghĩ kỹ một chút... Văn Xảo Vân đến cùng nên c.h.ế.t như thế nào đi."

Sở Thiên Thu hơi nhắm hai mắt, hít sâu thở ra một hơi, giống như là nghe hiểu ý của Tề Hạ, hoặc như là đã hạ quyết tâm gì đó.

Mấy giây sau hắn mở mắt ra, hỏi: "Tề Hạ, 'Phân Ly' đã tại chỗ tôi, coi như cậu cầm xuống 'Hàn Nhất Mặc' lại có thể thế nào?"

"Cái trạng thái này mới đúng..." Tề Hạ nghe được câu hỏi này liền nở nụ cười, "Thế nhưng mà... Cậu có 'Phân Ly' vì sao tôi không thể cầm 'Hàn Nhất Mặc'?"

"Thì ra là thế..." Sở Thiên Thu tựa hồ nghĩ tới điều gì, "Cậu muốn sử dụng không phải là 'Thất Hắc Kiếm' của Hàn Nhất Mặc, mà là 'Gây Tai Hoạ'... Thật là một ý tưởng to gan."

Tề Hạ lập lờ nước đôi nhún vai, ra hiệu Địa Long mở cửa phòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Nhật Chung Yên - Chương 989: Chương 990: Đoàn Tàu Rung Chuyển, Kẻ Phản Bội Giữa Hư Không | MonkeyD