Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 21: Mùi Thịt Gây Họa, Chiến Thần Nhí Xuất Chiêu

Cập nhật lúc: 22/02/2026 21:01

Mùi thịt nướng thơm lừng tỏa ra từ trong sân, làm đám trẻ con trong khu đại viện thèm đến phát khóc.

Mấy đứa nhóc nghịch ngợm bắt đầu lăn lộn ăn vạ ở nhà: "Con muốn ăn thịt, con muốn ăn thịt!"

Người lớn trong nhà bị làm phiền đến mức không chịu nổi, miệng không ngừng oán trách: "Nhà ai mà thiếu ý thức công cộng thế không biết, nướng thịt thơm nức mũi thế để làm gì cơ chứ?"

Sau đó lại chỉ vào mặt con mình mà mắng: "Ăn ăn ăn, suốt ngày chỉ biết ăn, sao không ăn cho vỡ bụng luôn đi? Cơm còn chẳng đủ no mà đòi ăn thịt à? Đúng là một lũ đòi nợ."

Oán khí của phụ huynh còn nặng nề hơn cả đám trẻ.

Lũ trẻ biết có quấy nữa cũng chẳng được gì, dứt khoát bò dậy, ba chân bốn cẳng chạy biến đi.

Tất cả đều hướng về nơi phát ra mùi thịt thơm phức kia.

Cho dù không được ăn thì ngửi cái mùi hương bá đạo này cho đỡ thèm cũng tốt.

Người lớn thấy con chạy mất, từng người cũng tò mò đi theo xem náo nhiệt, có người còn ôm tâm lý muốn kiếm chác chút đỉnh.

Đặc biệt là bà cụ Phương, bà ta là bà già keo kiệt nổi tiếng khắp cái đại viện này, lại còn là kẻ mặt dày vô sỉ, chiếm hời không biết điểm dừng, ai mà bị bà ta nhắm trúng thì đừng hòng toàn mạng rút lui.

Bà ta cũng kéo theo đứa cháu trai bảo bối của mình, bước chân vội vã hướng về phía nhà Hạ Vũ Nhu.

Một số người khác với tâm lý "xem náo nhiệt không chê chuyện lớn" cũng lục tục kéo theo.

Thời buổi này chẳng có hoạt động giải trí gì, chỉ cần có chút chuyện vui là cả đám xúm lại vây xem.

Rất nhanh, bên ngoài sân nhà Hạ Vũ Nhu đã chật kín người.

Có mấy kẻ mặt dày còn tiến lên đập cửa.

"Rầm rầm rầm!"

Hạ Chấn Hiên thầm kêu không ổn, anh đã quên mất mức độ vô sỉ của một số người.

Anh dở khóc dở cười nhìn sáu đứa nhỏ đang ăn thịt vui vẻ.

"Đồng chí Hạ, có nhà không?"

Lúc này, một giọng nói già nua vang lên.

Hạ Chấn Hiên không tiện đáp lời. Đang đau đầu suy nghĩ xem nên phá giải cục diện này thế nào.

Đám trẻ con bên ngoài thì không có nhiều kiên nhẫn như vậy, thấy cửa lớn mãi không mở, từng đứa bắt đầu làm loạn.

Đứa thì lăn lộn, đứa thì khóc lóc ỉ ôi.

"Hu hu hu, bà nội, cháu muốn ăn thịt."

"Oa oa oa, mẹ ơi, con muốn ăn thịt thịt."

Phụ huynh bị con cái quấy nhiễu cũng đầy bụng oán khí.

"Cái nhà đồng chí Hạ này cũng thật là, đây chẳng phải cố tình làm khó người khác sao?"

"Đã không nỡ tốn kém mời khách thì giấu kỹ một chút, các người xem chuyện này là thế nào chứ?"

"Nhà bọn họ đúng là keo kiệt, con cái nhà mình thì nuôi trắng trẻo mập mạp, còn mặc kệ sống c.h.ế.t của con nhà người ta."

Hạ Vũ Nhu tai thính mắt tinh nghe thấy mà muốn bật cười vì tức.

Mấy người này nói chuyện chẳng có chút đạo lý nào, con ai đẻ người nấy lo, con nhà người khác thì liên quan quái gì đến nhà mình?

Cô quay sang nói với mấy đứa nhỏ đang ăn thịt: "Ăn nhanh lên, đừng lo chuyện bao đồng, bọn họ muốn ăn thì tự đi mà bắt."

Mấy đứa nhỏ nghe Hạ Vũ Nhu nói vậy, tốc độ ăn càng ra sức hơn. Thịt ngon thế này, bọn nó còn lâu mới nỡ chia sẻ ra ngoài.

Tự mình ăn còn chẳng đủ nữa là!

Tiếng khóc lóc của trẻ con bên ngoài xen lẫn tiếng quát mắng của người lớn tạo thành một mớ hỗn độn.

Trong sân, một hàng củ cải nhỏ đang ăn uống thỏa thuê.

Năm anh em Đại Tráng, Nhị Tráng, Tam Tráng, Tứ Tráng, Ngũ Tráng nhai nát cả xương nuốt vào bụng, cuối cùng còn mút sạch từng ngón tay.

Hạ Vũ Nhu ghét bỏ ngồi tránh xa bọn họ một chút.

Hạ Chấn Hiên: Hỏng rồi, anh biết nhà Chính ủy Âu không dễ dàng gì, nhưng không ngờ mấy đứa nhỏ này lại...

Anh lắc đầu, rũ bỏ những suy nghĩ không hay đó ra khỏi đầu.

Dù xương cốt đã bị "hủy thi diệt tích", nhưng mùi thịt trong sân nhỏ vẫn lẩn quất mãi không tan.

Khiến cho mấy bà cô lắm mồm bên ngoài bắt đầu nói mát mẻ châm chọc.

"Đồng chí Hạ đúng là thương vợ thương con, vừa mới đến tùy quân đã làm thịt cho ăn, còn làm thơm thế này, hại con nhà người ta thèm thuồng bị đ.á.n.h không ít."

"Xì, đúng là keo kiệt, chẳng phải chỉ là ăn chút thịt thôi sao, nhìn cái cửa đóng c.h.ặ.t kia kìa, phòng ai thế không biết, còn là Đoàn trưởng nữa chứ, phi!"

"Chứ còn gì nữa? Bị con cái quấy khóc làm tôi giờ vẫn còn đau hết cả đầu đây này!"

Bọn họ càng nói càng hăng, vẻ mặt đầy bất bình.

Lại còn có người đứng bên cạnh thêm mắm dặm muối châm ngòi thổi gió.

"Vợ của đồng chí Hạ nhìn qua là biết chủ nhân không thiếu tiền, không ngờ làm việc lại kém sang như vậy. Cả nhà trốn trong phòng ăn vụng, mặc kệ trẻ con bên ngoài gào rách cả cổ họng cũng không mở cửa."

Hạ Vũ Nhu làm sao có thể để yên cho người ta đặt điều về mẹ ruột mình?

Cô đẩy ông bố "tra nam" vào trong phòng, dùng ánh mắt cảnh cáo anh không được ra ngoài.

Sau đó cô hùng hổ mở cổng sân, nghiêng cái đầu nhỏ nhìn đám phụ nữ đang chỉ trỏ trước cửa nhà mình.

Cô mếu máo, giọng mang theo tiếng khóc nức nở chỉ trích: "Các người mắng ai thế? Có phải muốn đến cướp thịt của bọn cháu ăn không?"

"Hu hu hu, bắt nạt người ta, người lớn các người quá không biết xấu hổ, đi cướp thịt của trẻ con ăn, cháu phải mách bố."

Đám người lớn vươn dài cổ nhìn vào trong sân.

Thấy một loạt đầu nhỏ lông lốc toàn là trẻ con, trên mặt ai nấy đều hiện lên vẻ sượng sùng.

Trong nhà không có người lớn, hành vi này của bọn họ tính là cái gì?

Chuyện này mà đồn ra ngoài là người lớn chặn cửa trẻ con đòi thịt ăn, thì còn mặt mũi nào nữa?

Đồng thời, một số người cũng oán hận lây sang bố mẹ Hạ Vũ Nhu.

Làm cha làm mẹ mà tâm lớn thật, để mặc lũ trẻ con phung phí đồ ăn thức uống cũng không quản.

Mấy người da mặt mỏng nhìn thấy cảnh này, mặt lập tức đỏ bừng như gấc chín.

Nhưng Hạ Vũ Nhu đâu có định giơ cao đ.á.n.h khẽ.

Cô cất tiếng hỏi: "Nhà các người đứt bữa hết rồi sao? Thấy bọn cháu ăn chút thịt mà cũng không vừa mắt à?"

Bà cụ Phương nhìn không thuận mắt con nhóc ranh con được nuôi trắng trẻo mập mạp, nhất là thấy bao nhiêu thịt thà đều hời cho con cái nhà Chính ủy thì tức không chịu được.

Trong lòng bà ta, cháu trai nhà mình là tốt nhất trên đời, mọi thứ tốt đẹp đều phải dâng đến trước mặt nó mới đúng.

Bà ta lớn tiếng chỉ trích: "Mày là cái thứ con gái tốn cơm hại gạo, ăn ngon thế để làm gì? Mấy thứ thịt thà này phải để dành cho con trai ăn."

"Bọn nó đều là người nối dõi tông đường đấy."

Hạ Vũ Nhu cười khẩy "hê hê"!

Giọng nói tuy non nớt, nhưng không khó để nghe ra sự trào phúng trong đó.

"Nối dõi tông đường, nó biết đẻ con hay biết nuôi con?"

Đúng là không biết xấu hổ, chẳng phải chỉ là có thêm hai lạng thịt thừa giữa hai chân thôi sao?

Hạ Vũ Nhu bĩu môi khinh bỉ!

Bà cụ Phương không chịu nổi, "Cái con ranh con này mày coi thường ai đấy hả?"

"Tí tuổi đầu đã không học điều hay lẽ phải, mồm mép tép nhảy."

Hạ Vũ Nhu đáp trả: "Cháu có ăn hết gạo nhà bà đâu, đúng là ăn khoai nướng lo chuyện triều đình."

"Con trai bà có bản lĩnh như thế, mà còn để các người phải lưu lạc đến mức đi ăn xin trước cửa nhà người khác à?"

Cô trắng trợn tỏ vẻ ghét bỏ!

Mặt mũi bà cụ Phương không nén được nữa, cãi nhau với một đứa con nít ranh, dù sao cũng có chút lực bất tòng tâm, bà ta dứt khoát nằm lăn ra ăn vạ.

"Ái chà chà, tôi không sống nổi nữa rồi, bà già này một bó tuổi rồi mà còn bị cái thứ con gái lỗ vốn chỉ vào mũi mắng, thôi thì để tôi c.h.ế.t đi cho xong."

Hạ Vũ Nhu đời nào chịu nuông chiều bà ta: "C.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t, bà đi c.h.ế.t ngay đi, ai mà không đi c.h.ế.t thì là đồ con rùa rụt đầu."

"Một bà già tốn cơm hại gạo lại chẳng thể cống hiến gì cho xã hội, dứt khoát c.h.ế.t đi cho rảnh nợ, đỡ tạo gánh nặng cho quốc gia."

"Đi ăn xin đến tận cửa nhà người ta rồi mà còn không cho người ta nói à, đàn ông nhà các người có phải là quá vô dụng rồi không?"

"Không nuôi nổi vợ con và mẹ già thì cưới vợ làm gì, dứt khoát ở vậy cho xong, chỉ ham cái sướng nhất thời, chẳng phải là kéo chân đất nước sao?"

Một tràng liên thanh của cô khiến tất cả đám phụ nữ đang xem náo nhiệt trong đại viện đều líu lưỡi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 21: Chương 21: Mùi Thịt Gây Họa, Chiến Thần Nhí Xuất Chiêu | MonkeyD