[thập Niên 60] Bác Sĩ Thú Y Trên Thảo Nguyên - Chương 247

Cập nhật lúc: 13/01/2026 10:08

Có người nói rừng rậm mùa hè là thiên hạ của thực vật, chúng phát triển mạnh mẽ, hấp thụ ánh nắng và hơi ấm. Những người khác lại nói đây là thiên hạ của động vật, sau khi chúng di cư trở về, sẽ săn mồi, ăn uống vô cùng hiệu quả, sau khi lớn đến mức đủ trưởng thành, lại không ngừng nghỉ mà bắt đầu sinh sôi mở rộng số lượng quần thể.

Lâm Tuyết Quân lại cảm thấy rừng rậm mùa hè là thiên hạ của côn trùng, đại đa số chúng cả đời đều không thấy được mùa đông, liền ở Đại Hưng An Lĩnh trong khoảng thời gian xuân hạ thu ngắn ngủi chỉ chừng 3 tháng mà hoàn thành tất cả sự trưởng thành, lột xác của đời sâu bọ. Rực rỡ trong chốc lát, rồi lại vội vã c.h.ế.t đi lặng lẽ trước khi mùa đông tới.

Có lẽ vì sinh mạng của chúng quá ngắn ngủi, nên chúng sống đặc biệt nhiệt huyết.

Đâu đâu cũng thấy những con kiến bận rộn, lũ ruồi nhặng (mòng) cứ vo ve ồn ào bên tai bạn không dứt, bướm lượn giữa khóm hoa, chuồn chuồn trên mặt suối, còn có cả những con sâu róm bất thình lình làm bạn giật mình.

Thật sự nhiều không đếm xuể.

Lúc ngủ đêm qua, Lâm Tuyết Quân không biết đã bị bao nhiêu con bướm đêm dọa đến mức phải trùm kín đầu mới ngủ được, chưa kể đến một số loại côn trùng không tên cứ muốn bò lên người.

May mà mọi người đều mặc quần dài áo dài, đội mũ rơm vành rộng, nếu không thật sự sẽ bị lũ sâu bọ làm cho phát điên.

Muỗi trong rừng cũng cực kỳ nhiều, lúc đi bộ còn có thể xua bớt, một khi dừng lại, sẽ có vô số con muỗi lao về phía bạn.

Mọi người phải thực hiện biện pháp phòng hỏa và đốt lửa trại trước khi bị muỗi đốt, liên tục dùng khói xua đuổi muỗi mòng, mới có thể sống sót.

Lúc này mới thấy được sự hạnh phúc của chú lừa nhỏ và đám ch.ó, trên người chúng có lông dài, chống muỗi chắn sâu bọ. Lại còn có đuôi có thể liên tục đuổi lũ ruồi bọ đáng ghét đi, thật khiến người ta ghen tị.

"... Giống như Đại Hoàng, Phục Linh đều là d.ư.ợ.c liệu tốt để làm t.h.u.ố.c đuổi côn trùng, càng nhiều càng tốt." Lâm Tuyết Quân đứng dậy đi tới phía bên kia, gạt một lùm cây bụi, dọa mấy con châu chấu và bướm bay đi, rồi nhìn thấy mấy cụm hoa nhỏ màu hồng tím mọc thành từng chùm leo lên, lại quay đầu ngạc nhiên giới thiệu với Y Tú Ngọc và các học viên khác:

"Xem kìa, loại hoa màu hồng tím mọc thành chùm ở đỉnh này chính là Bắc Ô Đầu, còn gọi là Thảo Ô. Rễ củ có độc tính cực mạnh, nhưng sau khi bào chế có thể trị viêm khớp dạng thấp, đau răng. Lá Thảo Ô có độc nhẹ, có thể thanh nhiệt giảm đau, cũng là thứ tốt."

Hồi nhỏ người già trong nhà dẫn cô lên núi, mỗi khi thấy loại thảo d.ư.ợ.c này, đều sẽ đào hết mang về nhà dự phòng.

Rút liềm từ sau thắt lưng ra, cô dứt khoát c.h.ặ.t đứt mấy cành bụi rậm và cỏ cao chắn đường, đeo găng tay vải thô nhổ một cây tầm ma đốt người đặc biệt đau, sau đó biểu diễn kỹ thuật hái cho các học viên đang vây quanh.

Những người khác sau khi học được, cũng bắt đầu tìm kiếm những cây Thảo Ô khác xung quanh để tự hái.

Lâm Tuyết Quân đi theo Triệu Đắc Thắng vừa mới khai phá ra con đường mới xuống dốc một đoạn, lại ngạc nhiên phát hiện ra một thứ tốt.

"Đây là ớt rừng, có thể ăn được đấy." Lâm Tuyết Quân gọi một học viên phía sau, bảo đối phương lại cùng hái.

"Cái này có tác dụng gì?" Hái được một lát, học viên bỗng nhiên theo thói quen hỏi về công dụng của 'loại thảo d.ư.ợ.c' này.

"..." Lâm Tuyết Quân ngẩn ra vài giây, mới ngập ngừng nói: "Tăng hương thêm vị, tăng cường sự thèm ăn?"

Học viên lập tức lấy sổ ra, rút b.út định ghi lại.

Lâm Tuyết Quân phì cười, đưa tay ngăn lại nói: "Đây là rau mà! Rau dại! Nó còn giúp no bụng nữa đấy!"

Học viên lúc này mới phản ứng lại, ngượng ngùng cười theo.

Sao mà học một hồi lại trở nên mọt sách thế này cơ chứ?!

Bên này đang xem xét đủ loại thực vật, nhận diện từng thứ một, bên kia Vương lão hán đang dẫn Xích Thố thám hiểm về phía sườn núi bỗng quay đầu gọi:

"Đồng chí Lâm, đồng chí Lâm, ở đây có một con mèo —— à không, là một con chim nè, vẫn còn sống."

Lâm Tuyết Quân nghe thấy có một con chim giống mèo, lập tức đoán là một con cú mèo.

Đặt gùi xuống, dẫm lên cỏ hoặc lá rụng, chân thấp chân cao chạy qua. Mới đi được mấy mét, lại nghe Vương lão hán bổ sung: "Chọc nó nó cũng không động đậy không phản kháng, xem chừng cũng sắp c.h.ế.t rồi."

"Bác đừng chọc nó chứ, để cháu xem nào." Lâm Tuyết Quân thấy Vương lão hán cầm một cành cây cứ chọc chọc vào bụi cây, vội vàng lên tiếng ngăn cản, dứt khoát chạy nhanh lại.

Bọn họ đi sâu vào núi, đã không biết bắt gặp bao nhiêu xác côn trùng và thú nhỏ. Chúng dựa vào thức ăn rừng cung cấp để lớn lên, cuối cùng cũng dùng thân phận thức ăn hoặc chất dinh dưỡng để báo đáp lại khu rừng.

Sáng nay, bên cạnh con đường bọn họ dùng liềm khai phá, còn nhìn thấy một con hươu nhỏ treo trên cây bị kền kền và quạ ăn chỉ còn lại bộ xương và cái đầu, Triệu Đắc Thắng nói có thể là báo, linh miêu loại thú săn mồi tha thức ăn lên cây để ăn, đề phòng đối thủ cướp đoạt.

Vương lão hán thì cho rằng có lẽ là do người dân tộc Ê-ôn-khắc, Ngạc Luân Xuân hoặc Hách Triết sống trong rừng làm —— bọn họ sẽ treo xác thú nhỏ lên cây, còn t.h.i t.h.ể người thân thì đặt trong quan tài trên đỉnh gốc cây, để nó từ từ thối rữa, trở về với tự nhiên, gọi là thụ táng (táng trên cây).

Động vật c.h.ế.t trong rừng sẽ bị động vật khác ăn thịt, sau đó có kiến và các loài côn trùng dọn dẹp chiến trường, cuối cùng thì dựa vào các loại nấm để phân hủy hoàn toàn.

Lâm Tuyết Quân gạt đám cỏ cao và bụi rậm che khuất tầm nhìn, quả nhiên nhìn thấy một con chim trông giống mèo —— mặc dù nó vẫn còn sống, nhưng đám côn trùng đã kéo đến nườm nượp, không thể chờ đợi được mà bắt đầu bữa tiệc.

"Là một con cú mèo." Vương lão hán xua đuổi đám ruồi nhặng bay xung quanh, nhíu mày nói: "Không sống nổi rồi, ruồi bâu đầy rồi."

Lâm Tuyết Quân ghé đầu vào xem, chỉ thấy một con cú mèo cỡ nhỏ chỉ dài chừng bằng cẳng tay của Y Tú Ngọc đang nằm nghiêng trên bụi rậm, chớp chớp mắt nhìn con người, nhưng cơ thể thì bất động.

"Không có tai dài, cũng không có tai ngắn, kích thước lại nhỏ... Hình như là một con Quỷ Kiêu."

Rất nhiều loài côn trùng bay lượn xung quanh nó, còn có những con sâu nhỏ bò lồm cồm giữa lớp lông vũ, khiến người ta nhíu mày.

Mặc dù con cú mèo nhỏ không đập cánh hay kêu quái đản, càng không có tư thế tấn công người, nhưng dù sao cũng là loài chim săn mồi ăn thịt, không thể lơ là đại ý.

Xem chừng muốn kiểm tra tình trạng của nó, chỉ có thể dùng gậy trước thôi.

Vừa rồi còn ngăn cản Vương lão hán chọc chim, giờ Lâm Tuyết Quân lại quay đầu nhìn cành cây trong tay ông —— cành này được đấy.

Một phút sau, cành cây của Vương lão hán đã đổi sang tay Lâm Tuyết Quân, cô tuy không cho người khác chọc chim, nhưng tự mình lại chọc.

Nhìn Lâm Tuyết Quân cẩn thận gạt cánh chim và các vị trí khác ra, Vương lão hán im lặng một hồi, bỗng nhiên bừng tỉnh trợn mắt, "Đồng chí Lâm, cháu không phải là muốn chữa trị đấy chứ? Nó bị ruồi bâu đầy rồi kìa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.