[thập Niên 60] Bác Sĩ Thú Y Trên Thảo Nguyên - Chương 388
Cập nhật lúc: 13/01/2026 14:32
Nhưng đôi khi thở gấp quá, không khí lạnh kích thích đường hô hấp co thắt, thế là lại một trận ho khan dồn dập, càng không thở nổi.
Ngựa tuy có sức bền tốt nhưng nhu cầu về thức ăn tinh lại lớn hơn bò cừu. Mùa đông các loại cỏ khô đều có hạn, dùng hết là phải đợi đến tháng 5 năm sau mới có thêm. Các chàng trai xót xa số cỏ quý giá nên đều tự mình kéo xe trượt lớn chở tổ chim vào thảo nguyên.
Thời tiết cực lạnh tiêu hao thể lực con người ghê gớm, chiếc xe trượt sau lưng càng kéo càng thấy nặng.
Mới đặt được một nửa số tổ chim, đã có thanh niên đi cùng ngã xuống đất, mắt vô thần nhìn trời thở hồng hộc, như sắp mệt c.h.ế.t đến nơi.
Đợi hơn hai trăm cái tổ chim, tổ vịt được đặt xong, mọi người rũ vai kéo lê cơ thể mệt mỏi trở về trạm dừng chân, ai nấy đều mệt đến ngây dại, về đến nơi là gục xuống ngay. Tuy đói lả nhưng thực sự không còn sức để ăn cơm, chỉ có thể ngủ.
Lâm Tuyết Quân nghe xong lập tức đem một nửa số táo khô cất trong hầm và sau nhà ra, lại đem tất cả bẹ cải trắng đã hái bên ngoài mà mình tích trữ được đóng đầy hai bao tải mang đến sân của bọn Mục Tuấn Khanh.
“Cỏ không đủ thì đem đồ ăn của người cho ngựa ăn, làm việc là quan trọng, chúng ta bớt miệng đi một tí là được.” Lâm Tuyết Quân đưa tay vỗ vỗ cánh tay Mục Tuấn Khanh, đối phương lập tức xuýt xoa nhăn mặt.
“Ngựa chỉ có cỏ để ăn, chúng ta chẳng phải còn có thịt để ăn sao. Dù sao dù là ngựa làm hay chúng ta làm thì cũng đều là làm việc cả.” Mục Tuấn Khanh hít hà vặn vẹo cái vai đau nhức.
Trong ngôi nhà ngói phía sau anh, 4 thanh niên khác đi làm việc về đều đang ôm chân bôi cao trị bỏng lạnh.
“Mọi người đừng có tự mình kéo nữa, sẽ để lại bệnh đấy. Cứ mang theo ngựa đi, chúng nó làm việc vất vả thì đem số táo khô và bẹ cải trắng này trộn vào cỏ kiềm cho chúng ăn.” Lâm Tuyết Quân nhìn bộ dạng của họ, không khỏi thở dài.
“Lần sau nhất định không tự mình kéo nữa, đợi chúng tôi làm thêm vài trăm cái nữa rồi lại xuất phát ra thảo nguyên.” Mục Tuấn Khanh mỉm cười nói, hôm qua lúc ở trong gió lạnh, thực sự trong lòng đã thề thốt không bao giờ muốn ra thảo nguyên nữa, nhưng nghĩ đến Mạnh Thiên Hà ngày nào cũng đưa bò cừu đi chăn thả ở bãi chăn mùa đông còn chưa từng phàn nàn câu nào, lại c.ắ.n răng nhịn xuống.
Hôm nay trở về, nhìn đống tổ chim ở sân thợ mộc đã hết sạch, nghĩ đến lúc quay về nhìn thấy trên đường cứ một đoạn lại có một cái tổ chim, trong lòng tràn đầy cảm giác thành tựu. Buổi tối nằm trên chiếc giường lò ấm áp, lại thấy mình có thể tiếp tục được rồi.
Hai người đang ở trong sân trò chuyện xem những cái tổ chim tổ vịt này có thể thu hút được bao nhiêu loài chim, sau khi chim lớn đẻ trứng thì chim non sẽ tiêu thụ bao nhiêu châu chấu.
Ngoài sân bỗng nhiên có một người phụ nữ chạy tới, nhìn thấy Lâm Tuyết Quân liền kêu lên:
“Bác sĩ Lâm, con Đại Hắc nhà lão Tần đầu đẻ con, lâu lắm rồi, con đầu tiên vẫn chưa đẻ ra được nữa.
“Ông ấy sắp khóc đến nơi rồi, cứ gào lên bảo tôi đi tìm cô đấy.
“Ái chà mẹ ơi, tôi chạy vội quá, còn ngã chổng vó một cái.
“Cô xem cái đầu gối tôi bị 'cà' này, vải cũng 'cà' rách luôn rồi.”
……
Lâm Tuyết Quân trên đường chạy về nhà thì gặp Y Tú Ngọc, lập tức gọi cô ấy về giúp lấy hộp t.h.u.ố.c và các thứ khác, còn mình thì chạy trước đến bao lều mới của lão Tần.
Đại Hắc quả nhiên đẻ con trong kho cỏ khô bên cạnh bao lều đúng như kế hoạch Lâm Tuyết Quân đã vạch ra cho lão Tần. Mục Tuấn Khanh đã giúp lão Tần dùng mấy khúc gỗ dựng một cái giá, đống cỏ khô xung quanh được dựng thành một cái hốc chắn gió nhưng vẫn có thể tự do ra vào, Đại Hắc nằm trong đó, trên lớp cỏ khô dày để đẻ con.
Khi Lâm Tuyết Quân đến nơi, lão Tần đang chổng m.ô.n.g chui ở cửa hốc, luống cuống chân tay bận rộn mù quáng.
Lâm Tuyết Quân đưa tay túm thắt lưng quần sau lưng lão Tần lôi ông ấy ra, không kịp nói chuyện với lão Tần, cô đã thay vị trí của ông, quỳ phục ở cửa hốc.
Tần suất rặn đẻ của Đại Hắc rất thấp, rõ ràng là thể lực đã tiêu hao quá mức.
Quay đầu nhìn lão Tần đang khom lưng ghé sát vào, cô mở lời: “Bác ơi, lấy một bát nước đường muối.”
“Ờ, được.” Lão Tần xoa xoa tay, xoay người sải bước chạy về bao lều, gọi người nhà pha nước đường muối, nghĩ một lúc lại bổ sung thêm: “Cục sữa đông hôm qua rã đông chẳng phải còn dư lại ít sữa sao, cũng pha vào luôn.”
Nước ối đã chảy ra rất nhiều rồi, con ch.ó con đầu tiên quá to, bị kẹt ở cửa t.ử cung không đẻ ra được, những con ch.ó con khác bên trong chỉ có thể đứng đợi.
Lúc lão Tần quay lại, Lâm Tuyết Quân quay đầu hỏi: “Đại Hắc bắt đầu chuyển dạ bao lâu rồi?”
“Được 2 tiếng rồi...” Lão Tần cởi mũ lau mồ hôi trên đầu, rồi lại đội mũ vào, “Lúc đầu không nghĩ là nó khó đẻ, tưởng nó có thể tự đẻ được.”
“Một con non lớn bị kẹt ở cửa t.ử cung rồi, chỉ có một cái chân thò ra trong ống đẻ. Bây giờ có mấy lựa chọn, bác nghe cho kỹ rồi nhanh ch.óng quyết định.” Lâm Tuyết Quân xoay người nói.
“Ừm.” Lão Tần vẻ mặt căng thẳng nhìn Lâm Tuyết Quân.
Trên con đường nhỏ bên ngoài lục tục có rất nhiều xã viên đi tới, mọi người vẫn chưa thấy ch.ó khó đẻ thì phải làm sao. Những người đang sưởi ấm trên giường lò cũng khoác áo bào chạy sang, người đang làm việc bên ngoài lau mặt một cái cũng lạch bạch chạy tới.
Y Tú Ngọc đeo hộp t.h.u.ố.c của Lâm Tuyết Quân chạy bước nhỏ tới, phía sau còn có Đường Đậu theo cùng.
“Nó thấy người đi về phía này đông, liền nhảy qua hàng rào nhất quyết đòi theo bằng được.” Y Tú Ngọc đưa hộp t.h.u.ố.c cho Lâm Tuyết Quân, vỗ vỗ mặt Đường Đậu, không cho nó tiến lại gần trước mặt Lâm Tuyết Quân đang bận rộn.
Lâm Tuyết Quân gật đầu, không quan tâm đến những người khác đang quây quanh, tiếp tục nói với lão Tần:
“Thứ nhất, Đại Hắc là giống ch.ó lớn, ống đẻ to hơn một chút, tay tôi nhỏ, cánh tay cũng gầy, sẽ cố gắng thò vào giúp đỡ hỗ trợ sinh. Nhưng tứ chi của ch.ó con quá nhỏ, không có cách nào dùng dây kéo, tôi chỉ có thể kéo bằng tay. Việc này rất tốn thời gian, chưa chắc đã thành công, còn có thể làm lỡ thời gian khiến tất cả ch.ó con đều bị ngạt c.h.ế.t;
“Thứ hai, không màng đến sự sống c.h.ế.t của con đầu tiên, kéo mạnh nó ra, như vậy chỗ tắc nghẽn ở cửa t.ử cung sẽ được giải quyết, những con phía sau có cơ hội được sinh ra tự nhiên;
“Thứ ba, mổ đẻ, cách này nhanh, khả năng cao là giữ được tất cả ch.ó con. Nhưng đối với Đại Hắc thì khá nguy hiểm, mùa đông lạnh, tài nguyên của chúng ta có hạn, nếu không chăm sóc hồi phục được thì có khi tính mạng cũng không giữ nổi. Dù có hồi phục được thì cũng có thể vì cơ thể suy kiệt mà trở nên ốm yếu. Hơn nữa còn có thể ảnh hưởng đến việc tiết sữa của Đại Hắc, nói không chừng cần phải nuôi bộ những con ch.ó con sống sót, bây giờ chúng ta còn chưa đến mùa cừu đẻ, mọi người đều phải dựa vào cục sữa đông đông lạnh trước đó mới có trà sữa để uống...
