[thập Niên 60] Bác Sĩ Thú Y Trên Thảo Nguyên - Chương 40
Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:24
Chú chủ hộ sờ sờ mũi, nhướng mày nói:
"Cái con bé này, chuyện này chú có quyết định được đâu?"
"Vậy đợi đến khi cháu làm bác sĩ thú y rồi cháu sẽ nói cho chú biết." Lâm Tuyết Quân chữa khỏi cho cừu non nên giờ cũng không sợ những bậc tiền bối này nữa, hếch cằm lên, cười sảng khoái đáp lại.
"Cháu làm thế này chẳng phải là muốn làm chú sốt ruột c.h.ế.t sao, bao giờ cháu mới làm được bác sĩ thú y chứ? Thời gian dài như vậy, làm sao mà không tò mò cho được? Chú chẳng phải ngày nào cũng phải suy nghĩ sao? Khổ sở biết bao..."
"Ha ha ha."
"Ha ha." Những người khác nghe thấy vậy liền không nhịn được mà cười ha hả.
Lâm Tuyết Quân cũng cười theo, chỉ có cái miệng là kín như bưng, cười đùa kiểu gì cũng được nhưng nhất định không nói cách chữa thế nào.
Khiến cho những ông già này tò mò muốn c.h.ế.t, thực sự không hỏi thăm được gì đành phải rỉ tai nhau đoán mò, vừa ồn ào vừa giải tán về nhà.
Đại đội trưởng dặn một câu sáng mai bảo Lâm Tuyết Quân đến kho bên kia lấy Terramycin và các loại t.h.u.ố.c thú y khác, Lâm Tuyết Quân đáp một tiếng rồi rẽ về phía sân nhỏ thanh niên trí thức trong bóng tối.
Mục Tuấn Khanh sải bước đuổi theo: "Để tôi tiễn cô, đồng chí Lâm."
"Cảm ơn đồng chí Mục." Lâm Tuyết Quân vùi đầu, chuyên chọn những chỗ tuyết chưa được dọn sạch ven đường mà giẫm lên, khiến tuyết phát ra những tiếng kêu lạo xạo.
Quay đầu lại nhìn xem không có ai khác đi theo, Mục Tuấn Khanh lặng lẽ tiến lại gần Lâm Tuyết Quân, nhỏ giọng hỏi: "Vậy rốt cuộc là chữa thế nào vậy?"
Lâm Tuyết Quân bị dáng vẻ cẩn thận của cậu làm cho phì cười, ngay sau đó không nhịn được nữa, ngửa mặt lên trời mà cười.
Ánh trăng đêm nay rất sáng, ánh trăng chiếu trên mặt tuyết, trên băng phản xạ lại khiến xung quanh càng thêm sáng tỏ.
Khuôn mặt tươi cười của Lâm Tuyết Quân cũng được soi sáng, đôi mắt nửa nhắm nửa mở khi cô cười to cũng lấp lánh ánh sáng, những tinh thể sương giá trên lông mi nhấp nháy, giống như đôi cánh run rẩy của chú chim nhỏ.
Mục Tuấn Khanh có chút khó hiểu nhìn cô, nhìn một lúc cũng cười theo cô, cười một lát lại hỏi dồn: "Cô nói cho tôi biết đi, tôi còn một túi đường, chia cho cô nửa túi."
"Tôi nói cho anh biết rồi anh sẽ hối hận vì đã chia cho tôi nửa túi đường đấy." Gần đây Lâm Tuyết Quân đã yêu món màn thầu chấm đường trắng, càng ăn càng thấy ngọt, càng ăn càng thấy thơm.
Cô sớm đã thèm thuồng túi đường trắng của cậu rồi nhưng đổi được dễ dàng như vậy, sợ cậu lại hối hận đến đứt ruột mất.
Đó là túi đường trắng mà cậu đã lặn lội đường xa mang từ nhà đến cái nơi biên cương hẻo lánh này, vô cùng vô cùng quý giá đấy!
"Không sao, tôi coi như là hiến tặng cho bác sĩ thú y của nhân dân vậy." Mục Tuấn Khanh đẩy gọng kính, nghiêm túc nói.
Cậu vẫn nhìn cô, đợi câu trả lời của cô. Khi cô nghiêng đầu lấy mắt liếc cậu để xác nhận xem lời cậu nói là thật hay giả, cậu lại một lần nữa nghiêm túc nói:
"Cô nói cho tôi biết cô chữa thế nào đi, sáng mai tôi sẽ mang nửa túi đường trắng đến sân nhỏ thanh niên trí thức cho cô. Nếu cô không yên tâm, bây giờ tôi quay về lấy cho cô cũng được."
"Ha ha, không cần đâu." Lâm Tuyết Quân nói xong, lại sợ cậu hiểu lầm là cô không muốn lấy đường trắng của cậu, vội vàng bổ sung: "Không cần bây giờ đi lấy đâu, sáng mai anh đưa cho tôi là được rồi."
Sáng mai cô đã có thể cùng Y Tú Ngọc vừa húp cháo loãng có bỏ đường trắng, vừa ăn màn thầu chấm đường trắng, ăn kèm với dưa muối cải củ muối thái sợi rồi.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy đẹp hết biết rồi!
"Vậy cô nói đi." Mục Tuấn Khanh dừng bước, quay đầu nhìn sân nhỏ thanh niên trí thức sắp đến nơi, xoa xoa tay, ghé tai lại gần.
Lâm Tuyết Quân hắng giọng, lúc này mới tiến lại gần cậu, phả ra hơi nóng nhỏ giọng nói: "Con cừu non thực ra cơ thể chẳng có bệnh tật gì cả, sở dĩ nó không b.ú sữa không phải vì nó không muốn b.ú, mà là vì mỗi lần nó đi b.ú sữa là mũi lại đau dữ dội."
"Tại sao mũi nó lại đau?" Mục Tuấn Khanh nhét mớ tóc xoăn thò ra dưới mũ vào trong mũ, gãi gãi chân mày bị mớ tóc xoăn đó làm cho ngứa ngáy, mở to mắt hỏi dồn.
"Bởi vì lúc nó chơi trong chuồng, chẳng biết là từ trong thức ăn của cừu mẹ hay là từ đâu đó, lòi ra một cái râu lúa mạch. Râu lúa mạch sau khi mất nước phơi khô thì trở nên cứng hơn. Sau khi bị cắt đứt, cắt ngắn, những cái gai nhỏ ở chỗ đứt còn cứng và nhọn hơn cả xương cá. Nó bị con cừu non húc vào trong mũi, râu lúa mạch mắc kẹt trong lớp thịt mềm ở hốc mũi. Lúc con cừu xì mũi thì lại làm nó kẹt sâu hơn. Tuy nó vẫn chưa đ.â.m thủng hốc mũi của cừu nhưng mỗi lần nó ngửa đầu b.ú sữa là mũi bị ép lại, râu lúa mạch đều sẽ đ.â.m nó rất đau. Số lần nhiều lên nó liền không dám đi b.ú sữa nữa..." Lâm Tuyết Quân đút hai tay vào ống tay áo, đứng trên tuyết thỉnh thoảng dậm chân, cười hì hì nhìn Mục Tuấn Khanh, chậm rãi kể ra đạo lý vì sao cừu không b.ú sữa.
Cô dùng chiếc kim dài nhất và dày nhất dùng để châm cứu gắp cái râu lúa mạch ra khỏi mũi cừu non, bây giờ đang nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay đây này.
"..." Mục Tuấn Khanh không dám tin nhìn Lâm Tuyết Quân, nghe xong đáp án dường như cậu còn chấn động hơn.
"Anh đã hứa chia cho tôi nửa túi đường trắng rồi đấy, không được nuốt lời đâu nhé." Lâm Tuyết Quân nói xong, vẫy vẫy tay với cậu rồi sải bước chạy về phía sân nhỏ thanh niên trí thức.
Khi cô chạy đến cửa, quay đầu nhìn lại thấy cậu vẫn đang đứng yên tại chỗ, không nhịn được lại bật cười.
Chuỗi tiếng cười đó dần xa, sau đó bị nhốt sau cánh cửa, không nghe thấy nữa.
Mục Tuấn Khanh quay đầu, nhìn sân nhỏ thanh niên trí thức, bỗng nhiên cũng cười khẽ.
Lâm Tuyết Quân dám khẳng định con cừu không có bệnh gì khác, có thể kiểm tra ra được trong mũi cừu có vấn đề cũng là bản lĩnh của cô.
Người khác không hiểu kiến thức thú y thì không dám khẳng định con cừu thực ra rất khỏe mạnh, vậy thì có khi lại bắt đầu chữa bừa rồi.
Đây chẳng phải là một tác dụng khác của kiến thức sao?
Dùng phương pháp loại trừ để loại bỏ những căn bệnh khác mới có thể chuyên tâm đi tìm những vấn đề ngoài triệu chứng bệnh, đây cũng là việc mà bác sĩ thú y mới có thể làm được mà.
Mục Tuấn Khanh gật đầu, không hề cảm thấy đáp án mình đổi được bằng nửa túi đường trắng là không đáng, ngược lại còn thấy thú vị hơn.
Hơn nữa, cậu lại nghĩ nếu không phải Lâm Tuyết Quân phát hiện ra cái râu lúa mạch trong mũi cừu thì ngay cả con cừu rõ ràng không hề bị bệnh này cuối cùng cũng vẫn sẽ bị bỏ đói cho đến c.h.ế.t.
Những người chăn bò đến cuối cùng cũng sẽ không biết được, cái c.h.ế.t của cừu non thực ra chỉ là vì một đoạn râu lúa mạch nhỏ xíu.
Lâm Tuyết Quân vẫn rất lợi hại.
Cậu nhớ lại vẻ mặt của Lâm Tuyết Quân khi đứng dậy khỏi ghế, đi về phía con cừu nhỏ...
Cô đã tìm thấy vị trí của mình trên mảnh đất này.
Nhưng mà... còn chính cậu thì sao?
Mục Tuấn Khanh rụt cổ lại, cúi đầu đón gió đi về phía lều vải nơi các nam thanh niên trí thức ở, bắt đầu suy nghĩ về hướng đi của mình trong tương lai.
