[thập Niên 60] Bác Sĩ Thú Y Trên Thảo Nguyên - Chương 659: Đột Phá

Cập nhật lúc: 15/01/2026 11:02

Hơn nữa nước ngoài cũng chưa chắc đã sẵn lòng bán những kiến thức này cho chúng ta.

Sau bữa sáng, Tháp Mễ Nhĩ cưỡi ngựa xuất phát đi bãi chăn thả mùa hè để gặp A Ba (bố) và A Má (mẹ). Đội trưởng và Lâm Tuyết Quân cùng những người khác đã chuẩn bị cho anh khá nhiều nhu yếu phẩm, nhờ anh tiện đường mang đến mục trường bò của bố Hồ Kỳ Đồ và những người khác.

Thịt lợn dự trữ từ ngày hôm trước cũng được mang theo, thảo d.ư.ợ.c tẩy giun và giải nhiệt cũng chuẩn bị đầy đủ, anh chất đầy đồ đạc lên đường.

Nhóm nghiên cứu ở lại trạm lưu trú cũng không rảnh rỗi, dọn dẹp phòng ốc, bố trí phòng nghiên cứu, làm quen với địa hình xung quanh, phân công công việc cho các đồng chí từ Cục Thảo nguyên đến giúp đỡ, bận rộn không ngớt.

Những đứa trẻ ở lại đội sản xuất theo học thầy Ngô hôm nay cũng được nghỉ nửa ngày buổi sáng, đi theo Lâm Tuyết Quân và A Mộc Cổ Lăng đến chuồng bò chuồng cừu để kiểm tra sức khỏe cho động vật —— bọn trẻ có khả năng học hỏi nhanh, trí nhớ tốt, phương pháp quan sát mà Lâm Tuyết Quân dạy chúng chỉ cần học là biết ngay, có thể giúp hoàn thành rất tốt công việc kiểm tra bằng mắt vòng đầu tiên.

Khả năng quan sát phân động vật để phán đoán sức khỏe của bọn trẻ cũng đã đạt đến mức điêu luyện. Hàng ngày sau khi tan học, chúng thường chạy đôn chạy đáo theo Lâm Tuyết Quân, giúp làm việc để đổi lấy kẹo ăn. Sau khoảng hai năm, nhiều kỹ thuật không cần trực tiếp ra tay của bọn trẻ còn vững vàng hơn cả những người học việc của Lâm Tuyết Quân.

Đội của Ba Nhã Nhĩ nhanh ch.óng được kiểm tra xong và có thể thả đi, nhưng đội cừu Tiểu Vĩ Hàn thì khó nhằn hơn một chút.

Mặc dù chúng sở hữu những ưu điểm như năng suất cao, nhưng lại yếu ớt hơn những loài cừu khác. Vốn dĩ chúng không dễ vỗ béo, bình thường luôn phải cho chúng ăn bổ sung thức ăn tinh song song với việc tự đi gặm cỏ thô, nếu cứ để chúng đi theo bọn Ba Nhã Nhĩ cả ngày trên núi thì bao nhiêu thức ăn tinh coi như đổ sông đổ biển hết.

Vì vậy mỗi ngày đều phải sắp xếp trẻ con dẫn theo Đường Đậu hoặc những con ch.ó chăn cừu khác đi một chuyến buổi sáng, một chuyến buổi tối, dẫn lũ cừu Tiểu Vĩ Hàn có khả năng di chuyển kém đi những sườn dốc thoai thoải ở hậu sơn, dắt đi quãng ngắn để chúng ăn no cỏ.

Không chỉ có thế, năm nay tuyết lớn mưa nhiều, độ ẩm trong rừng cao, cừu Tiểu Vĩ Hàn còn dễ bị bệnh thối móng. Những đứa trẻ luân phiên chăn thả ở trạm lưu trú phải chú ý dẫn cừu tránh sương sớm, tránh vũng nước và những khu vực có lớp mùn quá dày, còn không được chăn thả sau cơn mưa, tránh việc cừu ăn cỏ đẫm hơi nước sẽ bị tiêu chảy trướng bụng...

Nhiều điều kiêng kỵ, nuôi dưỡng phiền phức, cũng có nghĩa là chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể đổ bệnh.

Lâm Tuyết Quân kiểm tra cho cừu Tiểu Vĩ Hàn vô cùng dụng tâm, móng cừu không chỉ là kiểm tra thôi, mà còn dùng cát có pha bột t.h.u.ố.c để ‘mát-xa chân’ cho cừu, giúp chúng phòng ngừa các bệnh thường gặp trong mùa hè.

Giáo sư Đỗ Xuyên Sinh dẫn theo đội ngũ của mình bận rộn đi tới đi lui trong trạm, thỉnh thoảng đi ngang qua chuồng trại luôn không nhịn được dừng chân quan sát.

Lâm Tuyết Quân, người mà khi ở bên họ luôn nhiệt tình cởi mở như một cô bé hàng xóm, lúc làm việc lại tập trung trầm ổn, ánh mắt kiên định sáng ngời, khác hẳn với cô của thường ngày.

Đó chính là một Tuyết Quân bạn nhỏ luôn tràn đầy nhiệt huyết khi nhắc đến cuộc sống, và xử lý công việc cực kỳ quyết đoán, nhanh gọn.

Trong khoảng ba bốn ngày liên tiếp sau đó, sau khi mọi người đã hoàn thành công việc của mình, lúc rảnh rỗi đều ngồi lại với nhau để bàn về công việc, học tập và tương lai. Lâm Tuyết Quân và Giáo sư Đỗ dường như có vô vàn chuyện để nói, vô số đề tài để thảo luận.

Họ đặt câu hỏi cho nhau, giải đáp thắc mắc cho đối phương, liên tục truyền đạt những thông tin mình biết cho người kia.

Cuốn sổ tay ghi chép của Lâm Tuyết Quân dày lên nhanh ch.óng, Giáo sư Đỗ cũng học được từ Lâm Tuyết Quân rất nhiều kiến thức mà ông chưa chạm tới hoặc chưa kịp nghĩ ra, tất cả đều quý như báu vật.

“Họ đang trở thành thầy giáo của nhau.” Khi nhìn thấy họ trò chuyện lúc đi trên đường, lúc trên bàn ăn, lúc cùng nhau làm việc, Đội trưởng và mọi người dần dần nhận ra mô hình giao tiếp của họ.

“Tiểu Mai còn trẻ như vậy.” Phó đội trưởng Đội sản xuất số 8 là Cạt Lão Tam lặn lội đường xa tới đây, luôn lặng lẽ quan sát nhóm Giáo sư Đỗ từ trong góc. Trên thảo nguyên hiếm khi thấy được những người có học vấn cao như thế này, sau khi Cạt Lão Tam nghe tin, lập tức dẫn theo hai đồng chí trẻ chạy tới xem —— trong ‘vườn bách thú’ của đồng chí Lâm Tuyết Quân, ‘giáo sư’ cũng trở thành một cảnh quan hiếm thấy.

Cạt Lão Tam vốn tưởng rằng các giáo sư làm nghiên cứu là phải ngồi trong phòng đối diện với sách vở, nào ngờ sau khi đã hoàn toàn ổn định và bố trí xong nơi làm việc, họ bỗng nhiên bắt đầu đào xới khắp núi rừng —— còn vất vả hơn cả khi bọn họ đi khai hoang, khom cái lưng già, đội cái nắng gắt, lật đất để đào sâu bọ. Gần như nằm bò trên mặt đất để tìm kiếm những sợi nấm mọc sát đất.

Đây đâu phải là giáo sư, đây là lão nông dân mà.

Mấu chốt là những người này không chỉ phải đào đất tìm sâu, buổi tối còn phải đốt lửa thắp đèn, dựng loại vải trắng cực kỳ sáng và nhẵn kia để thu hút côn trùng.

Chỉ sau vài ngày đã bắt đầy một phòng toàn là chai lọ hũ xiểng chứa đủ loại côn trùng, lúc không đào đất thì họ bận rộn đối chiếu những con sâu này với đất đai và sợi nấm đào về được.

Cũng đủ mệt đấy.

Lâm Tuyết Quân thấy chai lọ mang theo của các giáo sư không đủ dùng, lại huy động toàn bộ người dân ở trạm lưu trú giúp đan những chiếc l.ồ.ng muỗm nhỏ để các giáo sư đựng sâu bọ.

Ai biết dùng cành cây gỗ thì đan l.ồ.ng có kích thước lớn, ai biết dùng cỏ thì đan l.ồ.ng cỏ. Thế là các bà các mẹ sau khi vắt sữa cho lũ cừu Tiểu Vĩ Hàn vừa đẻ lứa thứ hai năm nay xong, vây quanh nhau hóng mát buôn chuyện không đan giỏ nữa, mà chuyển sang đan l.ồ.ng sâu bọ. Các cụ già ngồi phơi nắng ngoài vườn rau nhỏ cũng không c.ắ.n hạt dưa nữa, mà đan l.ồ.ng sâu.

Nhờ sự đồng lòng hiệp lực như vậy, trong ngoài sân nhà Giáo sư Đỗ nhanh ch.óng chứa đầy những chiếc l.ồ.ng nhỏ đủ mọi hình dạng đan bằng cỏ, bằng nan gỗ chẻ nhỏ.

“Đủ rồi, chứa không xuể nữa rồi.” Khi Giáo sư Đỗ đến cảm ơn, ông tiện thể bảo mọi người dừng lại, sân nhà họ sắp không còn chỗ để nữa rồi.

“Đây là do đồng chí Mục Tuấn Khanh lại được Đội sản xuất số 12 mời đi xây cầu vòm, nếu anh ấy ở đây, l.ồ.ng sẽ được đan nhanh hơn nữa.”

Sự giúp đỡ của Lâm Tuyết Quân đối với Giáo sư Đỗ không chỉ dừng lại ở đó. Khi cô dẫn bọn trẻ đi làm cỏ trong vườn rau của mình, cô đã giới thiệu công việc mà các giáo sư đang làm cho bọn trẻ bằng một cách rất đơn giản và dễ hiểu:

“Các giáo sư đều là những người rất phi thường, họ đang đi tìm những con sâu bị bệnh. Sau khi tìm được rồi, họ nghiên cứu xem con sâu đó bị bệnh như thế nào, sau đó có thể nhân tạo khiến cho tất cả những loài sâu hại này đều bị bệnh.

“Sau này giáo sư lại dạy cho chúng ta phương pháp khiến sâu bị bệnh đó, chúng ta làm cho tất cả sâu bọ đều đổ bệnh, chúng sẽ không c.ắ.n phá rau củ của chúng ta thành những lỗ thủng nữa, thảo nguyên cũng sẽ không bị châu chấu ăn sạch nhiều cỏ như vậy hàng năm, trâu bò cừu sẽ lớn nhanh hơn, biết đâu chúng ta còn không cần phải bôn ba chạy ngược chạy xuôi đi chăn thả nữa.

“Nếu bãi chăn thả mùa đông bên ngoài trạm hàng năm sản lượng cỏ đều tăng gấp đôi, chúng ta mùa xuân có thể ở lại bãi chăn thả mùa đông, không cần phải đợi mùa đông chưa qua đã phải vội vã lùa trâu bò cừu đi di cư mạo hiểm nữa.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.