Thập Niên 60: Bệnh Nhân Ung Thư Lười Giai Đoạn Cuối Mang Theo Game Phòng Bếp - Chương 12: Lời Ra Tiếng Vào Và Chuyến Đi Bộ Cực Hình
Cập nhật lúc: 02/04/2026 15:08
Cũng sẽ không gây ra sự nghi ngờ nào. Huống chi đối mặt với biến cố lớn, chẳng may tính cách có sinh ra chút thay đổi cũng là điều hết sức bình thường.
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng trên mặt không lộ ra mảy may, chỉ là bước chân dưới chân hơi nhanh hơn một chút.
Bác gái kia còn chưa kịp hỏi là có chuyện gì thì bĩu môi, lại vùi đầu làm việc của mình. Bát quái tuy thú vị, nhưng lương thực mới là quan trọng nhất. Chỉ là lúc nghỉ tay giữa chừng, vẫn không nhịn được cùng người bên cạnh bàn tán vài câu.
"Các bà bảo vợ thằng Mậu đi lên huyện làm gì nhỉ?"
"Nhắc mới nhớ, thằng Mậu đi cũng được một thời gian rồi."
"Có lẽ là có chút việc chưa xử lý xong, rốt cuộc không phải mấy ngày trước anh trai ruột của cô ấy cũng đi rồi sao."
Một người khác hơi thân với Lại Gia Hân một chút mở miệng nói đỡ cho cô mấy câu.
"Vợ thằng Mậu cũng không dễ dàng gì, còn phải đèo bòng mấy đứa nhỏ."
Lời này dẫn tới sự tán đồng và nghị luận của những người xung quanh.
"Cũng không phải sao, cô ấy tuổi còn trẻ, về sau ngày tháng sợ là khó khăn lắm."
"Đúng đấy đúng đấy, con mình thì đã đành, còn phải kéo thêm mấy đứa nữa, muốn tái giá sợ là khó."
"Nói bậy bạ gì đó, người ta tự mình nói không chừng căn bản không có ý định này."
Thím Từ, người có ấn tượng không tồi với Lại Gia Hân và lại sống khá gần nhà cô, nghe không nổi nữa liền lên tiếng.
"Hiện tại cuộc sống từ từ khấm khá hơn, mấy đứa nhỏ nhà cô ấy nhìn là biết hiểu chuyện, nuôi sống chính mình sợ là cũng không thành vấn đề."
Mấy ngày nay thím chính là hầu như ngày nào cũng thấy mấy đứa nhỏ xách rổ hoặc gùi ra cửa. Một ngày hai lần, ít nhất cũng mang được chút củi lửa về, đều hiểu chuyện vô cùng.
"Nói nữa, đừng quên thằng Mậu vốn dĩ còn có một cái công tác, khó tránh khỏi sau này chúng ta còn phải nhờ vả người ta giúp đỡ, cũng đừng nói mấy lời kiểu đó."
Đại đội Lâm Khê có cả trăm hộ gia đình, họ Trần, họ Vương là những dòng họ lớn trong đó, phần lớn cũng đều là bà con họ hàng. Trần Mậu tuy rằng đã mất, nhưng anh em họ, thân thích cùng chi cũng có không ít, cho dù không nhắc tới hai người anh em cùng cha khác mẹ kia, cũng không phải là người có thể tùy tiện để ai bắt nạt.
Có lẽ đối nội quan hệ chưa chắc đã tốt đẹp bao nhiêu, nhưng một khi đối ngoại thì vẫn rất đoàn kết. Còn có các bậc trưởng bối, vai vế ngang hàng cũng sẽ không thật sự để người ta bắt nạt cô nhi quả phụ nhà họ.
Hiện nay nhà nào cũng khó khăn, lại thấy nhà Lại Gia Hân vẫn chưa xảy ra chuyện gì lớn. Hơn nữa chuyện cô bị bệnh lúc trước, ban đầu người biết cũng không nhiều, nhưng mấy ngày nay những người biết chuyện, thân cận một chút đều đã tới cửa thăm hỏi quan tâm đôi chút. Thấy cô khỏe lại, lúc này mới yên lòng.
Lại thêm một điều nữa, trước kia vợ chồng nguyên thân tính tình vốn hay làm việc thiện. Trần Mậu làm việc trên thành phố, trong thôn nếu có ai nhờ vả, giúp được là anh giúp ngay, không bao giờ từ chối. Tuy rằng phần lớn là hỏi thăm tin tức tuyển dụng hoặc nhờ mua hộ vài thứ đồ, nhưng cũng là một tấm lòng tốt, mọi người luôn ghi nhớ và cảm kích.
Đại đội Lâm Khê đừng nhìn người đông, nhưng số người làm việc trên thành phố tổng cộng cũng chỉ có ba người. Tỷ lệ này so với các thôn lân cận vẫn là rất khá. Cho nên Lại Gia Hân và gia đình ở trong thôn nhân duyên vẫn rất tốt. Chỉ là do nhà ở hơi lệch một chút, ít qua lại quá nhiều với người trong thôn mà thôi.
"Chúng tôi cũng đâu có nói gì đâu, xem bà còn sốt ruột kìa."
Bác gái vừa nói vài câu về chuyện tái giá lấp l.i.ế.m cho qua chuyện. Bà ta cũng đâu có nói gì ác ý đâu. Thật là, không biết còn tưởng thím Từ và Lại Gia Hân quan hệ tốt lắm đấy, chẳng phải cũng là nhớ thương nhờ người ta giúp đỡ sao, có gì khác nhau đâu chứ.
Trong lòng cũng không để bụng. Cũng thật sự không cảm thấy Lại Gia Hân có thể thủ tiết cả đời không gả chồng. Nhiều đứa trẻ như vậy, gả chồng mới có người đỡ đần. Bằng không thì sống sao nổi qua những ngày gian nan. Bà ta cũng là có ý tốt kiến nghị thôi. Bất quá những lời này bà ta không nói ra nữa. Nghĩ đến việc Trần Mậu vừa mới mất chưa bao lâu. Nói ra thì không hay lắm.
"Nói cũng phải, nếu Gia Hân thật sự có thể ở lại thành phố, cũng là một chuyện tốt."
Trong thành phố có người quen, vạn nhất có việc gì còn có thể tìm người giúp đỡ.
"Cái đó thì tôi không chắc, nhưng tổng không đến mức để lãng phí mất một công việc."
Thím Từ cũng không dám bảo đảm. Thím cũng chỉ là lời nói đuổi lời nói, cộng thêm suy đoán thôi. Chỉ là người bên cạnh trong lòng lại bắt đầu thầm tính toán. Công việc ở xưởng đồ gỗ nội thất, chẳng sợ Lại Gia Hân không làm được, bán đi cũng có thể được không ít tiền đấy chứ. Các bà trước đó suýt chút nữa thì bỏ qua điểm này.
Mang theo những suy nghĩ như vậy, mọi người lại ai nấy làm việc nấy. Chỉ là thái độ đối đãi với Lại Gia Hân vẫn duy trì giống như trước kia, thậm chí có phần nhiệt tình hơn thì tạm thời không nói tới.
Bên kia.
Lại Gia Hân mới ra khỏi cửa bước chân còn nhẹ nhàng, giờ đã trở nên nặng nề hơn một chút. Mệt là một chuyện, thân thể này cũng là thật sự yếu. Chỉ có thể trong lòng khổ sở tự an ủi mình, coi như là rèn luyện thân thể.
Phải biết rằng bản thân cô vốn dĩ là người có thể ở lì trong nhà liền mấy tháng, trừ việc đi vứt rác ra thì không xuống lầu, không ra khỏi cửa. Bất luận là đồ dùng sinh hoạt hay ăn uống, tất cả đều dựa vào shipper giao hàng là có thể giải quyết.
Ngay cả số lần nấu cơm, mỗi tháng đếm trên đầu ngón tay cũng không hết. Chủ yếu vẫn là nấu chút đồ ăn nhanh linh tinh. Dựa vào lý thuyết tám chín phần mười, thực tế cơm nhà cô làm thế mà cũng tạm được, ít nhất cô tự mình không chê, ăn còn thấy rất ngon. Cũng chưa từng vì thế mà phải vào bệnh viện.
Không ngờ hiện tại và về sau, mỗi ngày đều phải cuốc bộ ít nhất hai tiếng đồng hồ. Lại Gia Hân không khỏi lắc đầu, đặt ở trước kia thật là chuyện hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.
