Thập Niên 60: Cảnh Sát Khu Vực Nhỏ Thích Hóng Chuyện, Yêu Công Việc - Chương 152
Cập nhật lúc: 20/04/2026 01:50
Gà hay thỏ hoang thì còn tạm chấp nhận được.
Nhưng mấy thứ như chuột đồng, cáo, nhạn, dơi hay rắn hoa...
Đỗ Quốc Cường có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không bao giờ ăn!
Mấy thứ đó, làm sao mà nuốt cho trôi cơ chứ!
C.h.ế.t cũng không ăn!
Thật tình cờ, cái gã ở ngõ Hồ Đồng Đuôi Chó lại chuyên buôn bán những mặt hàng đó.
Những thứ này dẫu không hiếm, nhưng cũng có rất nhiều người cùng chung suy nghĩ với Đỗ Quốc Cường, hoàn toàn không dám động đũa. Chính vì thế, giá cả của chúng rẻ hơn thịt lợn, thịt dê thông thường rất nhiều. Một số người vì khao khát được ăn ngon vẫn sẵn lòng bỏ tiền mua.
Suy cho cùng, trên đời vẫn có người đặc biệt đam mê món phao câu gà kia mà!
Đã trót đam mê thì chẳng màng gì khác.
Cũng có những người như thím Thường, đứng ra nhận thầu làm cỗ cưới. Nếu dùng loại thịt này, ít nhất bà ta cũng bỏ túi được một nửa số tiền chi phí.
Nghĩ đến đây, Đỗ Quyên chỉ trực nôn ọe.
Thật may mắn làm sao khi hôm nay cô không phải đi dự tiệc cưới, nếu không thì... ọe!
Đỗ Quyên cảm thấy chỉ cần nghĩ tới thôi là dạ dày đã cuộn trào.
Cha cô không ăn những loại thú rừng đó, cô cũng nhất quyết không ăn. Đại khái giống như lời người xưa thường nói, chắc là do chưa bị cái đói dồn đến chân tường chăng?
Dù sao thì Đỗ Quyên cũng không ăn.
Khẩu vị của cô hoàn toàn giống hệt cha mình.
Cũng không biết có phải do yếu tố tâm lý hay không, nhưng Đỗ Quyên cảm thấy mùi thịt này chẳng hề thơm tho, ngược lại còn rất kỳ quái.
Đỗ Quyên nấp sau cửa sổ để hóng chuyện, cô thực sự sắp bị mùi hương này làm cho nghẹt thở. Thế nhưng, rất nhiều người bên dưới lại đang vô cùng hoan hỉ, nét mặt rạng rỡ, cứ vây quanh chiếc chảo sắt lớn mà đi lại. Đừng nói là trẻ con, ngay cả một vài người lớn cũng không cưỡng lại được sức hấp dẫn. Tôn Đình Mỹ cứ liên tục ngó nghiêng, nuốt nước bọt ực ực.
Kể từ lúc ngửa bài với gia đình, bầu không khí trong nhà cô ta trở nên vô cùng gượng gạo.
Cô ta không trách cha mình, một người đàn ông phải cáng đáng cả gia đình vốn dĩ không dễ dàng gì. Cô ta cũng chẳng trách hai đứa em trai, tụi con trai vốn vô tâm vô tư, không hiểu chuyện đời. Tất cả đều là lỗi của bà mẹ kế.
Cô ta đã đơn phương đoạn tuyệt, không thèm nói chuyện với Chu Ái Hà nữa.
Trừ phi bà ta chịu giao lại công việc cho cô ta, bằng không cô ta tuyệt đối không bao giờ thèm để mắt đến con người đạo đức giả ấy.
Cô ta khinh khỉnh liếc nhìn Chu Ái Hà một cái, thầm nghĩ quả nhiên bà ta là một kẻ ích kỷ. Người ta thì đang tất bật phụ giúp làm việc, còn bà ta thì sao? Cùng với Trần Hổ Mai và thím Vân tụm năm tụm ba c.ắ.n hạt dưa, thật chẳng ra thể thống gì!
Quả nhiên là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Mấy người bọn họ chẳng có ai tốt đẹp cả.
Trần Hổ Mai cũng là đồ ích kỷ. Rõ ràng là đầu bếp chuyên nghiệp, ở cùng một khu tập thể mà không chịu ra tay tương trợ, hại nhà họ Hồ phải lặn lội đi thuê đầu bếp từ bên ngoài. Thật chưa từng thấy ai độc ác, nhỏ nhen đến thế. Tôn Đình Mỹ lại lườm Trần Hổ Mai một cái cháy máy.
Trần Hổ Mai nhạy bén nhận ra ánh mắt ấy, liền đưa mắt nhìn lại. Tôn Đình Mỹ vội vàng quay đi, lảng tránh ánh nhìn.
Cô ta vẫn không đủ bản lĩnh để đối đầu với Trần Hổ Mai.
Trần Hổ Mai khẽ cười nhạt, không thèm chấp nhặt với một đứa trẻ.
Sự thiếu hiểu biết của Tôn Đình Mỹ đâu phải mới ngày một ngày hai.
Trần Hổ Mai hạ giọng hỏi: "Đại Hà, cô con gái nhà em dạo này sao rồi?"
Chu Ái Hà hừ lạnh một tiếng, đáp: "Em mặc kệ nó. Dù sao cũng chẳng phải con ruột em dứt ruột đẻ ra, quản nghiêm hay lỏng lẻo đều dễ mang tiếng. Em tự thấy mình chưa từng đối xử tệ bạc hay ngược đãi gì nó. Nhưng chị xem thái độ của nó đối với em đi? Mọi chuyện trong nhà còn có cha mẹ chồng đứng ra quyết định, đâu đến lượt em làm chủ? Dù thế nào em cũng mặc kệ. Nó muốn lấy công việc của em á? Đừng hòng! Đây là công việc em có từ trước khi lấy chồng, đâu phải của nhà họ Tôn. Đương nhiên em phải để dành cho con trai em rồi, chẳng lẽ lại đi dâng cho một đứa con gái riêng không biết ơn nghĩa? Em đâu có điên. Nó thích làm gì thì tùy!"
Trần Hổ Mai gật đầu đồng tình. Cũng đúng thôi, Tôn Đình Mỹ không đi đòi việc từ mẹ đẻ mà lại nhắm vào mẹ kế, thật sự là không biết chừng mực...
Thím Vân thắc mắc: "Thế còn mẹ chồng em thì tính sao...?"
Chu Ái Hà đáp: "Mẹ chồng em làm sao nỡ nhường lại công việc đó. Làm phụ bếp mỗi tháng cũng kiếm được gần 30 đồng lương. Trong tay có đồng tiền của riêng mình thì vẫn hơn chứ. Mẹ chồng em tiếc lắm, không buông đâu."
Thực tâm Chu Ái Hà chỉ mong mẹ chồng không nhường lại công việc. Dẫu sao số tiền đó cũng để bù đắp cho sinh hoạt gia đình.
Thêm một lý do nữa, nhà cô có hai cậu con trai sinh đôi, tương lai chắc chắn sẽ cần đến hai suất công việc.
