Thập Niên 60: Cảnh Sát Khu Vực Nhỏ Thích Hóng Chuyện, Yêu Công Việc - Chương 226
Cập nhật lúc: 22/04/2026 00:05
Chính ủy Dương vẫn tiếp tục bài ca thuyết giáo, Bạch Thu Trận thì không phục định mở miệng cãi lại, liệu bà có để cho cô ta tự do làm loạn?
Tuy nhiên, cô ta chưa kịp thốt nên lời, Hồ Tương Vĩ đã nhanh ch.óng nhận ra tình hình. Hồ Tương Vĩ không muốn đắc tội với ai, anh ta vội vàng tiến tới, nói: "Chị Dương, thực sự xin lỗi, chuyện này là lỗi của gia đình em. Em đã không quản giáo tốt vợ mình. Em xin thay mặt cô ấy xin lỗi hai em gái."
Anh ta quay sang nói với Tôn Đình Mỹ và Chu Như một cách chân thành: "Xin lỗi, thực sự rất xin lỗi. Chuyện lần này là do vợ em không đúng."
"Em..." Bạch Thu Trận định lên tiếng phản bác, nhưng Hồ Tương Vĩ đã nắm c.h.ặ.t lấy tay cô ta, siết thật mạnh.
Bạch Thu Trận đau đớn thốt lên một tiếng.
Đỗ Quyên chứng kiến cảnh đó, liền liếc nhìn Bạch Thu Trận.
Ánh mắt cô chạm phải ánh mắt của Bạch Thu Trận. Cô ả hừ lạnh một tiếng, không chịu thua kém mà nói: "Nhìn cái gì mà nhìn."
Đỗ Quyên đáp trả: "Cô không nhìn tôi sao biết tôi đang nhìn cô!"
Tình hình có vẻ như sắp biến thành cuộc khẩu chiến "Cô nhìn cái gì" - "Nhìn cô thì sao", sau đó là chuẩn bị lao vào ẩu đả. Hồ Tương Vĩ lại véo Bạch Thu Trận một cái, hạ giọng kìm nén cơn tức giận: "Cô thôi ngay đi!"
Bạch Thu Trận vô cùng ấm ức, sao chuyện này lại trách cô ta chứ.
Hồ Tương Vĩ tiếp tục: "Chị Dương, chị cứ yên tâm. Về nhà em nhất định sẽ nghiêm khắc phê bình vợ em, đồng thời sẽ giải thích rõ ràng cho cô ấy hiểu về những quy định của khu tập thể. Em đảm bảo cô ấy sẽ không gây rắc rối nữa."
Vẻ mặt anh ta vô cùng thành khẩn, thái độ cực kỳ hợp tác.
Nhưng Chính ủy Dương vốn là người chuyên làm công tác tư tưởng, làm sao bà có thể không nhìn thấu tâm can anh ta?
Nhưng dù là thật lòng hay giả tạo, việc duy trì sự hòa thuận bề ngoài vẫn là điều tốt.
Bà dịu giọng lại đôi chút, tiếp tục nói: "Vợ cậu mới về làm dâu, chưa hiểu rõ nếp sống của những người trong khu tập thể, có thể có chút hiểu lầm. Cậu là người nhà, không thể bỏ mặc được, đó là vợ cậu mà. Các cậu nên..."
Chính ủy Dương lại bắt đầu bài thuyết giáo.
Đỗ Quyên lúc này đã lùi lại vài bước.
Nhìn lại thì thấy Tôn Đình Mỹ đang gục đầu xuống, Bạch Thu Trận thì tỏ vẻ không phục, còn Chu Như vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh tanh.
Đỗ Quyên: "???"
Cô có thể hiểu được sự sợ hãi của Tôn Đình Mỹ, vì chính cô cũng thấy sợ!
Cô cũng có thể hiểu được thái độ không phục của Bạch Thu Trận, vì cô ả chưa biết khả năng làm công tác tư tưởng của Chính ủy Dương đáng sợ đến mức nào.
Nhưng còn Chu Như thì...???
Cô thật sự không hiểu nổi!
Bị đ.á.n.h mà khuôn mặt vẫn không biểu lộ chút cảm xúc nào, có người đứng ra bênh vực mà mặt vẫn cứ trơ ra đó.
Cô đang đau đớn, đang vui mừng hay đang tức giận? Sao cô chẳng có chút biểu cảm nào vậy?
Kỳ lạ, kỳ lạ, thật sự rất kỳ lạ.
Đỗ Quyên nhận thức sâu sắc rằng, đây cũng là một nhân vật kỳ quái.
Quả nhiên ngay từ đầu cô đã cảm thấy không có thiện cảm với người này, linh cảm của cô thật sự rất chính xác.
Rút lui, rút lui, rút lui!
Đỗ Quyên rón rén lùi lại, lui hẳn về phía hành lang, rồi nhanh ch.óng chạy lên lầu.
Đỗ Quốc Cường mở cửa cho cô, mỉm cười hỏi: "Sao con lại bỏ chạy thế?"
Đỗ Quyên đáp: "Con đâu có bỏ chạy, vốn dĩ chuyện này đâu liên quan gì đến con?"
Đỗ Quốc Cường nhìn cô con gái như một chú chuột nhắt, bật cười hỏi: "Con đoán xem lần này Chính ủy Dương có thể thuyết giảng trong bao lâu?"
Đỗ Quyên ước lượng: "Chắc khoảng hai tiếng ạ."
Đỗ Quốc Cường lắc đầu: "Cha nghĩ thế vẫn chưa đủ đâu."
Đỗ Quyên: "..."
Khóe miệng cô khẽ giật, có chút rùng mình sợ hãi!
Hai tiếng mà vẫn chưa đủ sao?
Đỗ Quốc Cường khẳng định: "Con đang đ.á.n.h giá thấp Chính ủy Dương đấy."
Đỗ Quyên cãi lại: "Con đâu có đ.á.n.h giá thấp."
"Hai cha con đang làm gì đấy? Rửa tay vào ăn cơm đi."
Cả nhà bốn người nhanh ch.óng ngồi vào bàn ăn. Đỗ Quyên còn ít tuổi, tính tò mò vẫn còn cao. Cô bưng bát cơm, tiến lại gần cửa sổ để hóng chuyện. Chính ủy Dương hoàn toàn không có ý định để mấy người kia đi, vẫn tiếp tục bài giảng đạo lý. Không biết thì còn tưởng việc đ.á.n.h nhau này sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ trở thành những công dân ưu tú của xã hội.
Đỗ Quyên liếc nhìn một lúc, rồi lại quay trở lại bàn ăn.
Món mì lạnh xé sợi thịt gà, thêm một muỗng sa tế, quả thực là thơm cay, ngon miệng.
"Cậu ơi, tay nghề của cậu đúng là đỉnh của ch.óp."
Đỗ Quyên giơ ngón tay cái lên khen ngợi. Trần Hổ nở nụ cười tươi rói, đáp: "Đó là điều hiển nhiên, tay nghề gia truyền của cậu mà."
Ông nói tiếp: "Trong nồi vẫn còn đấy, nếu chưa no thì lấy thêm nhé."
"Vâng ạ."
Nhờ có hệ thống, gia đình Đỗ Quyên không hề thiếu thốn lương thực tinh.
