Thập Niên 60: Cảnh Sát Khu Vực Nhỏ Thích Hóng Chuyện, Yêu Công Việc - Chương 342

Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:59

Đỗ Quốc Cường khiêm tốn: “Cũng tàm tạm thôi, giỏi thứ ba toàn quốc.” Anh cười tươi, rồi nói tiếp: “Ai bảo nó dám tơ tưởng đến con gái ba, ba phải cho nó một bài học chứ. Thế này cũng không uổng công chiều tối ba lặn lội đi mua ong mật.”

Đỗ Quyên tỏ vẻ thán phục: “Nhưng mà, thứ đó cũng mua được sao? Ba đúng là thần thánh phương nào vậy?”

Đỗ Quốc Cường mỉm cười đắc ý: “Ba con không giỏi thì làm sao sống sót được đến bây giờ?” Ở thời buổi này, người bình thường nhát gan chắc chẳng biết chợ đen nằm ở đâu. Nhưng với một cuốn bách khoa toàn thư sống như Đỗ Quốc Cường, không gì là anh không rành. Trước đây anh từng làm công an khu vực, đi luồn lách khắp hang cùng ngõ hẻm, xử lý đủ loại chuyện phức tạp, nên những ngóc ngách này anh nắm rõ như lòng bàn tay. Muốn mua tivi thì khó, chứ dăm ba tổ ong hay rắn độc thì chỉ là chuyện nhỏ, tìm người bán dễ như trở bàn tay.

Đỗ Quốc Cường gật gù: “Cát Trường Trụ đúng là một nhân tài.”

“Phụt!” Cả nhà cười phá lên thích thú.

Đỗ Quyên hỏi tiếp: “Ba ơi ba, nhưng ong mật vốn ở trong nhà kho từ đầu mà, sao họ lại phát hiện trễ vậy?”

Đỗ Quốc Cường giải thích: “Lúc đầu ba chặn cửa nhốt chúng lại, canh đúng thời gian chúng mới bay ra.” Anh nói: “Chỉ là vài mẹo nhỏ thôi, nhưng thực sự ba không ngờ tới chuyện bọn họ lại chơi trò ba người.” Anh chỉ định dạy cho Hồ Tương Minh một bài học, không ngờ Hồ Tương Vĩ cũng nhảy vào chịu chung số phận.

“Thật bẩn thỉu!” Trần Hổ Mai tỏ vẻ khinh bỉ. Chuyện lăng nhăng đã đủ xấu hổ rồi, lại còn bày trò ba người, điều này thật sự vượt quá giới hạn đạo đức của bà. Bà nghiêm mặt nhìn Đỗ Quyên: “Con mau về phòng ngủ đi, mai còn phải đi làm, nghe mấy chuyện dơ bẩn này làm gì. Con nít con nôi không nên biết mấy thứ này.”

Trong mắt phụ huynh, mười tám tuổi vẫn chỉ là đứa trẻ. Đỗ Quyên dù rất muốn hóng tiếp nhưng không dám cãi mẹ, đành phụng phịu lết bước về phòng. Rõ ràng là muốn nghe, nhưng mẹ lại xem mình là trẻ con thì biết làm sao bây giờ! Cứu với, gấp lắm rồi.

Cô nàng vừa đi vừa ngoái lại, thấy ba và cậu cũng có vẻ đồng tình với mẹ, Đỗ Quyên: “...” Chắc sau này lấy chồng sinh con rồi, trong mắt ba mẹ cô vẫn là trẻ con thôi.

“Không hiểu Cát Trường Linh nghĩ cái quái gì mà lại quan hệ với hai anh em nhà đó…”

“Ai biết cô ta nghĩ gì, đừng nói nữa, ghê tởm c.h.ế.t đi được.”

Là những người chứng kiến từ đầu đến cuối, dù không bật đèn nhưng cả nhà họ Đỗ vẫn bám trụ bên cửa sổ, không bỏ sót tình tiết nào. Trần Hổ Mai tự nhận mình là người từng trải, nhưng tình huống éo le thế này quả thực bà chưa từng chứng kiến.

Trong khi mọi người đang bàn tán xôn xao về Cát Trường Linh, thì cô ta đang đi thọt chân về nhà. Dù chạy thoát nhanh nhưng cô ta cũng bị ong chích không ít, lại còn vấp ngã xuống mương, Cát Trường Linh cảm thấy mình đen đủi đến tột cùng. Cô ta phải trốn một lúc lâu đợi khu tập thể yên tĩnh trở lại mới dám vác mặt về. Đau đớn và bực bội đan xen. Đều tại tên Hồ Tương Minh đó, nhà khách đàng hoàng không đi lại chui rúc vào cái nhà kho bẩn thỉu, tối tăm, lại còn có cả ong mật. Sẽ không bao giờ có lần sau nữa. Đừng hòng rủ cô ta đến những chỗ như vậy!

Cô ta không biết chuyện này có ảnh hưởng đến đám cưới hay không, nhưng những ngày sắp tới cô ta phải cố gắng gượng, bằng mọi giá phải thuận lợi gả vào nhà công nhân. Cát Trường Linh khập khiễng lê bước về nhà, thầm cảm thấy may mắn vì mình đã nhanh chân chạy thoát. Bằng không, người mất mặt tối qua sẽ là cô ta.

Đêm đó, không ít gia đình trong khu mất ngủ vì vụ ồn ào kéo dài. Sáng hôm sau, ai nấy đều ngáp ngắn ngáp dài, tinh thần uể oải. Đỗ Quyên cũng không ngoại lệ. Bữa sáng là bánh bao hấp do chính tay người cậu thân yêu làm, kèm theo một bát canh trứng nóng hổi. Đời người lấy việc ăn uống làm đầu, Đỗ Quyên lại là người sành ăn, bữa sáng ngon miệng giúp cô lấy lại tinh thần đáng kể. Tràn đầy năng lượng bước ra khỏi nhà, cô đã thấy Lý Thanh Mộc đứng đợi dưới lầu. Cả hai thường đạp xe đi làm cùng nhau vào buổi sáng, thói quen từ hồi còn đi học vẫn được duy trì.

Lý Thanh Mộc lên tiếng: “Đỗ Quyên, ngày mốt là Trung thu rồi, năm nay cậu Trần có làm bánh Trung thu không?”

Đỗ Quyên ngơ ngác: “Hả? Trung thu á?” Rồi cô vội gật đầu: “Đúng rồi. Sắp Trung thu rồi, cậu xem tớ bận rộn đến mức quên bẵng mất.”

Lý Thanh Mộc: “Tớ thấy có người ăn bánh Trung thu mới nhớ ra đấy. Dạo này khu mình nhiều chuyện ồn ào quá, chắc mọi người cũng quên mất rồi.”

Đỗ Quyên khẳng định: “Nhà tớ chắc chắn làm bánh! Trung thu sao thiếu bánh Trung thu được?”

Lý Thanh Mộc mừng rỡ: “Thế cho tớ ké một phần nhé? Nhà tớ sẽ góp nguyên liệu và tiền.” Tuy ngoài tiệm cũng có bán, nhưng ăn rồi mới thấy, hương vị khác xa nhau hoàn toàn. Bánh do cậu Trần làm vẫn là tuyệt hảo nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.