Thập Niên 60: Cảnh Sát Khu Vực Nhỏ Thích Hóng Chuyện, Yêu Công Việc - Chương 390

Cập nhật lúc: 05/05/2026 19:27

"Thủ đoạn gây án, dấu giày để lại đều trùng khớp."

Đỗ Quyên vừa ghi chép lời khai vừa hỏi: "Vậy chuyện cửa hàng các cậu định nộp trước tiền hàng, có nhiều người biết thông tin này không?"

"Không nhiều đâu. Chúng tớ lo sợ xảy ra sự cố nên mới quyết định đột xuất, chỉ có nội bộ nhân viên cửa hàng và cấp trên nắm được. Chúng tớ đâu có đi rêu rao khắp nơi."

Nhưng chính vì không rêu rao công khai, mọi người mới càng thêm hoang mang, giờ đây nhìn ai cũng thấy giống kẻ khả nghi.

Cửa hàng có ít nhân viên, ai nấy đều trao cho đồng nghiệp những ánh mắt dò xét, sợ rằng chính người kề vai sát cánh với mình lại là kẻ đồng lõa. Một nhân viên mới như Diêu Du lại càng bất an hơn cả. Cô thu người ngồi co ro ở một góc.

Đột nhiên, dường như nhớ ra điều gì đó, cô gọi khẽ: "Đỗ Quyên~"

Đỗ Quyên lập tức quay lại: "Sao thế? Cậu nhớ ra chuyện gì à? Đừng căng thẳng, việc này không liên quan đến cậu, cậu cứ nói đúng sự thật là được."

Cô tiến đến gần, ngồi sát cạnh Diêu Du để trấn an.

Diêu Du ngập ngừng: "Tớ chợt nhớ ra có thể còn người khác cũng biết chuyện này. Tớ không dám khẳng định chắc nịch đâu nhé, nhưng xác suất đó là hoàn toàn có thể xảy ra."

Đỗ Quyên khích lệ: "Cậu cứ nói thử xem."

Diêu Du kể: "Hôm nay cửa hàng vắng khách, nhưng vì đêm qua và cả hôm nay trời mưa rả rích, khu nhà kho có chút ẩm mốc. Gần đây, Ủy ban Cách mạng có ký gửi bên tớ một lô đồ nội thất gỗ cũ để thanh lý." Nhắc đến đây, khóe miệng cô giật giật, nhưng rất nhanh lại hạ giọng tiếp lời: "Chúng tớ sợ đồ bị ẩm mốc khó bán, họ lại kiếm cớ gây khó dễ, nên quyết định chuyển hết ra ngoài. Cửa hàng chỉ có hai nhân viên nam và một người lãnh đạo. Mấy chị em phụ nữ chúng tớ chân yếu tay mềm bê không nổi, mấy món đồ gỗ đó nặng c.h.ị.c.h. Thế là đành phải nhờ vài người bên ngoài đến phụ giúp. Tớ không rành lắm, là chị Trương ở cửa hàng gọi họ tới. Bọn họ khuân hết số nội thất đó lên hành lang tầng hai. Tầng một toàn là quầy hàng, bày biện ra đấy sẽ vướng víu khách khứa, còn tầng hai là khu văn phòng, để ngoài hành lang là vừa vặn. Văn phòng của lãnh đạo cũng nằm trên tầng hai. Chẳng biết chừng trong lúc khiêng đồ vào trong, họ lại tình cờ nghe lỏm được chuyện gì đó."

Cô lại rụt cổ e dè: "Tớ không dám chắc là họ đã nghe thấy đâu nhé."

Đỗ Quyên gật đầu hiểu ý: "Tớ hiểu rồi, nhưng một khi đã có khả năng đó, thì nhất định chúng tớ phải điều tra làm rõ."

"Đỗ Quyên, tình hình sao rồi cháu?"

Đỗ Quyên báo cáo: "Chúng ta vẫn cần tiếp tục công tác rà soát lấy lời khai ạ."

"Đã có người có khả năng biết chuyện, thì vẫn phải rà soát từng người một."

Đỗ Quyên gật đầu đồng tình, cô chân thành đặt câu hỏi: "Chú Trương, chú thử nghĩ xem, sao hôm nay tên trộm này lại ra tay sớm đến vậy ạ? Giả dụ đây cùng là một thủ phạm, đêm qua hắn chọn thời điểm nửa đêm thanh vắng. Còn hôm nay lại sớm như vậy! Cháu đến hiện trường chưa tới chín giờ, tức là hắn đã ra tay từ khoảng tám giờ hơn. Trộm cắp vào giờ này quả thực rất kỳ lạ! Dù biết trời mưa ít người qua lại, nhưng cũng đâu phải là vắng tanh vắng ngắt."

"Vậy cháu nghĩ nguyên do là gì?"

Đỗ Quyên khẽ lắc đầu, nếu cô mà biết được, thì đã chẳng thấy làm lạ.

"Cháu lên tầng hai kiểm tra một vòng xem sao."

"Cháu đi đi."

Đỗ Quyên một mình bước lên tầng hai. Trên này vắng lặng không một bóng người, khu văn phòng vốn nằm ở tầng hai, tên trộm chắc chắn nhắm đến tầng này. Nhưng hắn mới cạy cửa ở tầng trệt đã bị phát hiện, nên chưa kịp bước vào đã phải tẩu thoát. Đỗ Quyên cất tiếng gọi: "Lý Thanh Mộc, Lý Thanh Mộc."

Lý Thanh Mộc vội vã chạy lên lầu.

"Có chuyện gì vậy em?"

Đỗ Quyên giải thích: "Em muốn thử xem nếu em đứng trong văn phòng nói chuyện, anh đứng ngoài hành lang có nghe thấy không. Thử nghiệm một chút."

"Được!"

Hai người tiến hành thử nghiệm, sau đó cô hỏi: "Anh có nghe rõ không?"

Lý Thanh Mộc đáp: "Lại gần thì nghe rõ, cách xa một chút là mờ nhạt ngay."

Đỗ Quyên suy luận: "Vậy là bọn họ hoàn toàn có khả năng nghe lỏm được."

Cô vỗ nhẹ lên chiếc tủ gỗ đặt ngoài hành lang, quả thực, số đồ đạc Ủy ban Cách mạng chuyển tới đây không hề ít, xếp kín mít cả một dãy dài. Nhìn qua cũng đủ hiểu, cửa hàng sợ đắc tội với bên đó đến mức nào, bằng không đã chẳng nhọc công dời đồ đạc đi.

Đỗ Quyên cất giọng: "Đống gỗ này là loại gì mà nặng khiếp thế nhỉ?"

"Anh cũng chẳng rành, nhưng chắc chắn không phải là gỗ t.ử đàn quý hiếm đâu."

Đỗ Quyên bĩu môi: "Em cũng nhìn ra được không phải mà..."

Hàng xa xỉ cỡ đó, chỉ cần liếc qua một lần là khắc cốt ghi tâm ngay!

Hai người chuẩn bị bước xuống lầu, Đỗ Quyên lẩm bẩm suy tư: "Tên trộm này đến sớm như vậy, rốt cuộc là vì lý do gì nhỉ! Nếu kẻ ra tay hôm nay và đêm qua là cùng một người, thì hắn ắt hẳn phải là kẻ hành sự vô cùng thận trọng. Mà kẻ thận trọng một khi làm trái quy luật thường ngày thì luôn tiềm ẩn những toan tính kỳ quái."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.