Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 106
Cập nhật lúc: 12/04/2026 20:01
Ánh mắt đại đội trưởng nhìn cả nhà này đều trở nên phức tạp.
Gần đây người nhà họ Vương có phải hơi náo nhiệt một chút hay không? Gần đây ông ấy hay nghe vợ kể chuyện của người nhà họ Vương.
Vương Thủ Thành vừa thấy đại đội trưởng đến, thật sự không có cách nào tiếp tục bàng quan nữa, nhanh ch.óng chạy đến bên cạnh ba người đang tụ tập ngã sấp xuống kia, đỡ bà vợ Triệu Quế Phân nhà mình dậy.
Lúc này Chu Kiều Kiều và Vương Thanh Kỳ mới đứng lên, ba người, nhất là Triệu Quế Phân ngã hai lần nên cực kỳ chật vật.
Vương Thủ Thành quay đầu, xấu hổ cười với đại đội trưởng: "Cái kia đại đội trưởng, không có chuyện đó. Chỉ có một mình vợ tôi bị rắn c.ắ.n, hai đứa nhỏ này là đỡ vợ tôi, không cẩn thận ngã xuống. Hai đứa nhỏ này nhà chúng tôi chính là hiếu thuận."
"Đã xảy ra chuyện gì vậy?" Đại đội trưởng nhìn cả nhà bọn họ, sau khi thấy mặt và chân Triệu Quế Phân đều đã biến sắc, lập tức không còn tâm tình hóng chuyện nhà người khác nữa: "Sao lại nghiêm trọng như vậy? Là loại rắn nào c.ắ.n?
Rắn đã c.h.ế.t chưa?"
Vương Thủ Thành nghe vậy, cũng không lên tiếng.
Bạch Tú Tú ở bên cạnh Vương Thanh Hòa, lạnh lùng nhìn cả nhà này, trong lòng muốn cười.
Triệu Quế Phân người đã như vậy rồi, bọn họ còn đang lo lắng rắn bị đại đội trưởng lấy đi, chia cho đội?
Lúc này trước mắt Triệu Quế Phân đã choáng váng, nghe đại đội trưởng hỏi, cũng không còn sức kêu, run rẩy chỉ vào cái túi còn chưa kịp cất đi.
Lão Tứ Vương Thanh Chính không tự giác che chắn tầm mắt.
Đại đội trưởng tức giận c.h.ử.i ầm lên: "Đã là lúc nào rồi, các người còn làm như vậy nữa? Trong đội chúng ta lúc nào quản các người kiếm chút con mồi nhỏ ở trong núi? Tôi bảo các người bắt rắn, là để mang đi bệnh viện xem một chút! Trúng độc không thể giải thì sao?
Nhanh ch.óng mang theo cả rắn, Vương lão nhị, cậu mau đưa mẹ cậu lên xe bò đi.
Tôi dẫn mấy người đi bệnh viện."
Vương Thủ Thành nghe lời này, cũng yên tâm, bắt đầu giả vờ dạy dỗ con trai: "Thằng tư, con đứng ngây ra làm gì? Còn không tránh ra? Con cái đồ không có lương tâm, mẹ con quan trọng hay là rắn quan trọng?"
Nói xong, ông ta lại tỏ thái độ với đại đội trưởng: "Đại đội trưởng, ông đừng nóng giận, người khác không biết, tôi còn có thể không biết sao? Ông tốt bụng, chính trực. Lúc nào cầm con mồi của chúng tôi cơ chứ, con trai của tôi đầu óc không nhanh nhạy, ông đừng nóng giận.
Mấy người các con mau đỡ mẹ các con lên xe bò."
Vương Thủ Thành vừa chỉ huy các con trai, vừa nói tốt với đại đội trưởng.
Sắc mặt đại đội trưởng lúc này mới tốt lên: "Chuyện mạng người quan trọng, tôi cũng lười nói với mấy người. Tôi đi theo con trai ông cùng đưa vợ ông đi bệnh viện, con rắn này, không chừng trong bệnh viện cũng có thể bán, đến lúc đó tiền chữa bệnh của vợ ông cũng có chỗ bù vào.
Chuyện khác mấy người để rồi nói sau."
Mấy người đưa Triệu Quế Phân lên xe bò, Lưu Tiểu Nga không tình nguyện cúi đầu, cùng lên xe bò.
Chờ xe bò đi rồi, mặt Vương Thủ Thành hoàn toàn đen lại.
"Thằng ba, vừa rồi không phải cha bảo các con thả rắn ra sao? Thứ này đại bổ, bán cho nhà người ta, không chừng giá bán cao hơn. Mấy người các con đúng là ngu ngốc, đều nên làm gì thì làm đi! Vợ thằng ba, nhanh nấu cơm."
Vương Thủ Thành vừa nghĩ đến con rắn này không phát huy được giá trị lớn nhất, liền không nhịn được đau lòng.
Chờ Vương Thủ Thành vào nhà, cả nhà đều làm việc của mình.
"Anh cả, anh hai đi theo mẹ chúng ta tới bệnh viện rồi, tạm thời anh làm việc giúp anh ấy đi? Chuyện mở rộng phòng ở này không thể chậm trễ được." Lão tứ Vương Thanh Chính nhìn thấy anh cả đứng ở cửa cùng chị cả xem náo nhiệt, khẩn trương nhờ anh.
Vương Thanh Hòa nghe vậy, còn chưa kịp đi qua, đã bị Bạch Tú Tú nắm tay.
Bạch Tú Tú nhìn thoáng qua Vương Lão Tứ: "Anh cả các chú chạy vào trong núi một ngày, mệt mỏi thành ra thế nào rồi? Con lừa của đại đội chúng ta một ngày còn có thể nghỉ mấy giờ, lúc trước khi chúng tôi xây nhà, cũng chỉ có một mình anh ấy làm việc.
Lúc này nhớ tới anh ấy rồi?"
Vương Thanh Chính không còn gì để nói.
Chuyện này là năm nào rồi? Sao chị dâu lại nhớ tới bây giờ? Lúc trước là mẹ không cho bọn họ hỗ trợ, hơn nữa sức lực của anh cả lớn như vậy cơ mà.
