Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 169

Cập nhật lúc: 13/04/2026 13:17

Bạch Tú Tú vừa nghe còn có chuyện tốt này, lập tức đưa thịt cho cô ta nói: “Vậy đành nhờ thím rồi.”

“Yên tâm, anh cả chị cả, hai anh chị cứ về nghỉ ngơi trước đi, lát nữa đến giờ ăn cơm tôi sẽ gọi chị. Đúng rồi, thịt này các chị định nấu hết hay sao?” Triệu Thúy Hoa nhìn thấy nhiều thịt như thế, cũng không quá xác định.

“Nấu trước hai cân đi, số còn lại làm thành thịt khô.” Bạch Tú Tú tính toán dù sao cũng phải nấu một bữa cho cả gia đình ăn đã đời mới được.

“Vậy tôi đi ngay.”

Triệu Thúy Hoa nói xong định rời đi.

“Chị ba, chị cũng nấu giúp nhà chúng tôi được không?” Trần Phương thấy Triệu Thúy Hoa cầm thịt của Bạch Tú Tú, cũng nhanh ch.óng gọi cô ta lại.

“Được thôi, thím phải cho tôi cái gì đó mới được.” Triệu Thúy Hoa đồng ý vô cùng dứt khoát.

Trần Phương vừa nghe biết mình không chiếm được của hời gì rồi, lập tức cầm một miếng thịt to chừng nửa lòng bàn tay ra nói: “Cái này được chưa? Tôi nấu một miếng thịt, số còn lai cũng làm thành thịt khô.”

“Được rồi, thím cứ chờ ăn đi.” Nói xong, Triệu Thúy Hoa xách theo đống thịt này đi vào phòng bếp.

Triệu Quế Phân nhìn mà đỏ mặt, cực kỳ nhớ những ngày tháng không chia của lúc trước.

Trước kia trong nhà có cái gì đều do bà ta định đoạt, ăn nhiều hay ít đều do bà ta quyết định.

Một đống thịt thế này, nếu để cho bà ta…

Triệu Quế Phân cũng không dám tưởng tượng bà ta có thể làm được bao nhiêu chuyện!

“Ông già, phần của chúng ta thì?” Triệu Quế Phân cũng có chút thèm.

“Tặng cho cậu bọn nó hết đi, chỉ cần thằng hai và thằng năm tốt, cuộc sống trong nhà này mới tốt được.” Trong lòng Vương Thủ Thành vẫn còn đang trông chờ vào con trai út.

Con trai úi cưới được một cô vợ có phúc như thế, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ rất tốt.

Mấy miếng thịt này thì tính là cái gì chứ?

“Chúng ta phải có tầm nhìn xa hơn nữa, lần này nhất định phải mang tin tức tốt về.” Vương Thủ Thành nhìn chằm chằm vào bà già này, tặng quà nhiều lần như thế, ông ta cũng bắt đầu nghi ngờ về tính chân thật của chuyện này.

Cũng không thể cứ tặng mãi mà vẫn không có được kết quả gì.

“Ông cứ yên tâm, lần này tôi đi chung với bọn họ, tôi cũng không tin.” Triệu Quế Phân cũng cảm thấy nhà mẹ đẻ hơi quá đáng rồi.

“Cha mẹ, con có thể đi chung với cha mẹ không?” Chu Kiều Kiều cảm thấy bà mẹ chồng này chẳng đáng tin chút nào hết.

Trong khoảng thời gian này bọn họ vẫn liên tục tặng tiền bạc cho nhà mẹ đẻ của mẹ chồng, lại chẳng thấy được chút lợi lộc nào.

Cô ta đã trả giá quá nhiều vì công việc này rồi!

“Con đi theo làm cái gì?” Triệu Quế Phân không vui.

Vợ thằng năm đi theo, nhà mẹ đẻ của bà ta còn phải nấu thêm một phần cơm nữa.

“Mẹ, ngày mai người nhà mẹ đẻ của con sẽ về, con muốn đi theo mẹ đến thăm cậu, trên đường về lại mua ít đồ cho nhà mẹ đẻ của con. Anh cả của con đang ở trong thành, sau này con và Thanh Kỳ cũng phải vào thành, đến lúc đó không phải hai nhà sẽ tiếp xúc nhiều hơn sao?”

Chu Kiều Kiều tìm cớ.

Triệu Quế Phân nhíu mày không nói tiếng nào.

Vương Thủ Thành suy nghĩ một chút nói: “Tôi cảm thấy được đó, ngày mai để vợ thằng năm đi chung đi.”

Chia thịt gần hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng ăn cơm.

Triệu Thúy Hoa bưng phần thịt của nhà Bạch Tú Tú ra: “Anh cả chị cả, thịt đã nấu xong rồi, anh chị đi ra ngoài bưng vào. Cha mẹ nói tối nay ăn cơm riêng trong phòng mình.”

Cô ta cố ý cất cao giọng kêu gọi.

Cô ta đang cố nhịn cười.

Trong phòng, Bạch Tú Tú nghe xong quyết định này cũng mỉm cười.

Đây là đã rút kinh nghiệm từ bài học ăn cá lần trước sao?

“Để anh đi bưng.” Vương Thanh Hòa đứng dậy đi ra ngoài bưng thịt.

Trong phòng Bạch Tú Tú để bàn nhỏ lên trên giường đất, tính toán ngày mai phải vào trong thành phố một chuyến, mua một ít màn thầu bánh bao bỏ vào trong không gian.

Lúc Vương Thanh Hòa đi về, anh còn mang theo bánh bột bắp trộn trấu.

Tay nghề nấu cơm của Triệu Thúy Hoa rất giỏi, thịt hầm đến mềm mại, thơm phức.

Bên này đã bắt đầu ăn cơm.

Trong phòng khách.

Hai vợ chồng già Vương Thủ Thành dẫn theo hai gia đình nhà lão nhị và lão ngũ, yên lặng ăn bánh bột bắp trộn trấu dưa muối trên bàn kèm với mùi thịt ở bên ngoài, có vẻ cực kỳ khó ăn.

“Anh Vương ơi, cháu trai của tôi ở trong thành nghe nói có gia đình đang tìm con. Tôi nghe nói hai mươi mấy năm trước ông đi ra ngoài chạy nạn, hình như là đi đến cùng một chỗ. Ông có ở nhà không? Tôi muốn hỏi thăm chút tình huống cụ thể, xem xem có thể giúp đỡ được người ta không?”

Bên ngoài, không biết ai đi vào sân, lớn tiếng nói, suýt chút nữa đã làm Vương Thủ Thành sợ muốn bay hồn!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 169: Chương 169 | MonkeyD