Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 202
Cập nhật lúc: 13/04/2026 18:16
Người tới báo tin, là kẻ lười biếng nổi tiếng nhất trong thôn Từ Nhị Cẩu, bình thường thấy việc là đi trốn, hôm nay bị mẹ anh ta đuổi nên lên trên núi đi dạo.
Ai biết lần đi dạo này lại thành trò vui?
Tâm trạng tốt đẹp của đại đội trưởng thoáng cái đã mất đi một nửa, lại thở dài: "Được rồi, tôi tới ngay đây. Từ Nhị Cẩu cậu cũng mau đi làm những thứ cần làm đi, bớt tham gia trò vui làm việc nhiều thêm vào, cũng đừng ầm ĩ gây phiền phức cho mẹ cậu nữa, ngày nào cũng cãi nhau với anh trai chị dâu cậu.
Năm nay tôi đã hoà giải cho nhà các cậu vài chục lần rồi."
Từ Nhị Cẩu hậm hực đáp lại hai câu, nhưng cũng không dám sẵng giọng với đại đội trưởng.
Hai năm trước nhà anh ta thiếu chút thì c.h.ế.t đói, là đại đội trưởng đưa cho nhà bọn họ 5 cân lương thực, lúc đó mới sống qua được.
Bởi vì có chuyện này, đại đội trưởng có nói khó nghe hơn anh ta cũng không thể nói gì, huống chi người ta còn là vì tốt cho anh ta.
"Tôi lên trên núi nhìn xem." Đại đội trưởng đội mũ, giọng điệu cũng có chút nặng nề.
Trần Kim Hoa cũng không rớt lại phía sau: "Tốt xấu gì tôi cũng ở trong hiệp hội phụ nữ, chuyện này tôi cũng phải đi theo. Miêu Miêu và Tiểu Tuệ đừng đi nữa, hai người các cô sáng sớm vừa đi hoà giải, bây giờ còn chưa được nghỉ ngơi. Tôi và Tú Tú đi, Tú Tú, hay là cháu dẫn theo cả hai đứa nhỏ này?
Thím thấy hai đứa nhỏ này vẫn luôn rất ngoan, cũng không gây phiền phức cho cháu."
Bạch Tú Tú cũng có ý này, vẫn là dẫn theo Minh Minh và Nguyệt Nguyệt bên cạnh là tốt nhất.
"Thím Kim Hoa, vậy bây giờ chúng ta đi thôi?"
Bạch Tú Tú đội mũ cho hai đứa nhỏ, bế hai đứa bé đi theo ra ngoài.
Đi lên núi gấp gáp, Minh Minh và Nguyệt Nguyệt tự mình đi, cũng không theo kịp.
Trần Kim Hoa thấy vậy, nhanh ch.óng đỡ lấy một đứa: "Với thân thể này của cháu bế hai đứa nhỏ quá phí sức, thím bế một đứa cho."
Bạch Tú Tú cũng không từ chối, dù sao trong mắt thím Kim Hoa này, cô vẫn còn là thiết lập cá nhân yếu đuối.
Về sau đợi cô rời khỏi cái thôn này, nhất định sẽ đền bù cho thím ấy.
"Cảm ơn thím." Sau khi Bạch Tú Tú nói lời cảm ơn, thì đi theo lên trên núi.
Đối với chuyện Chu Kiều Kiều gây gổ với người khác, trong lòng cô thật sự rất tò mò.
Chu Kiều Kiều đời trước không phải người như vậy, cãi nhau gì đó, đối với Chu Kiều Kiều vận may ngút trời, tuyệt đối không có khả năng.
Bọn họ đi lên trên núi cũng không phải quá xa, chỉ là nơi này hơi lệch đường, cũng không dễ đi lại, bình thường mọi người cũng không đi về phía này.
Quanh co khúc khuỷu, vòng qua mấy khúc ngoặt lớn, lúc này mới đến nơi bọn họ cãi nhau.
Lúc này bởi vì Chu Kiều Kiều và quả phụ Hạ của thôn Thượng Hà đang cãi nhau nên đã kéo không ít người tới.
Người của thôn Thượng Hà, còn có người của thôn ở đây.
Lúc bọn họ tới, quả phụ Hạ đang ngồi dưới đất mắng c.h.ử.i người, cánh tay và mặt đều sưng phù, dưới mặt đất còn có một con rắn độc đã c.h.ế.t, nhìn phải dài hơn một mét, hoa văn nhìn có hơi doạ người.
Chu Kiều Kiều đang ngồi khóc ở bên một gốc cây, Triệu Thúy Hoa ở một bên xem náo nhiệt trợn mắt há mồm.
Những người khác cũng đang chỉ trỏ không biết đang nói gì.
Cẩu kỷ rơi vung vãi trên mặt đất đều đã bị giẫm vỡ nát.
Đại đội trưởng vừa nhìn thấy khung cảnh này, đầu cũng đau nhức.
"Mọi người đang làm gì vậy? Còn không mau đỡ người dậy?" Đại đội trưởng nhìn thấy quả phụ Hạ ngồi dưới đất, bà cụ đã lớn tuổi như thế này, cũng không có ai quan tâm đến bà ấy.
Nhất thời lập tức chất vấn những người xung quanh.
Những người này xem náo nhiệt đến ngốc rồi à? Tốt xấu gì cũng đến chăm sóc với bà cụ một chút chứ. Vợ của thằng năm nhà họ Vương cũng vậy, sao lại bị người ta đ.á.n.h thành như này?
Đánh nhau mà tay đã sưng lên, quần áo cũng giãn ra?
"Đội trưởng tuyệt đối đừng động vào bà ấy, hiện tại chúng ta không biết xử lý thế nào, hai anh em nhà họ Dương đều đi tìm người mượn tấm ván rồi."
Trong đám người đang xem trò vui có người nhanh ch.óng ngăn cản ông ấy.
