Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 283
Cập nhật lúc: 15/04/2026 18:08
Chờ người đi rồi, Bạch Tú Tú lập tức bắt tay bày biện mấy thứ đồ linh tinh nho nhỏ trong nhà.
Cả nhà chính và hai phòng ngủ đều không dơ bẩn gì, Bạch Tú Tú đưa hai đứa nhỏ tới căn phòng phía đông.
Trong phòng có một chiếc giường đất, tủ quần áo của cô và Vương Thanh Hòa đặt ở phía đông chiếc giường, được bọc chăn kín mít, còn chưa mở ra.
Chiếc bàn được đặt ở góc trong cùng tính từ cửa ra vào, Bạch Tú Tú lấy ly tách và mấy thứ đồ linh tinh dễ vỡ đã cất trong không gian ra ngoài, cẩn thận rửa sạch một lượt rồi bắt đầu bày biện.
“Mẹ, sau này chúng ta sẽ ở đây sao?” Nguyệt Nguyệt bắt lấy gấu áo của Bạch Tú Tú, đôi mắt to tròn tò mò đ.á.n.h giá căn nhà.
Bạch Tú Tú bị ánh mắt của con gái làm cho mềm lòng, bế con bé lên hôn vài cái rồi mới thả ra, sau khi chuyển nhà thì tâm tình cũng tốt lên rất nhiều: “Đúng vậy, toàn bộ căn nhà này, còn sân nhà, sau này đều là của chúng ta. Đây là phòng của cha mẹ, lát nữa mẹ sẽ đưa các con đi xem phòng của mình.”
“Tuyệt quá.” Nguyệt Nguyệt vô cùng chờ mong.
Minh Minh cũng hiếm khi đưa tay nắm vạt áo của Bạch Tú Tú, Bạch Tú Tú nhìn con trai, có hơi khó hiểu ôm thằng bé lên: “Minh Minh có chuyện gì vậy?”
“Mẹ, con và em gái có thể ra sân chơi không?” Gương mặt thằng bé ngập tràn khát vọng, gần đây mẹ đều không cho hai đứa nó ra chạy ra sân nhà ở trong thôn chơi đùa.
Bạch Tú Tú lập tức cảm thấy đau lòng cho hai bảo bối nhỏ của cô.
“Có thể, chỉ cần không đi ra ngoài với người lạ là được, đây là nhà của chúng ta, sau này các con muốn ra sân chơi thì cứ đi.”
Được Bạch Tú Tú đồng ý, hai đứa nhỏ lập tức chạy ra ngoài.
Bạch Tú Tú thấy thế thì cũng mau ch.óng đóng cửa lớn, bọn họ mới vừa dọn tới đây mà thôi, không thể để hai đứa nhỏ vui đùa quá trớn rồi chạy ra ngoài được.
Hai đứa nhỏ không ở trong phòng, Bạch Tú Tú muốn sắp xếp một số đồ đạc cũng tiện hơn rất nhiều.
Lúc Vương Thanh Hòa trở về thì Bạch Tú Tú đã sắp xếp đống đồ linh tinh trong nhà một cách chỉnh tề ngay ngắn.
Anh vào nhà, thấy vợ mình vẫn còn đang bận rộn thì mau ch.óng đi tới giành việc của cô: “Không phải đã nói là chờ anh về làm sao? Hai ngày này em đều bận rộn làm việc, đã sắp mệt c.h.ế.t rồi.”
Vương Thanh Hòa vô cùng đau lòng.
Mệt sắp c.h.ế.t? Bạch Tú Tú suy nghĩ một hồi lâu, thật sự là không nghĩ ra mấy hôm nay cô đã làm việc gì nặng nhọc.
Nhưng mà hai cậu thanh niên giúp bọn họ làm việc sao lại không theo về?
“Hai cậu chàng Tiểu Trương tìm cho chúng ta sao không về cùng anh? Người ta giúp chúng ta làm việc, dù sao cũng phải mời người ta một bữa cơm chứ.” Bạch Tú Tú thắc mắc.
“Tiểu Trương đã gọi người đi rồi, nói là có việc gấp gì đó nên anh đã nhờ Tiểu Trương cho bọn họ mỗi người một bao lì xì rồi. Tiểu Trương đưa cho thì bọn họ mới dám nhận, chúng ta đưa thì bọn họ sẽ lo lắng không biết Tiểu Trương có đồng ý hay không. Chờ tối nay Tiểu Trương sẽ qua đây.” Vương Thanh Hòa kéo Bạch Tú Tú ngồi xuống, không để cô tiếp tục làm việc.
Bạch Tú Tú nghe vậy cũng yên tâm, nhìn chồng mình bận rộn ở bên kia, khóe miệng cong lên: “Tối nay nhà ta ăn gì đây? Em vừa mới đi xem nhà bếp rồi, mọi thứ đều rất tốt.”
“Em muốn ăn cái gì nào? Để anh nấu cho.” Vương Thanh Hòa thoáng nhìn vợ mình, cảm thấy lý tưởng của mình dường như đã trở thành sự thật.
Có một căn nhà của chính mình, có một công việc đủ để nuôi sống gia đình, có cô và hai đứa nhỏ ở bên cạnh, sau này anh ra ngoài làm việc, cô sẽ ở nhà đợi anh trở về.
Chuyện tiếp theo là anh chỉ cần giúp đỡ Tú Tú giấu nhẹm chuyện vòng tay là được, sau đó tìm cách đối phó với những người có thể sẽ tìm tới huyện thành, như vậy là anh có thể sống hạnh phúc với Tú Tú cả đời.
