Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 303
Cập nhật lúc: 16/04/2026 18:02
Bên ngoài truyền tới tiếng đập cửa, cũng đ.á.n.h nát không khí buồn bực trong nhà.
Cửa lớn đóng c.h.ặ.t, bọn họ không nhìn rõ là người nào tới.
Vương Thanh Hòa đứng dậy đi mở cửa.
Ngoài cửa, Tiểu Trương cầm theo một cái cân, cùng Dư Thành tới nhà anh.
Hôm nay Dư Thành tới đây đã không còn kiểu đi tay không như hôm trước, đưa ra hai lon sữa bột không biết là lấy từ đâu, thứ này là thứ vô cùng khó mua.
“Tiểu Trương, cậu về trước đi.” Dư Thành không quá yên tâm về Tiểu Trương.
Tiểu Trương nghe vậy thì đến tâm tư muốn khóc cũng không có.
Thế nào gọi là qua cầu rút ván? Đây này!
“Anh Dư, vậy tôi đi trước, đến căn nhà số mười sáu ở đằng trước, là nhà của một người anh em tốt, tôi đến đó chơi một lát. Anh ở bên này thương lượng xong xuôi rồi sang đó tìm tôi nhé?” Tiểu Trương chỉ về phía trước.
Những căn nhà ở đây đều nằm liền kề nhau nên rất dễ tìm.
Dư Thành vẫy vẫy tay ý bảo anh ấy nhanh ch.óng đi đi.
Chờ Tiểu Trương rời đi, Dư Thành mới nhìn Vương Thanh Hòa rồi chỉ vào cái cân: “Chúng ta cân qua một lượt nhé? Tôi còn chưa kịp hỏi thăm giá hoàng kỳ ở đây, hẳn là hai người đã từng bán rồi, tôi nghe theo hai người.”
Dư Thành nói xong thì mang cân đi vào nhà.
Vương Thanh Hòa không hề tin những lời này của anh ấy.
Không hỏi thăm?
Nếu không phải là sợ sau này hỏng chuyện thì anh ấy đã hận không thể hỏi thăm toàn bộ người trong huyện, hỏi thăm một cách triệt để.
“Chào em dâu, hai đứa nhỏ đâu rồi? Tôi có mang theo quà cho hai đứa nó đây, con người tôi thích nhất là trẻ nhỏ đó.” Dư Thành vào nhà, nhìn Bạch Tú Tú đang ngồi sưởi ấm bên bếp lò, mỉm cười hỏi thăm.
Trong lòng anh ấy cũng không nhịn được cảm khái vợ của Vương Thanh Hòa trông thật là xinh đep.
Anh cũng xem như đã gặp qua không ít mỹ nhân, nhưng nếu so sánh với những cô gái đó, Bạch Tú Tú vẫn đẹp hơn rất nhiều, hơn nữa còn lộ ra một nét thanh tao nhẹ nhàng.
Chẳng trách Vương Thanh Hòa việc trong việc ngoài gì cũng giành làm, đổi thành anh ấy...
Thôi vậy, đổi thành anh ấy thì anh ấy không làm đâu.
Anh ấy vẫn luôn muốn tìm một người biết nóng biết lạnh, có thể giúp đỡ anh ấy nhiều một chút.
Bạch Tú Tú nhìn vào mắt Dư Thành, nhất thời buồn bực vì không biết anh ấy đang nghĩ gì. Cô đưa tay nhận quà của Dư Thành, mắt nhìn ra ngoài rồi gọi to: “Minh Minh Nguyệt Nguyệt, mau vào đây. Chú Dư mang quà tới cho các con này, mau vào nhà.”
Hai đứa nhỏ vốn đang chơi đùa ngoài sân, vừa nghe thấy mẹ gọi thì mau ch.óng chạy vào nhà.
“Đây là quà chú Dư mang tới, mau cảm ơn chú đi.” Bạch Tú Tú lau sạch bùn đất trên mặt hai đứa nhóc.
“Cảm ơn chú.” Hai đứa bé đồng thanh cảm ơn Dư Thành.
Nghe vây, ý cười trên mặt Dư Thành càng ngày càng đậm: “Cũng thật đáng yêu, đi chơi đi.”
Chờ hai đứa bé ra ngoài thì Vương Thanh Hòa mới nhận lấy cái cân: “Giá thu mua hoàng kỳ của mấy tiệm t.h.u.ố.c ở chỗ chúng tôi là một đồng một cân, để tôi cân số hoàng kỳ này cho.”
“Cậu cân? Để anh đây giúp cậu...” Dư Thành lo lắng một mình anh không cân nổi, sau đó lại nhìn thấy Vương Thanh Hòa dùng một tay nhẹ nhàng nhấc một bao tải, bao hoàng kỳ đó nặng ít nhất cũng hai mươi lăm ký.
Sáu bao tải đã được cân xong, tổng cộng là một trăm sáu mươi ký.
Dư Thành sợ ngây người.
“Anh có thể tự mang số d.ư.ợ.c liệu này về được sao?” Vương Thanh Hòa dò hỏi.
“Không thành vấn đề, tôi có biện pháp. Chỉ là... lần sau tôi tới đây, cậu còn có thể cung cấp nhiều như vậy không?” Dư Thành lo lắng chỉ có một chỗ này, hoặc là số lượng sẽ ít đi.
Vương Thanh Hòa nhìn sang nhưng cũng không trả lời.
Thế mà Dư Thành lại cảm thấy chuyện này sẽ ổn thôi.
Chắc chắn là ổn thỏa!
Dư Thành không biết d.ư.ợ.c liệu này tới từ đâu nhưng chỉ cần d.ư.ợ.c liệu chất lượng và có thể sử dụng là đủ rồi.
Bọn họ là kiểu người dựa núi ăn cơm, có chút bí mật thì đã làm sao?
Người không có bí mật thì không thể mang tới sự giàu có cho anh ấy.
Dư Thành lập tức đếm tiền.
