Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 322
Cập nhật lúc: 17/04/2026 18:01
Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa lo lắng hôm nay trở về quá muộn cho nên sáng sớm đã đến chào hỏi Tiểu Trương, nhờ anh ấy tới nhà bọn họ trông chừng hai đứa nhỏ giúp.
Lúc bọn họ về tới nhà thì thấy Tiểu Trương đang bóc hạt dưa cho hai đứa nhỏ ăn.
“Mẹ!” Minh Minh Nguyệt Nguyệt vừa thấy Bạch Tú Tú về thì lập tức bổ nhào vào lòng cô.
Bạch Tú Tú ôm lấy hai đứa nhỏ, ôn nhu hôn hai bé: “Minh Minh Nguyệt Nguyệt ngoan.”
Nhìn thấy bọn họ, Tiểu Trương cũng vô cùng kích động: “Anh Vương, chị dâu, hai người không sao đó chứ? Cuối cùng hai người cũng về rồi, hai đứa nhỏ đã quá buồn ngủ nhưng lại khăng khăng đợi hai người về, em vất vả lắm mới dỗ dành được đấy. Đúng rồi, mọi chuyện thế nào rồi?”
Tiểu Trương săn sóc giúp hai người đóng cửa lại.
Vào phòng, bếp lò trong nhà đã đốt sẵn, Vương Thanh Hòa ôm lấy hai đứa bé, vừa dỗ con vừa nói chuyện phiếm với Tiểu Trương.
“Mọi chuyện đều thuận lợi cả, nhưng mà cũng chỉ bắt được bà già kia, ông già họ Vương thật là tinh quái, muốn bắt cả ông ta vào đó thật không phải chuyện dễ.”
Nhưng mà Vương Thanh Hòa cũng không cảm thấy chuyện này có gì đáng tiếc, để Vương Thủ Thành ở bên ngoài vẫn còn chỗ hữu dụng.
Tiểu Trương nghe nói chuyện thuận lợi thì cũng yên tâm: “Vậy là tốt rồi, vậy chuyện lúc trước em nói với anh Vương thì sao?”
“Vẫn giữ nguyên như vậy.” Vương Thanh Hòa vô cùng kiên quyết.
Trong lòng Tiểu Trương cũng rất vui vẻ, anh Vương nhờ anh ấy tra thử xem kẻ cầm đầu đám mẹ mìn kia là ai, mấy ngày nay anh ấy vẫn luôn điều tra, cuối cùng lại tra được hóa ra đó là đối thủ một mất một còn với anh trai anh ấy.
Nếu anh Vương có thể khiến cho bọn chúng thành thật một chút thì còn gì tốt hơn, anh ấy đi một chuyến này thật sự đã kiếm được món hời lớn.
“Vậy em về trước đây, anh Vương cứ yên tâm, nếu cần em giúp đỡ gì thì anh chỉ cần mở miệng dặn dò là được.” Tiểu Trương nói xong thì xoay người đi ra ngoài, ai ngờ vừa bước ra thì đã đụng phải Dư Thành.
“Anh Dư?” Tiểu Trương vô cùng khó hiểu.
Dư Thành cười cười: “Không có gì đâu, tôi chỉ tới đây chào hỏi một tiếng thôi, sáng mai phải về tỉnh thành rồi.”
“Vậy tôi thì sao?” Tiểu Trương đứng yên tại chỗ, bây giờ rời đi có phải là không tốt lắm không?
Nhưng nếu không đi thì lỡ người ta có chuyện muốn nói riêng thì sao?
“À, cậu không cần lo cho tôi, lát nữa tôi trực tiếp tới nhà ga.” Dư Thành nói xong thì bước vào nhà.
Trong nhà, Bạch Tú Tú đang nghỉ ngơi uống nước đường, Vương Thanh Hòa đưa hai đứa nhỏ về phòng rồi chuẩn bị làm cơm tối.
Thấy Dư Thành bước vào, Vương Thanh Hòa tạm ngưng công việc trong tay.
“Thanh Hòa, em dâu, hôm nay tôi phải về rồi, hẳn là tháng sau mới quay lại, tháng sau hai người...”
Dư Thành không xác định được tháng sau sẽ nhận được bao nhiêu hàng.
“Tháng sau anh chỉ cần tới đây là được, chuyện này anh chỉ được phép liên hệ với chúng tôi. Nếu có người thứ ba biết được thì việc hợp tác dừng ở đây.”
Vương Thanh Hòa cảnh cáo Dư Thành vài câu, Dư Thành thoạt nhìn là người rất dễ lừa gạt.
“Yên tâm yên tâm, tôi cũng không phải kiểu người ngu ngốc hại người hại mình đâu, đúng rồi, đây là địa chỉ của tôi, nếu cậu có chuyện cần tìm tôi thì cứ tới nơi này, báo tên của tôi là được.”
Dư Thành để lại địa chỉ, nhìn đôi mắt của Vương Thanh Hòa, thế nào cũng cảm thấy có chút giống.
“Cậu... thôi, tôi không còn việc gì nữa.” Dư Thành nghĩ ngợi một lúc vẫn quyết định không nói, đợi anh ấy hỏi thăm thêm một số thông tin rồi tính sau.
“Tôi tiễn anh.” Vương Thanh Hòa muốn đưa anh ấy ra ngoài.
“Không cần, hai người cứ làm việc đi. Lần sau tôi tới đây sẽ mang cho hai người ít thứ tốt.” Tâm tình của Dư Thành cũng không tệ.
Sau khi từ biệt, anh ấy nhảy lên chiếc xe đạp đã mượn từ trước, lúc tới nhà ga, đã sớm có người chờ anh ấy ở đó.
Người chờ anh ấy là một thanh niên tuổi tác không kém anh ấy là bao, áo khoác của đối phương dường như có cùng chất liệu với áo của Dư Thành, bên cạnh còn có không ít người tới đưa tiễn, nhưng mà nhìn sắc mặt của người này cũng không được tốt lắm.
