Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 356
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:01
“Được, vậy cháu về đây, chủ nhiệm Uông, hôm nay cảm ơn chủ nhiệm, hẹn gặp lại.” Bạch Tú Tú chào hỏi mọi người trong văn phòng rồi cùng Minh Minh Nguyệt Nguyệt đi ra ngoài.
Sau khi Bạch Tú Tú rời khỏi đó, người phụ nữ ban nãy nói chuyện với Bạch Tú Tú lập tức tò mò hỏi bà chủ nhiệm Uông chuyện của Bạch Tú Tú: “Dì Uông, Tú Tú là người ở đâu vậy? Cháu thấy cô ấy cũng không tệ, dì tìm đâu ra được một người tốt như thế?”
Bà chủ nhiệm Uông cũng rất coi trọng Bạch Tú Tú, văn phòng này của bà ấy đa số là thứ ăn hại, cho nên lần này có vị trí trống, bà ấy đích thân ra mặt trấn giữ cửa ải này rất nghiêm ngặt.
“Tú Tú là một thành viên của hội phụ nữ dưới thôn, cô ấy làm việc rất tốt, lúc tôi tới công xã thì nghe được chuyện của cô ấy. Vừa lúc bên chỗ chúng ta thiếu người nên mới đưa cô ấy tới đây. Đây là người tôi vất vả lắm mới tìm được, không cho phép các cô bắt nạt người ta, cũng đừng tự cho rằng bản thân tới trước rồi bày trò lừa cô ấy. Nếu để tôi biết được... hừ!”
Thái độ của bà chủ nhiệm Uông khiến những người khác không dám có tâm tư gì khác.
Ánh mắt của bà chủ nhiệm Uông lại nhìn xung quanh một lượt rồi lại dừng trên người cô gái vừa hỏi bà ấy chuyện của Bạch Tú Tú.
“Tiểu Đường, tôi biết lâu nay cô vẫn muốn để cho chị họ của cô tới đây công tác, nhưng mà cô đừng có kiếm chuyện, Tiểu Bạch người ta dù là bằng cấp hay kinh nghiệm công tác đều không tệ, giỏi giang người chị kia của cô không biết bao nhiêu đâu. Còn Tiểu Dư nữa, cô lớn tuổi hơn Tiểu Đường và Tiểu Bạch vừa tới, đều là đồng chí nữ, cô phải quan tâm chăm sóc bọn họ. Tổ dân phố chúng ta không được để lộ ra tin tức gì không tốt, đã biết chưa?”
Bà chủ nhiệm Uông cảnh cáo Tiểu Đường xấp xỉ tuổi Bạch Tú Tú rồi lại quay sang dặn dò một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi đang ngồi trong góc.
Tiểu Đường bị nói đến đỏ mặt, xấu hổ cúi đầu, trong lòng cũng thấy oan ức, cô ta cũng có nói gì đâu chứ, chỉ là muốn tìm hiểu người chiếm được vị trí này là người như thế nào thôi mà.
Nếu như không bằng chị cô ta thì chắc chắn là có quan hệ họ hàng gì đó.
Cô ta đúng là có chút tư tâm nhưng chủ nhiệm cũng đâu cần nói toẹt ra như thế.
“Dì Uông yên tâm, tôi chắc chắn sẽ chăm sóc Tiểu Bạch và Tiểu Đường của chúng ta.” Tống Xuân lập tức lên tiếng giảng hòa, lại thuận miệng nhắc tới chuyện khác.
“Dì Uông, sắp vào đông rồi, khu phố bên này...”
Tống Xuân nhắc tới mấy chuyện vụn vặt cần làm, bà chủ nhiệm Uông cũng bắt đầu thương lượng với cô ấy, không tiếp tục khiến Tiểu Đường xấu hổ nữa.
Hai đồng chí nam ngoài cửa thành thật nghe bọn họ nói chuyện, cũng không lên tiếng.
Hai người này một người trạc tuổi Tống Xuân, một người khác nhỏ hơn bà chủ nhiệm Uông vài tuổi.
Trông bọn họ cũng chất phác, không phải là kiểu người thích gây sự.
Tổ dân phố Ngô Đồng bên này lại trở nên an tĩnh.
Bạch Tú Tú đưa hai đứa nhỏ về tới thôn thì đã là buổi chiều.
Lúc này người trong thôn đang quay về lấy d.ư.ợ.c liệu, đại đội cũng vô cùng bận rộn.
Vì không có Bạch Tú Tú ở đó hỗ trợ việc thống kê, một mình Miêu Miêu làm việc mệt đến nỗi trời lạnh nhưng vẫn đổ mồ hôi.
Thấy Bạch Tú Tú trở về, Miêu Miêu như thấy được chúa cứu thế.
“Chị Tú Tú!”
Ngữ khí của cô ấy tràn ngập vui sướng, Bạch Tú Tú cũng mỉm cười chào hỏi: “Miêu Miêu, thím Kim Hoa đâu? Chị có chuyện tìm thím ấy.”
“Chuyện tốt của chị thành công rồi sao? Thím Kim Hoa ở trong văn phòng, vợ anh năm nhà họ Vương cũng ở đó, không biết tới tìm thím Kim Hoa làm gì.” Nhắc tới Chu Kiều Kiều, Miêu Miêu vô cùng khó chịu.
Quan hệ của cô ấy và Bạch Tú Tú rất tốt nên chẳng thể nào thích nổi người nhà họ Vương, cộng thêm chuyện mấy ngày trước càng khiến ấn tượng của cô ấy dành cho Chu Kiều Kiều kém đi.
