Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 365
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:03
Tuy anh ấy chẳng có tiền đồ to lớn gì, trưởng bối trong nhà cũng chẳng thèm quan tâm nhưng cũng không đến mức khiến anh ấy tự đi tìm c.h.ế.t.
Quả nhiên là nghĩ giống anh, Vương Thanh Hòa cũng không có gì bất mãn với yêu cầu của Dư Thành.
“Anh Dư, d.ư.ợ.c liệu lần này vẫn là hoàng kỳ, chính là phần dư lại đợt trước. Chuyến tiếp theo sẽ đổi sang loại khác nhưng tôi không thể nói chắc đó là gì, dù sao tôi cũng không quyết định được trong núi sẽ có gì.”
Vương Thanh Hòa nhíu mày ra vẻ buồn rầu, Dư Thành thấy vậy thì càng tin lời anh nói.
Cũng đúng, Vương Thanh Hòa là người kiếm ăn nhờ núi rừng, có thể có được một lượng hoàng kỳ lớn như vậy hẳn là đã phải tích góp từ rất lâu hay cùng lắm là tìm người quen lén mua một ít.
Nói tới những d.ư.ợ.c liệu khác, vậy thì phải xem trong núi có những sản vật gì.
Chuyện này là do anh ấy đòi hỏi quá nhiều.
“Thanh Kỳ, cậu cứ yên tâm tích góp d.ư.ợ.c liệu, cũng không cần phải cố gắng tìm d.ư.ợ.c liệu khác đâu, có cái gì thì lấy cái đó vậy, cùng lắm thì tôi cẩn thận một chút là được!” Dư Thành càng nghĩ càng cảm thấy bản thân đang khiến người khác khó xử.
“Anh Dư yên tâm đi, chuyến tiếp theo chắc chắn sẽ đổi d.ư.ợ.c liệu. Dù sao thì tôi và Tú Tú cũng sợ sẽ xảy ra chuyện. Chúng tôi cũng chỉ là muốn bán d.ư.ợ.c liệu được giá một chút mà thôi, giúp gia đình có thêm một chút thu nhập. Nếu mọi chuyện trở nên nguy hiểm thì chúng tôi sẽ không tiếp tục nữa.”
Ai cũng nói Vương Thanh Hòa là một người vừa đẹp trai vừa thành thật, Dư Thành cảm thấy rất có lý, anh ấy cũng có cùng ý kiến với những người trong huyện.
Người như vậy sao có thể trở nên xấu xa được chứ?
Nhìn một nhà bốn người có giá trị nhan sắc siêu cao này, Dư Thành cũng nhớ tới một chuyện khác khiến anh ấy chạy tới đây: “Thanh Kỳ, còn nhớ chuyện mấy hôm trước tôi nói với nhà cậu trước khi về tỉnh thành không?”
Vương Thanh Hòa cúi đầu, không nói chuyện, nhưng gật đầu tỏ vẻ nhớ rõ.
Trong lòng Bạch Tú Tú cũng rất tò mò không biết tình huống bên kia là như thế nào.
Dư Thành tiếp tục nói: “Không phải nhà bọn họ đang gấp gáp đi tìm đứa nhỏ đã thất lạc nhiều năm sao? Vốn dĩ không có bao nhiêu người biết chuyện này nhưng thằng con thứ hai nhà họ lại bỗng nhiên nổi điên vì suốt ngày phải nghe mẹ ruột lải nhải về đứa con thất lạc thế này thế kia. Anh ta đòi sống đòi c.h.ế.t, khiến chuyện này ồn ào đến mức cả đại viện đều biết. Đó đúng là một vở kịch lớn mà! Hiện tại ai cũng biết rồi. Cô con gái Hạ Vi nhà bọn họ trong lòng vẫn còn nhớ thương tên nhóc trong đại viện kia, không muốn kết thân theo ý cha mẹ, bây giờ cả nhà đều đã loạn thành một nồi cháo, lại không biết đứa nhỏ đã thất lạc năm đó là ai, không biết tại sao lại xui xẻo như vậy.”
Dư Thành nói những lời này cũng là vì muốn nhắc nhở Vương Thanh Hòa, cục diện hiện tại của gia đình này vô cùng rối rắm, nguy cơ và ích lợi cùng tồn tại.
Vương Thanh Hòa nghe xong những lời này, trong lòng không hề d.a.o động.
Con cái của anh cũng đã từng đó tuổi, anh còn mong chờ tình thương cha mẹ sao?
Anh là cha của Minh Minh Nguyệt Nguyệt, là chồng của Tú Tú. Bọn họ là tất cả của anh ấy.
“Nhưng mà về nhà đó thì cũng có lợi, dù sao tỉnh thành cũng khá hơn cái huyện thành nhỏ bé này nhiều. Thanh Kỳ, cậu có nhớ lần trước tôi nói gì với cậu không? Đôi mắt của cậu rất giống ông chú người quen của nhà tôi, nhà đó cũng không biết là đứa nhỏ còn sống hay đã c.h.ế.t, hay là để tôi nghĩ cách để cậu tới nhà đó? Đến lúc đó cuộc sống của hai người sẽ tốt đẹp hơn.”
Dư Thành thật lòng muốn giúp đỡ, nếu nghĩ đến lợi ích thì anh ấy đã không nói ra chuyện này.
Dù sao thì Vương Thanh Hòa ở lại cái huyện này thì anh ấy mới dễ dàng thu được đồ tốt chứ.
Nhưng mà một nhà bốn người này rất hợp nhãn của anh ấy! Anh ấy cũng chỉ hy vọng bọn họ sống tốt.
