Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 367
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:03
Tiểu Đường thấy thế thì có chút hụt hẫng, cô ta vừa kết hôn vào năm kia, đứa nhỏ trong nhà cũng đã tròn một tuổi.
Chồng cô ta có công việc, cô ta cũng có, địa vị của cô ta ở nhà chồng vẫn tương đối ổn, nhưng chồng cô ta cũng chưa bao giờ đối xử với cô ta tốt như vậy.
Hôm qua Bạch Tú Tú đi làm mà lại đưa hai đứa nhỏ theo cùng, cô ta còn tưởng rằng chồng của Bạch Tú Tú không thèm quan tâm nên lúc đi làm cô vẫn phải mang con đi cùng.
Cô ta nghĩ vậy cũng hợp lý thôi, dù sao nhiều người phụ nữ khác cũng làm như vậy.
Dì Uông nói Bạch Tú Tú làm việc rất tốt nên dì Uông mới đưa người tới đây, đây đã là một chuyện hiếm có đối với người ở nông thôn.
Kết quả sáng nay cô ta lại bị đả kích.
Tiểu Đường cố gắng khiến cho giọng điệu của mình không tỏa ra mùi ghen ghét: “Tiểu Bạch, chồng cô cũng đi làm sao?”
Bạch Tú Tú vừa nghe đã cảm thấy có gì đó không đúng, cô quay đầu nhìn cô ta, ánh mắt quen thuộc kia khiến cô giật mình, còn cho rằng đây là chị em thất lạc nhiều năm của Chu Kiều Kiều đó.
Cô khẽ gật đầu: “Đúng vậy, chẳng lẽ chồng cô không đi làm sao?” Cô hỏi lại Tiểu Đường.
Tiểu Đường lập tức xấu hổ: “Có, có mà. Chồng cô hẳn cũng là người cùng thôn với cô nhỉ?”
“Đúng vậy.” Bạch Tú Tú vừa nói vừa bế hai đứa nhỏ đi vào phòng làm việc, cô cũng không muốn đứng bên ngoài chịu rét đâu.
Tiểu Đường thấy cô không có ý muốn nói chi tiết thì cũng xấu hổ đi vào trong.
Vào tới văn phòng, Bạch Tú Tú chào hỏi mọi người, sắp xếp cho hai đứa nhỏ xong xuôi thì lập tức tới phòng chứa đồ thăm con dâu cả nhà họ Viên.
Lúc này cô ấy còn đang đút nước ấm cho đứa bé, thấy Bạch Tú Tú đến thì cười ngượng ngùng: “Tiểu Bạch.”
“Chào chị Hứa Linh.” Bạch Tú Tú chào hỏi cô ấy rồi lấy ra hai cái bánh quy.
“Cô còn chưa ăn sáng đúng không? Ăn trước một ít lót dạ đi.”
Hứa Linh có chút cẩn thận, bánh quy là thứ rất quý giá, cô ấy có nên nhận không?
Cô ấy rối rắm hơn nửa ngày, thấy Bạch Tú Tú không có ý thu lại thì mới dám nhận lấy: “Cảm ơn.”
Hai người nói chuyện một lúc thì bà chủ nhiệm Uông cũng tới, trong tay bà chủ nhiệm Uông còn có một hộp cơm.
Lúc bà ấy tới đã thấy Bạch Tú Tú ở chỗ này, lại nhìn bánh quy trong tay Hứa Linh, bà ấy vô cùng hài lòng.
Vẫn là Tiểu Bạch suy nghĩ thấu đáo.
“Hứa Linh, ăn trước đi, chỉ có ăn no mới có sức lực tranh thủ tương lai cho bản thân.” Bà chủ nhiệm Uông động viên cô ấy mấy câu rồi lại gọi Bạch Tú Tú cùng rời khỏi phòng chứa đồ.
“Đã sắp vào đông rồi, phiền các cô để ý những cụ bà góa bụa bên kia một chút, nên chạy qua chạy lại nhiều hơn. Bọn họ thiếu cái gì thì nhớ kỹ rồi về báo lại cho tôi. Còn nữa, mùa đông năm nay khu phố chúng ta có một vài hoạt động, đừng làm quá keo kiệt khiến khu phố khác nghĩ chúng ta không bằng bọn họ.”
Bà chủ nhiệm Uông nói vài câu rồi lại bắt đầu bận rộn.
Ở khu phố có rất nhiều chuyện vụn vặt, bọn họ không thể trễ nải một việc nào cho nên bình thường vẫn luôn rất bận.
Khoảng hai tiếng sau, cửa lớn mở ra, bà già Viên, dâu thứ nhà họ Viên và con dâu thứ ba nhà họ Viên đều tới.
Thấy bọn họ tới, tất cả mọi người đều lấy lại tinh thần.
Bà chủ nhiệm Uông lạnh mặt: “Chị Viên, mấy người đã thương lượng xong rồi nhỉ?”
Sắc mặt bà già Viên không tốt chút nào, nhưng con trai cả của bà ta còn chưa được về nhà đâu, thu nhập mỗi tháng của con trai cả đều đưa cho bà ta, nếu thật sự mất công việc kia thì trong nhà sẽ mất một nguồn thu, lúc đó cả nhà đều không vui.
Sau khi suy nghĩ thật lâu, cả nhà chỉ có thể c.ắ.n răng buông tha con lừa Hứa Linh này.
Bà già Viên nghĩ xong thì mở miệng nói: “Chúng tôi đồng ý, nhưng năm đó nhà tôi cưới Hứa Linh về đã bỏ ra tám mươi đồng tiền lễ hỏi, cô ta phải trả lại cho chúng tôi.”
