Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 387
Cập nhật lúc: 20/04/2026 19:01
Bạch Tú Tú đứng ngoài cửa quan sát Tiểu Đường đang nói chuyện, gương mặt tỏ vẻ tán thưởng của Triệu Minh, một Tống Xuân không nói lời nào và một đồng chí nam khác ngồi im không dám hé răng, cô cân nhắc một chút rồi mới mở miệng: “Tiểu Đường, tuy tôi mới tới đây nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở cô một chút, cổ hủ mê tín là không đúng. Chúng ta cũng là phụ nữ, tại sao sinh bảy đứa con gái lại là sai lầm? Thời đại này người người bình đẳng, ngay cả việc đối xử bình đẳng mà cô cũng không làm được thì nói gì đến chuyện phục vụ khu phố này? Tuy chủ nhiệm đưa chú Chu đến cục cảnh sát nhưng đó là vì chú ta phạm sai lầm chứ không phải vì một ai khác. Người phạm sai không nên trả giá vì sai lầm của mình sao? Theo lời cô vừa nói thì nếu con trai của chú Chu c.h.ế.t thì chúng ta đều là đồng lõa à? Hay là nói chúng ta dựa theo quy định giúp đỡ hàng xóm láng giềng là sao? Công việc cô đang làm bây giờ cũng là một sai lầm?” Bạch Tú Tú hỏi lại Tiểu Đường, nói đến mức khiến Tiểu Đường thay đổi sắc mặt.
Tiểu Đường bị chụp mũ thì hận không thể đ.á.n.h nhau một trận với Bạch Tú Tú.
Bà chủ nhiệm Uông nhìn Bạch Tú Tú, ánh mắt ngập tràn vẻ tán thưởng, sau đó lại nhìn sang Tiểu Đường đang trừng mắt đầy hận thù: “Tiểu Đường, cậu Triệu, hai người có nghe thấy chưa? Tiểu Bạch nhà người ta mới đến mà đã biết giác ngộ hơn hai người nhiều. Chúng tôi ở đây phục vụ hàng xóm láng giềng chứ không phải để nghe hai người ngụy biện tà thuyết. Anh Chu kia là kẻ hồ đồ, nếu cứ mặc kệ anh ta rồi khiến người khác học theo tìm tới chỗ bà cốt Triệu thì sao? Khu phố chúng ta đã đủ khoan dung với bà cốt Triệu, trước giờ không ai quản bà ta, khiến bà ta càng ngày càng quá đáng, mấy người muốn đợi đến khi bà ta hại c.h.ế.t người rồi mới xử lý sao? Hai người lo mà viết kiểm điểm cho tôi. Tiểu Đường, lần sau cô suy nghĩ cho kỹ rồi nói, nếu không thì vẫn còn nhiều công xã lắm, sẽ có chỗ phù hợp cho cô, cô đi học hỏi người ta xong rồi hẵng tính chuyện về đây.”
Bà chủ nhiệm Uông đã không còn kiên nhẫn với Tiểu Đường, chưa bàn đến nguyên tắc và tính công bằng, nếu chỉ tính suy nghĩ cá nhân, Tiểu Đường thiên vị Triệu Minh đối nghịch với bà ấy, Tiểu Đường còn mong bà ấy sẽ đối xử tốt với cô ta sao?
Tiểu Đường nghe vậy thì mặt mày trắng bệch, im lặng không dám nói nữa, tất cả mọi người lập tức trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ.
“Được rồi, mọi người làm việc của mình.”
Buổi tối, mọi người đều tan làm, Vương Thanh Hòa tới đón Bạch Tú Tú và hai đứa nhỏ, nhưng vừa tới nơi thì anh đã cảm nhận được một ánh mắt ngập tràn oán hận.
Anh nhìn qua thì lập tức trông thấy Tiểu Đường, ánh mắt ngày hôm nay trong còn kém hơn cả hôm qua, vừa nhìn là biết cô ta đã kết thù với Tú Tú.
“Tú Tú, lát nữa chúng ta về nhà rồi thì anh phải về thôn một chuyến. Hôm nay là ngày chú Trương kiểm tra kiến thức của anh, hơn nữa anh cũng muốn biết thêm tình hình trong thôn, dù sao nhà họ Vương vẫn còn ở đó.”
Vương Thanh Hòa vẫn giữ lòng cảnh giác với người nhà họ Vương, bây giờ cả nhà đó có làm ra chuyện gì thì anh cũng không cảm thấy quá ngoài ý muốn.
“Được, vậy đêm nay em sẽ nấu cơm.” Tâm tình của Bạch Tú Tú không tồi, tuy mỗi người ở tổ dân phố đều có lòng riêng nhưng càng là như vậy thì cô càng dễ được bà chủ nhiệm Uông tín nhiệm. Cô chỉ cần giúp đỡ bà chủ nhiệm Uông hoàn thành tốt công việc, sau này bà chủ nhiệm Uông thăng tiến, cô cũng có thể đi theo mà đúng không?
Ai mà không muốn càng ngày càng đi lên?
“Không cần, anh mua thịt rồi, chờ anh về thì nhà ta làm hoành thánh ăn.”
Dọc đường đi, hai người nói nói cười cười, thương lượng xem tối nay nên ăn gì.
Lúc này, trên đường về thôn Hạ Hà, Vương Thanh Kỳ đang nghe Chu Kiều Kiều chỉ huy tiếp theo cả nhà nên làm gì, anh ta nghe đến mức đầu muốn phình to ra.
“Vợ à, mấy ngày nay chúng ta cứ phải lên tỉnh thành hoài như vậy sao? Em có thể nghỉ ngơi một chút không, anh còn đang muốn biểu hiện thật tốt để tranh thủ cơ hội lên huyện công tác đi. Ngày nào em cũng bắt anh xin nghỉ, không phải là vô lý lắm sao?”
