Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 404
Cập nhật lúc: 21/04/2026 20:01
Dư Thành vừa bước lên thì đã khiến đám người trong phòng vô cùng bối rối.
“Vợ chồng? Tìm người? Lại là bạn bè anh Dư quen được ở đâu đây?” Một người ngồi ở góc trong cùng thuận miệng hơi Dư Thành hai câu.
“Đừng có giở giọng âm dương quái khí với tôi, tôi đang nói chuyện đứng đắn đấy. Một người bạn rất quan trọng nhờ tôi hỏi thăm chuyện này, tôi phải giúp cậu ấy hỏi cho rõ ràng. Nếu mấy ngày này mọi người có thấy hoặc là nghe nói ở xung quanh đại viện chúng ta có một đôi vợ chồng kỳ lạ tới tìm người thì phải báo với tôi một tiếng. Đây là chuyện rất quan trọng.”
Dư Thành cũng lười nói đùa với đám bạn bè này, đây là chuyện quan trọng, liên quan đến thái độ của Vương Thanh Hòa đối với anh ấy sau này. Đó chính là con đường kiếm tiền tốt nhất của anh ấy.
Thấy thái độ của Dư Thành nghiêm túc những vậy, đám người đang cười cười cợt nhả cũng bắt đầu suy nghĩ cẩn thận.
Trong đó có một cô gái mặc áo khoác lam lập tức lên tiếng: “Anh Dư, hình như sáng sớm hôm nay em có nhìn thấy một đôi vợ chồng cầm theo mấy bức tranh, còn hỏi những người đi ngang qua nhà em có biết người trong tranh không. Em vốn còn đang nghĩ đã là thời đại nào rồi, tốt xấu gì cũng phải có ảnh chụp chứ. Anh thấy bọn họ có phải là người mà anh muốn tìm không? Chỉ là nhà em còn cách đại viện của mọi người khá xa.”
“Tiểu Vũ, em chắc chắn chứ?” Dư Thành có chút kích động.
Cô gái được gọi là Tiểu Vũ tên đầy đủ là Lâm Thu Vũ.
So với những người ngồi trong căn phòng này, cô ấy trông có vẻ khá lạc loài. Sở dĩ cô ấy có thể tới đây chính là vì Dư Thành thương hại cô ấy không có ai chơi cùng.
Lâm Thu Vũ không ở đại viện nhưng điều kiện gia đình cô ấy cũng không tệ.
Đáng tiếc mẹ cô ấy mất sớm, cha cô ấy đi thêm bước nữa, nói là muốn cưới một người vợ về chăm sóc cho cô ấy khi đó chỉ mới tròn ba tuổi. Kết quả người phụ nữ kia vừa gả tới, ít năm sau đã sinh cho cô ấy một đứa em gái, năm thứ hai lại sinh ra một cặp em trai song sinh.
Lâm Thu Vũ ở trong cái nhà đó thật chẳng khác gì một người tàng hình.
Em gái của Lâm Thu Vũ tên Lâm Thu Tuyết, nhỏ hơn cô ấy bốn tuổi nhưng cái gì cũng muốn so kè với Lâm Thu Vũ.
Mẹ kế cũng chẳng phải người thiện lương gì, đừng nói là chăm sóc Lâm Thu Vũ, chỉ thiếu điều đuổi cô ấy ra khỏi nhà mà thôi.
Bình thường cũng thiết kế không ít bẫy rập ở bên ngoài hòng hủy hoại thanh danh của cô ấy, khiến cho những người xung quanh không muốn đến gần, chính trong hoàn cảnh như thế, Dư Thành đã kéo cô ấy vào trong nhóm của mình.
Chỉ là tính cách của Dư Thành vô tâm, căn bản không để chuyện này ở trong lòng, Lâm Thu Vũ cứ như vậy ẩn mình trong vòng tròn nhỏ hẹp này.
Lúc này bị Dư Thành nhìn chăm chú như vậy, gương mặt của Lâm Thu Vũ có chút ửng hồng.
Cô ấy là một cô gái có vẻ ngoài thanh tú đáng yêu, lúc này đỏ mặt không dám nhìn thẳng vào mắt Dư Thành, giọng nói cũng dần trở nên khẩn trương: “Đúng, đúng là như vậy. Nhưng mà cũng không trùng hợp như vậy chứ, dù sao hai vợ chồng kia cũng không tới bên này. Anh Dư, hay là để em quay về xem lại giúp anh?”
Ban ngày Lâm Thu Vũ không thích về nhà bởi vì ngôi nhà đó là thiên hạ của mẹ kế, em gái và hai đứa em trai, ban ngày cô ấy về đó, thân phận còn chẳng bằng một người xa lạ.
Chỉ có buổi tối cha cô ấy về nhà thì mới hỏi han cô ấy một hai câu, cho nên ban ngày Lâm Thu Vũ rất ít khi xuất hiện ở nhà mình.
“Em đưa anh tới đó đi, vừa hay anh có thể xem thử chuyện gì đang xảy ra, rốt cuộc bọn họ đang muốn tìm ai.” Dư Thành cũng nghĩ tới vấn đề cô nhóc Lâm Thu Vũ này ở nhà luôn bị người ta khinh bỉ, cô ấy quay về hỏi hàng xóm chuyện này chuyện nọ, không biết tới tối sẽ bị thêu dệt thành chuyện gì, vẫn nên để anh ấy đi cùng thì hơn.
Mặt Lâm Thu Vũ đỏ như m.á.u, có hơi hoa mắt ch.óng mặt, cô ấy lén lút nhìn mặt Dư Thành, dại ra không biết phải nói gì.
“Sao vậy? Em bị bệnh à? Hay là em đưa anh qua đó trước, xong việc anh lại đưa em tới bệnh viện xem thử.” Dư Thành nhìn bộ dáng của cô ấy, có chút lo lắng.
