Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 415
Cập nhật lúc: 21/04/2026 20:02
Năm đó ông ta có thể che giấu hết thảy thì bây giờ cũng sẽ làm được!
Hạ Hữu Đức lấy lại sự tin tin, hữu hảo đẩy thịt tới trước mặt hai người kia: “Ông ấy vẫn ổn thì tôi yên tâm rồi, nhiều năm như vậy, hai nhà chúng ta cũng coi như có giao tình sâu đậm. Đúng rồi, lần này hai người đến đây tìm tôi là có chuyện gì sao? Có phải là có gì cần tôi giúp đỡ không?”
Hạ Hữu Đức là một người co được dãn được.
Chu Kiều Kiều nghe thế thì lập tức biết ngay ông ta muốn cô ta nói điều kiện, sau một hồi kích động, cô ta bắt đầu suy nghĩ xem bản thân muốn cái gì.
Một hồi sau, Chu Kiều Kiều mới khó xử nói ra yêu cầu của mình: “Chú Hạ, chú nói vậy làm cho cháu cảm động quá, cháu còn cho rằng người thành đạt như chú sẽ không nhận bạn bè trước kia. Không ngờ chú vẫn còn nhớ rõ cha chồng của cháu. Cuộc sống của nhà cháu thật quá khó khăn, chồng cháu chẳng có việc làm. Chú Hạ, chú thần thông quảng đại như vậy, có thể giúp bọn cháu tìm một công việc vẻ vang ở trên huyện không?”
Chỉ có như vậy thôi sao? Hạ Hữu Đức sợ ngây người. Bọn họ vì một chuyện nhỏ như vậy mà chạy tới tỉnh thành tìm ông ta, còn bày trò dọa người như vậy?
Nhưng mà cũng không thể khiến bọn họ cảm thấy chuyện này quá dễ dàng, bằng không hai người này chắc chắn sẽ đòi hỏi nhiều hơn?
Hạ Hữu Đức chỉ suy nghĩ trong một tích tắc, ông ta lập tức lộ ra vẻ mặt khó xử: “Chuyện này... Hai người cũng đừng thấy cuộc sống của tôi khá giả, thật ra tôi cũng xem như là ăn nhờ ở đậu mà thôi. Chuyện công việc, tôi thật sự là...”
“Chú Hạ, chúng cháu biết chú khó xử nên mới ra yêu cầu đơn giản như vậy thôi. Cả nhà chúng cháu đều là người thành thật, chỉ muốn sống yên ổn. Chỉ cần nhà cháu yên ổn thì cuộc sống của chú Hạ cũng sẽ rất bình yên.”
Ý trong ý ngoài trong lời nói của Chu Kiều Kiều thật khiến cho Hạ Hữu Đức cạn lời.
Nói cũng thật là rõ ràng quá nhỉ?
Thật là không còn một chút mặt mũi nào!
Nhưng như vậy cũng phải thôi, đối với những người như vậy, thể diện thật là thứ xa xỉ.
“Chuyện này, không phải là không thể làm được, nhưng việc tôi có được sống yên ổn hay không không thể quyết định bằng lời hứa suông của mấy người. Có một số việc như cây gai mắc trong cổ họng, dù sao mấy người cũng phải giải quyết cho tôi chứ?”
Hạ Hữu Đức nhíu mày.
Trong lòng Chu Kiều Kiều vô cùng vui vẻ, quả nhiên người này muốn động thủ.
Như thế thì quá tốt rồi, tất cả mọi thứ đều như kế hoạch của cô ta!
Chu Kiều Kiều hưng phấn không thôi, vì tránh bị người ta nhìn ra, cô ta nỗ lực khống chế tâm tình vui sướng của mình, khó xử mở miệng: “Chú Hạ, chú làm như vậy là khiến chúng cháu khó xử rồi. Sự tồn tại của anh ta chính là bảo hiểm tốt nhất cho chúng cháu, dù sao cả đời người dài như vậy, làm sao chúng cháu biết được tương lai có bình yên hay không? Nhưng mà chú cứ yên tâm đi, người kia cũng không biết thân thế của anh ta, chỉ cần chúng cháu có được thứ mình muốn thì chắc chắn người kia sẽ vĩnh viễn không biết được. Chú Hạ, lần này chúng cháu tới đây là muốn có được một câu trả lời chắc chắn. Chúng cháu nhất định phải có được công việc.”
Hạ Hữu Đức thấy thái độ tham lam của cô ta thì bắt đầu lo lắng cho tương lai của mình.
Không thể vì muốn bớt phiền mà trực tiếp ra tay, dù sao tương lai của con trai mới là quan trọng nhất.
Cũng không thể mặc kệ bọn họ, chuyện năm đó không thể bị khui ra nữa.
Trước mắt ông ta chỉ có thể để cho cả nhà này hút m.á.u!
Mãi cho đến khi Hạ Thiên của ông ta có tiền đồ!
