Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 417
Cập nhật lúc: 23/04/2026 00:32
Dư Thành kinh hãi: “Sao? Sao cậu lại nghĩ như vậy?”
Vương Thanh Hòa đẩy điện thoại ra xa một chút, âm thanh của Dư Thành truyền tới thật sự quá ch.ói tai.
Chờ đến khi giọng nói của anh ấy nhỏ dần thì anh mới tiếp tục nói: “Tôi không biết, chỉ là tôi hy vọng anh nói với bọn họ như vậy. Nếu chuyện không phải như thế, sau này bọn họ tìm anh hưng sư vấn tội thì anh cứ bảo mình nghe lầm là được.”
Dư Thành vẫn không rõ Vương Thanh Hòa làm gì nhưng nếu điều Vương Thanh Hòa nói là sự thật vậy thì chuyện nhà họ Hạ lạc mất con nói không chừng là có liên quan tới Hạ Hữu Đức?
Ông ta đúng là hay thật mà!
Mấy năm nay Hạ Hữu Đức ỷ vào đứa con trai của mình lớn hơn những đứa trẻ khác của nhà họ Hạ, lúc nào cũng nói với trưởng bối rằng đây là cháu trai đích tôn trong nhà, năm đó còn nói với nhà chú thím Hạ rằng sau này con trai của ông ta cũng là con trai của bọn họ.
Nếu nói trong chuyện này còn có gì đó mờ ám thì… chậc chậc!
Trong lòng Dư Thành bắt đầu chờ mong, đã bao lâu rồi đại viện kia không có chuyện náo nhiệt?
Dư Thành đè nén tâm trạng muốn ăn dưa, giữ bình tĩnh nói: “Đúng rồi, tôi còn có một chuyện tốt muốn nói với cậu!” Dư Thành nói xong chuyện của nhà họ Hạ thì lại quay sang nói chuyện của mình.
Anh ấy vô cùng vui vẻ, cho dù là cách một chiếc điện thoại thì anh ấy vẫn muốn cười to: “Tôi sắp cưới vợ rồi.” Đáp lại anh ấy là sự trầm mặc của Vương Thanh Hòa.
“Sao cậu không nói lời nào vậy? Tôi có vợ mà cậu không vui sao?” Dư Thành chỉ cảm thấy thái độ này của đối phương không hề có một chút kinh ngạc nào.
Vương Thanh Hòa quả thật không hề thấy bất ngờ, dù sao Dư Thành đã từng tuổi này rồi, cũng nên tìm một người vợ đi thôi, chỉ là anh ấy vẫn mãi chưa gặp được người thích hợp mà thôi, hiện tại đã gặp được rồi, muốn kết hôn cũng là chuyện dễ hiểu.
Vương Thanh Hòa nghĩ nghĩ: “Chúc mừng nhé, anh quyết định kết hôn nhanh như vậy, hẳn là đã tìm được người rất phù hợp.”
“Tất nhiên rồi, tôi biết tường tận gốc rễ của cô ấy, cũng là người cần cù chịu khó, ngoài chuyện hơi nhát gan một chút thì không có điểm nào là không tốt.” Dư Thành có chút đắc ý.
“Đã có người mình thích thì sau này chuyện hợp tác giữa hai chúng ta anh càng phải cẩn thận hơn. Dù sao bây giờ anh đã không còn một thân một mình nữa, anh sắp lập gia đình rồi!”
Vương Thanh Hòa nhắc nhở Dư Thành một câu.
Anh cũng mặc kệ Dư Thành vui vẻ thế nào, nhưng chuyện d.ư.ợ.c liệu tuyệt đối không được phép qua loa.
Sự hào hứng trong lòng Dư Thành lập tức biến mất. Người này, căn bản là không biết nói chuyện mà! Trong lòng cũng chỉ có công việc.
“Thôi được rồi, tôi còn phải đi làm.” Vương Thanh Hòa nói xong thì ngắt điện thoại, nộp tiền.
Sau khi Dư Thành và Vương Thanh Hòa nói chuyện điện thoại, ba ngày sau đó cũng không nhận được thêm tin tức gì.
Bạch Tú Tú cùng Vương Thanh Hòa vẫn đi làm như bình thường, mấy ngày nay chuyện của khu phố nhiều không đếm xuể, nhưng cũng nhờ thái độ của bà chủ nhiệm Uông gần đây mà hiệu suất công việc cũng tăng cao, thời gian tan tầm của mọi người cũng sớm hơn một chút.
Hôm nay tan tầm, Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa vừa đưa hai đứa nhỏ về tới nhà thì đã đụng phải người đưa thư.
“Xin hỏi đây có phải là nhà của Bạch Tú Tú đồng chí Bạch không?” Người đưa thư cầm một phong thư và một gói hàng, dò hỏi bọn họ.
“Đúng là ở đây.”
“Đây là bưu kiện Ngụy Thu Sương gửi cho cô.”
Sau khi người đưa thư xác nhận vài lần với Bạch Tú Tú thì mới giao bưu kiện cho cô.
Hai người cầm bưu kiện về nhà, bên trong là một ít quần áo và đồ dùng sinh hoạt, còn có phiếu vải và phiếu hàng công nghiệp. Nội dung trong thư làm Bạch Tú Tú tương đối kích động.
