Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 464
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:19
Tề Nghênh Nghênh cố gắng tỏ ra tự nhiên hết mức có thể, nghĩ rằng cứ kéo một chút quan hệ trước, sau đó lại tìm người tra thử xem anh là con cái nhà ai, từ đâu tới, có cha mẹ ruột hay không, cha mẹ ruột là người nơi nào?
Trong lòng bà ta đã tập dợt vài lần nhưng lúc nói chuyện vẫn cứ khẩn trương như thường.
Vương Thanh Hòa đứng ngoài cửa chờ vợ, lúc nhìn thấy Tề Nghênh Nghênh thì cũng có chút ngoài ý muốn, đến khi Tề Nghênh Nghênh hỏi chuyện vợ anh thì trong lòng anh cũng đã đoán được một ít.
Tuy không xác định hoàn toàn nhưng dù sao cũng không thể trùng hợp đến như vậy.
Vương Thanh Hòa rất phối hợp trả lời vấn đề của Tề Nghênh Nghênh: “Đúng vậy, tôi là chồng của Tú Tú, bà là?”
“A? À, không có gì, tôi là người từ tỉnh thành tới đây. Từ khi tới đây vẫn luôn đi theo đơn vị, hôm nay có dịp nói chuyện với đồng chí Tiểu Bạch, cảm thấy cô ấy rất có duyên với tôi nên mới nhân lúc mọi người tan tầm tìm tới đây làm quen một chút.”
Tề Nghênh Nghênh nói một thôi một hồi, nỗ lực che giấu việc bản thân cố ý tới đây.
Sau đó bà ta lại nhớ ra bản thân còn chưa tự giới thiệu, vội vàng bồi thêm một câu: “Tôi tên Tề Nghênh Nghênh, cậu có thể gọi tôi là dì Tề. Tôi thấy cậu trông khá trẻ tuổi, năm nay đã bao nhiêu tuổi rồi? Nhìn cậu như chỉ mới ngoài hai mươi.”
“Cảm ơn dì Tề đã khen, nhưng tôi đã hai mươi lăm rồi, hai đứa nhỏ cũng đã tròn ba tuổi.” Vương Thanh Hòa giải thích.
Hai mắt Tề Nghênh Nghênh sáng lên, đây chẳng phải là cùng tuổi với đứa con trai đã thất lạc của bà ta sao? Hoàn toàn trùng khớp.
Tề Nghênh Nghênh kích động đến mức không thể lôi kéo Vương Thanh Hòa nhận thân ngay bây giờ, chỉ là chuyện này không thể qua loa, nhưng cho dù người này không phải là con trai của bà ta thì bà ta cũng có cách biến từ không phải thành phải, chỉ cần ông Hạ tin tưởng là được.
Tề Nghênh Nghênh càng nhìn Vương Thanh Hòa càng vừa lòng, đã bắt đầu suy nghĩ nếu đây không phải con trai bà ta thì bà ta phải làm gì để thuyết phục người nhà của cậu trai này.
Mấy năm nay bà ta vẫn không dám tin rằng con trai của mình con sống.
Tề Nghênh Nghênh nghĩ vậy, thái độ đối đãi với Vương Thanh Hòa lại càng ôn nhu hơn: “Thật sao? Đúng là không nhìn ra mà, nhìn cậu trẻ tuổi như vậy mà đã có hai đứa nhỏ rồi sao, đồng chí Tiểu Bạch cũng như thế. Thấy hai người còn trẻ như vậy mà cả hai đều đã trở thành công nhân viên, hẳn là nhà cậu đối xử với hai người không tệ nhỉ?”
Tề Nghênh Nghênh nói bóng nói gió hỏi tình huống gia đình anh.
Sau khi Vương Thanh Hòa nghe bà ta tự giới thiệu thì cũng biết được bà ta là ai, vì thế đối với sự tò mò của bà ta, Vương Thanh Hòa cũng nhặt ra những thứ anh muốn nói để nói cho bà ta: “Công việc của Tú Tú là do cô ấy làm việc xuất chúng nên mới được đề cử tới huyện làm việc, còn vị trí công tác của tôi ở xưởng đồ hộp là mua lại từ một người thợ già về hưu bằng số tiền được chia lúc ra riêng.”
Tề Nghênh Nghênh nghe xong đã cảm thấy kỳ quái, ra riêng?
Không phải là đang sống tốt sao? Tại sao lại ra riêng?
“Tại sao nhà cậu lại chia nhà sớm như vậy?” Tề Nghênh Nghênh nghi hoặc.
Bà ta không hiếu kỳ với việc mua công tác, dù sao ở tỉnh thành cũng có. Nhà nào không có người nhận lại công việc thì sẽ lén lút liên hệ với những người có nhu cầu, sau đó bán công việc cho người đó, tìm đại một thân phận dễ nghe, nhận thân thích gì đó là được. Mọi người bình thường đều chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua.
Vương Thanh Hòa nhìn bộ dáng tò mò của Tề Nghênh Nghênh, cũng kể cho Tề Nghênh Nghênh nghe nguyên nhân bản thân ra riêng, không hề bịa đặt thêm mắm dặm muối.
Tề Nghênh Nghênh nghe xong thì tức đến nỗi tim đập nhanh. Cả gia đình này cũng thật là quá đáng nhỉ?
Nhưng mà như vậy cũng có thể chứng minh có lẽ Tiểu Vương không phải con ruột của nhà họ Vương đúng không?
Nếu đã không phải con ruột, vậy anh...
