Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 477
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:21
Tuy không biết Vương Thanh Hòa có thù gì với Hạ Hữu Đức nhưng Vương Thanh Hòa là đồng bọn hợp tác của anh ấy, đương nhiên anh ấy phải giúp đỡ, hơn nữa anh ấy vẫn luôn cảm thấy Vương Thanh Hòa chính là đứa nhỏ bị thất lạc của chú Hạ.
“Được, vậy tôi dẫn đường cho bọn họ.” Dư Thành đồng ý, treo điện thoại.
Anh ấy vừa bước ra cửa thì đã đụng mặt cả gia đình kia.
“Lại là mấy người à? Cũng thật là trùng hợp. Sao mấy người lại chạy tới chỗ này, đây cũng không phải cửa đại viện của chúng tôi.” Dư Thành ra vẻ kinh ngạc nhìn cả nhà này.
Chu Kiều Kiều vừa thấy Dư Thành thì trong lòng lập tức vui vẻ: “Anh Dư, lần trước còn chưa kịp cảm ơn anh. Hôm nay... có thể nhờ anh đưa chúng tôi đến đại viện được không? Chúng tôi muốn gặp người họ hàng kia.” Cô ta ra vẻ thẹn thùng xin Dư Thành giúp đỡ.
Vương Thủ Thành thấy cô ta vừa nói vừa cười với người đàn ông khác như vậy thì sắc mặt cũng sầm xuống, thoáng nhìn con trai, nhỏ giọng hỏi: “Con không quản vợ con sao? Cô ta đưa đẩy với một người đàn ông như vậy thì còn ra thể thống gì?”
Vương Thanh Kỳ nghe xong, mặt nghệt ra: “A? Cha có ý gì? Nếu vợ con không đi hỏi thì con phải đi hỏi.”
“Mày là cái thứ không biết cố gắng.”
Bên này Vương Thủ Thành còn đang dạy dỗ con trai thì bên kia Chu Kiều Kiều cũng đã nhờ vả được Dư Thành.
Dư Thành nhiệt tình đón tiếp cả nhà bọn họ: “Đi thôi, tôi đưa mọi người đến đại viện, hẳn là giờ này nhà chú Hạ vẫn còn người ở nhà. Vừa hay tôi cũng phải đến đó, khi nãy có người nói con gái Hạ Vi nhà chú Hạ tìm tôi có việc, tôi phải đến hỏi thử xem sao.”
Chờ Dư Thành đưa đám người này đến đại viện, lúc đến cửa nhà họ Hạ thì cũng vừa hay thấy Hạ Hữu Đức và con trai mình đang đi ra, ông ta vừa thấy đám người kia thì không cười nổi nữa, nhíu mày hỏi: “Sao lại là mấy người? Tuy nói rằng hai chúng ta có quan hệ họ hàng nhưng cũng không thể tới đây mãi như vậy.” Lần này còn đưa nhiều người tới như vậy.
Lúc Vương Thủ Thành nhìn thấy Hạ Hữu Đức thì tâm tình lập tức trở nên kích động.
“Là anh, thật sự là anh! Anh có nhớ năm đó...”
Vương Thủ Thành vừa nói được một nửa thì đã bị Hạ Hữu Đức bịt miệng: “Nhớ chuyện năm đó là chuyện gì? Tôi chẳng nhớ rõ chuyện gì cả, mấy người tới đây một chuyến cũng không dễ dàng, có chuyện thì để lát nữa nói. Tôi đưa mấy người đưa ăn cơm trước, Tiểu Thiên, con mau đi làm đi, cứ để cha tiếp đón bọn họ là được. Thân thích bên nhà mẹ con cứ để cha lo.”
Hạ Hữu Đức thúc giục con trai đi làm, tránh cho anh ta bị đám vô lại này dây vào.
Hạ Thiên cũng muốn chạy, dù sao cũng không thể để anh to lo liệu những chuyện năm đó cha anh ta đã làm, đám người này có thể sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của anh ta.
Hạ Thiên nghĩ vậy, khẽ gật đầu: “Vậy con đi trước đây, cha nhớ tiếp đãi họ hàng cho chu đáo.”
Dư Thành nhìn Hạ Thiên chạy trốn sảng khoái như vậy thì trong lòng cũng khinh thường, bình thường ưa giả vờ ngoan ngoãn như vậy, vừa đụng chuyện đã bỏ chạy.
“Dư Thành, cậu còn sững sờ ở đây làm gì? Anh trai tôi không có ở nhà, Hạ Minh và Hạ Thành cũng không, cậu...” Hạ Hữu Đức nhìn Dư Thành vô cùng chướng mắt.
Hai lần đều là do Dư Thành đưa cả nhà này đến đây, nếu không phải tại Dư Thành thì làm sao nhà đó biết ông ta ở đây?
“Chú Hữu Đức, thật là không khéo, hôm nay cháu tới tìm Hạ Vi.” Dư Thành nhìn ông ta, mỉm cười xán lạn khiến Hạ Hữu Đức cạn lời, chỉ có thể đưa cả nhà kia chạy lấy người trước.
Trong nhà họ Hạ, chờ những người khác rời đi thì Hạ Vi mới chầm chậm bước ra.
Cô ta nhìn Dư Thành, tỏ vẻ không vui.
