Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 554
Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:04
“Xảy ra chuyện gì thế?” Hồ Thiên thấy Chu Kiều Kiều hùng hùng hổ hổ đi dến, giọng điệu nói chuyện cũng khác với bình thường, giống như là đến hỏi tội anh ta vậy. Trong lòng bắt đầu cảm thấy bực bội, cô ta tưởng mình ghê gớm lắm à?
Nếu không có anh ta, sao cô ta có thể thuận lợi mọi bề như thế?
Cô ta thật sự không nhận định rõ ràng rằng ai mới là người có quyền quyết định sao?
Trong lòng Hồ Thiên có chút tức giận, nhưng mà anh ta còn muốn tiền nên trông còn có vẻ giống như mọi hôm, thấy cô ta nổi giận cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “Coi em giận chưa kìa, có chuyện gì thứ cứ nói với anh Hồ là được rồi. Không phải anh đã nói rồi sao, anh coi em như người nhà. Nào, ngồi xuống nói chuyện đi.”
“Anh Hồ, chồng em và người nhà em vừa mới đến nhà anh tính sổ xong đi ra ngoài đã bị người ta đ.á.n.h, còn bị cướp sạch tiền, anh không nhìn thấy sao? Không phải anh đã nói với em là anh sẽ bảo vệ bọn em sao? Anh bảo vệ kiểu này à?”
Chu Kiều Kiều chất vấn anh ta.
Hồ Thiên cũng rất giật mình, nhìn mấy người bị đ.á.n.h mặt mũi bầm dập ở đằng sau Chu Kiều Kiều, trong lòng lại càng khinh thường chồng của Chu Kiều Kiều hơn.
Cũng không biết vì sao loại phụ nữ như Chu Kiều Kiều lại cứng đầu như thế, cứ nhất quyết muốn đi theo đám phế vật vô dụng nhà họ Vương này.
“Chuyện này anh thật sự không biết. Thanh Kỳ, cậu nói coi sao cậu không chịu la lên hả? Để tôi nghe thấy thì tôi cũng sẽ không ngồi yên coi như không biết rồi, cậu xem cậu bị người ta đ.á.n.h kia.” Hồ Thiên trông cũng có vẻ rất tức giận.
Vương Thanh Kỳ nghe xong cũng sắp tức c.h.ế.t rồi: “Xùy, anh đừng có mà giả ngu, tôi thấy việc này là do chính anh làm thì có. Ngoại trừ anh ra thì làm gì còn có ai biết chúng tôi lại đây chia tiền nữa chứ? Rõ ràng là anh không muốn chia tiền cho chúng tôi, anh muốn lấy hết sạch số tiền đó. Họ Hồ, sao anh lại độc ác như thế hả?”
Hồ Thiên bị mắng mà ngơ ngác: “Cái gì? Tôi mà độc ác hả? Nếu như tôi độc ác thì đã đuổi cả gia đình mấy người ra khỏi chợ đen từ lâu rồi. Cậu là cái loại người gì thế này, Kiều Kiều, em cũng cảm thấy như thế sao? Nếu như em cũng cảm thấy như thế, vậy chúng ta cứ chấm dứt việc hợp tác sớm thì tốt hơn. Anh cũng không muốn dính líu đến cả gia đình của em nữa. Để tránh cho anh có lòng tốt giúp em, sau đó lại toàn bị oán trách. Anh chỉ là nể tình trước kia chúng ta từng làm bạn học một thời gian cho nên mới giúp em thôi.”
Hồ Thiên có chút thất vọng nhìn Chu Kiều Kiều.
Trong lòng Chu Kiều Kiều cũng rất hoảng loạn, trừng mắt nhìn thoáng qua chồng của mình.
Cái thằng ngu xuẩn này đang làm cái gì thế? Cô ta chỉ là đến đây muốn Hồ Thiên cho cô ta một câu trả lời hợp lý mà thôi, sao có thể ngừng hợp tác được chứ? Nếu như không hợp tác thì sau này có ai đứng ra giải quyết phiền phức cho cô ta.
“Vợ à, chúng ta đi thôi, nói chuyện với loại người này làm gì? Rõ ràng là anh ta lấy tiền mà còn không chịu nhận!” Vương Thanh Kỳ mượn cớ chuyện này, muốn cắt đứt quan hệ giữa Hồ Thiên với người nhà bọn họ. Để tránh cho ngày nào vợ cũng đi tiếp xúc với anh ta, lỡ như ngày nào đó cô ta chạy mất thì phải làm sao?
“Anh nói bậy cái gì đó? Anh Hồ không phải loại người như thế.” Chu Kiều Kiều liên tục nháy mắt ra hiệu với anh ta.
Hi vọng có thể làm đầu óc anh ta tỉnh táo lại.
