Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 579
Cập nhật lúc: 26/04/2026 19:42
“Đó là báo ứng của nhà họ. Gia đình đó xấu xa như vậy, lừa gạt con rể chị cả nửa đời, còn muốn hại con gái của chị.” Bà Ngụy nhắc tới nhà họ Vương thì nói thế nào cũng không hả giận được, chỉ hận không thể vọt tới nhà đó sống mái một phen.
Trần Kim Hoa thấy bà ấy tức giận thì vội vàng trấn an: “Chị à, chị đừng nóng giận, cả nhà bọn họ tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp.”
“Chị cũng nghĩ như vậy.” Bà Ngụy cũng hùa theo, không phải là bà ấy trù ẻo nhưng mà bây giờ cả nhà họ Vương đều có công tác, sao có thể không khiến người khác đỏ mắt? Nghe Tú Tú nói nhà đó còn lén lút mua lương thực ở chợ đen về làm điểm tâm rồi mang ra chợ đen bán lại, nếu có thể tìm được chứng cứ thì cả nhà đó cũng xong đời. Chuyện này sớm muộn gì cũng thành công.
Bên này Trần Kim Hoa cùng Bạch Tú Tú và bà Ngụy nói chuyện phiếm, sợ hai đứa nhỏ chán nên còn tìm thêm một ít đồ chơi của con trai bà ấy lúc trước cho hai đứa bé chơi. Bên kia, Vương Thanh Hòa đã tới nhà ông Trương.
Nhìn thấy đứa học trò của mình, ông Trương thở dài: “Cũng không biết trò còn tới chỗ thầy được bao nhiêu lần, trò là đồ đệ duy nhất thầy thu nhận, còn khiến thầy cảm thấy là thầy làm chậm trễ trò. Thầy thật sự không phải là một người thầy tốt, Thanh Hòa à, những thứ mà thầy có thể dạy trò thật chẳng có bao nhiêu. Sau khi trò lên tỉnh thành, nếu có cơ hội thì nhất định phải tiến xa trên con đường học trung ý này, đừng lãng phí thiên phú của trò.”
Ông Trương ngóng trông lời nói của mình có thể khiến học trò có thêm hứng thú trong lĩnh vực này.
Đứa nhỏ Thanh Hòa này học tập rất nghiêm túc nhưng nhiệt tình lại chẳng có bao nhiêu, giống như vì một mục đích gì đó mà phải học cho bằng được. Thiên phú tốt như vậy, nếu không có lòng nhiệt huyết thì quá đáng tiếc.
Vương Thanh Hòa nghiêm túc ghi nhớ lời của ông Trương, cũng chính là người dẫn bước anh vào con đường học trung y vào lòng. Mục đích anh học trung y là để tận dụng hết d.ư.ợ.c liệu trong không gian của Tú Tú, không người nào có thể vứt bỏ một bảo bối như vậy nhưng nếu lạm dụng thì thật sự rất nguy hiểm, do đó mà anh phải nỗ lực rất nhiều. Chẳng qua học một thời gian lâu như vậy, anh cũng thật sự có một chút hứng thú với lĩnh vực này. Anh cũng không phải người nói không giữ lời, nghe thầy nói vậy, Vương Thanh Hòa suy xét một chút cũng gật đầu hứa hẹn: “Ngài yên tâm, cháu nhất định sẽ học thật tốt, tuy cháu không biết bản thân có thiên phú gì nhưng nếu có thật thì cháu chắc chắn không lãng phí.”
“Vậy thì tốt rồi.” Ông Trương vô cùng hài lòng.
Vương Thanh Hòa lại đưa túi chân dê trong tay cho ông Trương: “Thầy à, cháu cũng không biết khi nào sẽ rời đi, sợ đi vội quá không kịp từ biệt thầy, cái này xem như là quà chia tay, ngài nhất định phải nhận đấy, thứ này không dễ mua được ở ngoài đâu.”
Ông Trương nghe vậy, nhận lấy mở ra, nhìn thấy bên trong đều là chân dê thì vô cùng khiếp sợ.
“Thứ tốt như vậy...”
“Thầy đáng được nhận thứ đồ tốt này.” Vương Thanh Hòa không để ông Trương kịp từ chối.
Ông Trương xách chân dê nặng trĩu, mỉm cười nhìn học trò của mình: “Được, thầy nhận. Lúc trò về nhà cha mẹ ruột bên kia, có rảnh rỗi thì viết thư cho thầy.”
“Vâng.”
“Cái này cho trò, lúc trước trò nói rất sưu tầm hạt giống d.ư.ợ.c liệu, tuy thầy không biết nguyên nhân là gì nhưng ở chỗ thầy cũng có không ít. Thầy đã lựa mỗi loại ra một ít, bọc thành nhiều túi nhỏ, còn viết tên bên trên, trò cứ nhận lấy đi.”
