Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 669
Cập nhật lúc: 29/04/2026 22:02
"Em cứ yên tâm đi, cha chắc chắn sẽ đồng ý, em đừng có thấy cha giận, nhưng nếu thật sự gả em đi thì cha cũng sẽ không làm em phải chịu tủi thân." Hạ Minh nói, ngồi xuống bên cạnh cô ta.
"Em..."
"Đừng em, anh cảm thấy phải làm như thế, tối nay anh sẽ đi tìm mẹ nói chuyện. Đúng rồi, bình thường anh thấy em và Hạ Tuệ Tuệ không thân thiết với nhau lắm, sao ngày hôm qua lại thân thiết như thế? Anh nhìn mà sợ hết hồn, cô ta là con gái của chú ba đó. Nhà chú ba..."
Hạ Minh nhíu mày.
Ngoại trừ cha ra, nhà bọn họ không có ai thích con cái của nhà chú ba.
Tuy rằng chú ba rất thương bọn họ, nhưng hai đứa con của chú ba lại làm cho nhà bọn họ suốt ngày cãi nhau.
Cha cũng dồn hết toàn bộ tinh lực vào chuyện dạy dỗ hai người kia.
Không thèm để ý đến bọn họ.
"Hả? Anh nói Tuệ Tuệ đó hả?" Hạ Vi càng vui vẻ hơn một chút, cũng có chút cảm thán.
"Hôm qua em vào nhà vốn dĩ cũng có chút mờ mịt, không biết em gây gổ với cha mẹ như thế là đúng hay sai. Là Tuệ Tuệ cổ vũ em, cô ta keo kiệt như thế mà còn sẵn lòng lấy tiền ra đưa cho em, còn nói hi vọng em và Kỷ Phong có thể hạnh phúc. Lúc trước em còn hiểu lầm cô ta, còn tưởng rằng cô ta và Kỷ Phong... Thôi, không nói đến chuyện này nữa, tóm lại là em hiểu lầm cô ta. Cô ta không giống Hạ Thiên!"
Hạ Vi xua tay không muốn nhắc lại.
Trong lòng Hạ Minh lại càng lạnh hơn, chuyện này chắc chắn có Hạ Tuệ Tuệ âm thầm nhúng tay vào.
Hạ Tuệ Tuệ cũng coi như lớn lên ở nhà bọn họ, dựa theo tính cách không có lợi thì không dậy sớm của cô ta, còn có thói quen cho dù có lấy một đồng tiền ra cũng sẽ quậy cho banh nóc.
Cô ta lấy ra nhiều tiền như thế, ít nhất sẽ làm cho người trong nhà biết.
Cô ta lại lén lút như vậy, giống như sợ những người khác trong nhà biết vậy.
Hơn nữa tất cả mọi người đều phản đối không cho Kỷ Phong và Hạ Vi đến với nhau!
Cô ta rất rõ ràng, lại còn lén lút ủng hộ Hạ Vi.
Thậm chí lúc trước Hạ Vi còn hiểu lầm Kỷ Phong và Hạ Tuệ Tuệ nữa!
Một đống chuyện không thích hợp như thế, làm trong lòng Hạ Minh không còn ôm chút tâm lý may mắn nào nữa.
Cậu ta không dám nói lời khó nghe, để tránh cho Hạ Vi trực tiếp không thèm nói chuyện với cậu ta, trốn tránh cậu ta.
Cậu ta chỉ có thể nói tiếp theo lời của Hạ Vi nói: "Người với người đều không ai giống ai, đúng rồi, chuyện em kết hôn nhất định không được quá gấp gáp. Đừng có mà Kỷ Phong vừa giục là em lập tức đồng ý ngay. Nếu có được quá dễ dàng thì anh ta sẽ không biết trân trọng. Nghe lời anh đi, ngày kết hôn nhất định phải chọn ngày xa một chút, ít nhất cũng phải chờ đến tháng sau lại tính. Trong khoảng thời gian này em cũng không cần lo đến chuyện không gặp được anh ta, hai đứa em đều đã danh chính ngôn thuận rồi, còn có gì phải lo nữa? Nhưng mà em cũng hạn chế đi ra ngoài với anh ta, để anh gọi anh ta về nhà mình chơi. Chúng ta phải làm giá lên chứ!"
Hạ Minh cảm thấy cậu ta đã dùng hết toàn bộ kiên nhẫn trong đời của mình vào chuyện này.
Hiện tại cho dù Manh Manh xuất hiện trước mặt cậu ta, cậu ta cũng sẽ không có thái độ như thế.
Hạ Vi nghe xong lời Hạ Minh nói, cứ có cảm giác như gặp quỷ.
Cô ta quan sát cậu ta từ trên xuống dưới hỏi: "Anh... Là Hạ Minh đó hả?"
"Em nói cái quái gì thế hả, anh không phải là Hạ Minh thì còn có thể là ai nữa?"
Hạ Minh lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, cô ta có ý gì hả?
"Anh điên hay là em bị điên thế? Anh còn biết anh là anh của em nữa hả? Sao hôm nay anh thay đổi nhiều thế, còn bắt đầu quan tâm chuyện của em nữa." Hạ Vi có vẻ vô cùng khiếp sợ.
Có thể nói cô ta và hai người anh trai tranh giành từ nhỏ đến lớn, ai cũng không chịu nhường ai.
Còn chuyện quan tâm hả?
Vậy thì lại càng không có.
Cô ta xui xẻo, bọn họ vui vẻ còn không kịp nữa là.
Những lúc bọn họ ra dáng anh trai thì có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Hạ Minh bị cô ta nói đến mặt đỏ rần, nỗi xấu hổ to lớn đè ở trong lòng.
