Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 713
Cập nhật lúc: 30/04/2026 23:43
“Bác cả hiểu lầm cháu rồi, cháu nguyện ý mà, cháu chỉ là hy vọng anh cả nhận được một phần bù đắp, dù sao trước kia anh ấy toàn ở nông thôn, cuộc sống quá cực khổ. Cháu nghe nói anh cả không được học hành bao nhiêu, có lẽ chẳng nhận được bao nhiêu mặt chữ. Mỗi lần so sánh với bọn cháu là cháu lại cảm thấy khó chịu. Nếu không phải bởi vì... thì anh cả đâu đến mức gì cũng không biết, gì cũng không hiểu.”
Hạ Thiên tỏ vẻ áy náy nhưng mở miệng ngậm miệng đều là đồ nhà quê và không có học thức khiến cho Hạ Chí Phi càng thêm không thoải mái. Ông ta vẫn luôn cố tình tránh né chuyện con trai cả không được tiếp nhận nền giáo d.ụ.c chính quy, kết quả bây giờ lại bị nhắc đi nhắc lại hết lần này tới lần khác, lúc này Hạ Chí Phi cũng đã nổi nóng: “Có gì mà phải nói quá như vậy? Cháu không cần bồi thường gì cả. Thanh Hòa rất tốt, cho dù lớn lên ở nông thôn thì cũng rất có tiền đồ. Cháu thấy nó có giống như người cái gì cũng không hiểu không? Đến trung y nó còn học được, thông minh có thành tựu hơn một đám mấy người nhiều. Còn chuyện đi học, chỉ cần có cách là đi học được thôi. Ai quy định trưởng thành rồi thì không được đi học? Sau này nhà ta bớt nhắc tới chuyện này đi.” Hạ Chí Phi nói vậy càng khiến Hạ Thiên thêm xấu hổ.
Gần đây bác cả càng ngày càng yêu thích đứa con ruột Vương Thanh Hòa này, địa vị của anh ta trong lòng bác cả đang dần dần mất đi. Anh ta nói năng cẩn thận như vậy nhưng bác cả vẫn không vui, có vẻ kiến nghị của cha anh ta vô dụng rồi.
Tuy bác cả không thích những đứa trẻ không học hành đàng hoàng nhưng mà... có vẻ bác cả rất vừa ý Vương Thanh Hòa ở. Trong mắt ông ta, con trai ruột tài giỏi như vậy thì không phải người cháu trai như anh ta sẽ trở nên vô dụng sao? Anh ta phải nghĩ cách khác mới được.
Đúng rồi... không phải lúc ở dưới quê mấy người nhà họ Vương đó đều không đội trời chung với Vương Thanh Hòa sao, trong lòng Hạ Thiên đã có ý tưởng.
Anh ta cúi đầu như đang suy nghĩ gì đó rồi ngượng ngùng nói: “Đều là cháu không tốt, cháu không nên nói mấy lời như vậy. Cháu thật sự có ý tốt, chỉ là chưa suy nghĩ thấu đáo mà thôi.”
“Được rồi, chuyện này cho qua đi, đồng hồ gì đó cũng không cần đâu.” Hạ Chí Phi không muốn nghe tiếp.
“Như vậy sao được? Chuyện này là cháu tự nguyện, bác cả yên tâm, chỉ cần Hạ Minh lấy được phiếu thì cháu nhất định sẽ mua.” Hạ Thiên vừa nói vừa cân nhắc tới việc tìm Dư Thành, nhờ Dư Thành nói là không có phiếu. Chuyện này hẳn là không khó, cho Dư Thành một ít tiền là được, nhưng mà... tên vô lại như Dư Thành tốt nhất là đừng nên dùng chuyện này để uy h.i.ế.p anh ta, vả lại anh ta cũng rất ít khi giao tiếp với loại phế vật học hành chẳng ra gì kia, trong lòng Hạ Thiên lại bắt đầu tính toán.
Tề Nghênh Nghênh thấy chuyện này xem như thành công thì cũng vô cùng vui vẻ, đặc biệt là sau khi nhìn thấy Hạ Thiên bị chồng mình chán ghét, khỏi phải nói là bà ta dễ chịu như thế nào. Tuy gần đây trong nhà ầm ĩ nhiều chuyện như vậy nhưng chỉ cần mang lại lợi ích cho bà ta và mấy đứa con của bà ta là đủ rồi.
“Thanh Hòa, con cứ theo người bạn kia của cha học tập, con yên tâm, con có cần gì thì để cha hỏi ông ấy, cha sẽ chuẩn bị đầy đủ cho con, tuyệt đối không để con giống như trước đây, cái gì cũng không có.”
Hạ Chí Phi lại nhắc chuyện học trung y với Vương Thanh Hòa.
Những lời Hạ Thiên nói khi nãy không chỉ là làm Hạ Chí Phi phiền chán anh ta mà cũng khiến ông ta nhớ tới chuyện trước đây con trai cả sống quá cực khổ. Chỉ cần nhớ đến chuyện con trai từ nhỏ đến lớn phải làm trâu làm ngựa cho người ta là ông ta lại khó chịu. Con trai ở dưới nông thôn cày cấy cho người khác, ông ta lại ở tỉnh thành nuôi dưỡng cả nhà đứa em trai là đầu sỏ khiến con trai phải chịu tội lớn như vậy, bây giờ ông ta còn vì thân tình và thể diện mà không truy cứu trách nhiệm. Sự tủi thân mà con trai cả phải chịu, ông ta chưa từng cân nhắc tới. Ngày đó Hạ Minh nói cũng không sai... ông ta quả thật không nên làm như vậy.
