Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 758
Cập nhật lúc: 01/05/2026 21:54
Chủ nhiệm Cao nói xong thì gọi hai người khác tới: “Hai người các cô thu dọn phụ bọn họ, chú ý xem bọn họ có lấy đồ của văn phòng không. Tiểu Quỳnh, chiều nay cô hỗ trợ thông báo chuyện hai người này làm ra ngoài. Được rồi, những người còn lại nên làm gì thì làm đi.”
Chủ nhiệm Cao nói xong thì cũng bắt đầu làm việc của mình. Lâm Yến thấy chuyện này không thể thay đổi thì tuyệt vọng ôm đồ đi ra ngoài.
Cô ta bước ra ngoài nhưng không rời đi ngay mà là đứng đó đợi. Chờ đến khi Lục Phương đi ra, Lâm Yến mới đỏ mắt quỳ xuống trước mặt Lục Phương: “Lục Phương, cô giúp tôi đi, tôi thật sự không còn cách nào cả. Tốt xấu, tốt xấu gì cô cũng cho tôi mượn ít tiền đi? Cô biết tình huống nhà tôi mà, tôi đi về thế này, không phải sẽ bị bọn họ đ.á.n.h c.h.ế.t sao?”
“Cô hại tôi thành ra thế này mà còn dám tới cầu xin tôi?” Lục Phương vô cùng kinh ngạc, người này không biết xấu hổ sao?
“Tôi biết là tôi hại cô nhưng cô cũng đâu thể trơ mắt nhìn tôi đi vào chỗ c.h.ế.t. Tốt xấu gì thì tôi...”
“Cô bớt nằm mơ đi, cô hại tôi ngày ngày về nhà bị ăn mắng, bây giờ còn mong tôi cho cô vay tiền sao” Lục Phương trắng mắt liếc nhìn cô ta rồi xách đồ củ mình rời đi
Ánh mắt Lâm Yến âm trầm, cô ta không có cách đối phó với Bạch Tú Tú nhưng với Lục Phương thì không phải không thể.
Văn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Chủ nhiệm Cao thấy Lục Phương vàLâm Yến đã thu dọn đồ đạc sạch sẽ thì cơn giận trong lòng mới tan đi.
“Văn phòng chúng ta tuyệt đối không cho phép ức h.i.ế.p đồng nghiệp, nếu còn ai dám làm như vậy thì tôi sẽ trực tiếp báo lên trên.” Chủ nhiệm Cao cảnh cáo những người khác, bà ấy thật không dám tưởng nếu Tiểu Bạch cũng giống như chị Trương, qua thêm hai năm nữa ai biết Lục Phương và Lâm Yến còn hoành hành như thế nào? Bọn họ còn phải bị khiếu nại bao nhiêu lần? Bà ấy phải cõng một cái nồi bao lớn?
“Chủ nhiệm, mọi người đều không dám.” Vương Quỳnh tiếp lời, những người khác cũng lục tục tỏ thái độ chắc chắn không làm chuyện ngu xuẩn như vậy.
Lúc trước cũng có người hoặc nhiều hoặc ít giúp đỡ Lục Phương cùng, mấy người ném việc cho chị Trương giải quyết lúc này cũng chột dạ, sợ nếu tiếp tục tra thì sẽ tra đến chỗ bọn ho. Hiện tại chuyện đã được giải quyết nhưng trong lòng bọn họ vẫn hoảng sợ không thôi. Chủ nhiệm Cao nhìn hai vị trí trống, trong lòng lập tức tính toán, nên tuyển người mới rồi. Chuyện này nháo lớn như vậy, tuyệt đối không thể để thân thích của bà ấy tới đây, tưởng tượng sau khi tin tuyển dụng bị đám họ hàng biết được rồi chạy tới đây là bà ấy lại đau đầu, vả lại người mới đến cũng chỉ là người mới, cần thời gian để làm quen, làm quen xong thì cũng đã là năm mới. Năm nay thật sự là bận tới c.h.ế.t đi sống lại, tốt nhất là có thể tuyển được người ở gần đây, như vậy cũng có nhiều hiểu biết về hoàn cảnh của nơi này, làm quen cũng nhanh...
Mãi cho đến giờ tan tầm buổi trưa, chủ nhiệm Cao cũng không lộ ra vẻ mặt hòa nhã.
Ánh mặt trời giữa trưa cũng không xua tan được giá lạnh của ngày đông.
Trước cổng nhà xưởng của Hạ Tuệ Tuệ, Hạ Minh đã rét run, người đứng chờ chung với cậu ta còn có Kỷ Phong.
“Trưa nay người nhà cậu không ở nhà thật sao? Vi Vi không về thật hả?” Kỷ Phong hỏi Hạ Minh lần thứ ba. Anh ta đụng phải Hạ Minh ở cửa nhà máy, anh ta vốn muốn chờ Tuệ Tuệ, kết quả lại bị Hạ Minh... bắt gặp.
