Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 795
Cập nhật lúc: 02/05/2026 00:15
“Chí Phi? Tiểu Thiên vốn dĩ đang ăn nhờ ở đậu trong nhà con, sao con nói chuyện lại không biết suy nghĩ gì hết vậy? Không phải con đã nói những chuyện này không liên quan gì đến Tiểu Thiên rồi sao?”
Hạ Toàn không thể tin nổi, tại sao con trai cả lại có thể nói chuyện với Tiểu Thiên như thế chứ?
Đầu ông ta bị lừa đá trúng rồi à?
“Không ai bắt Hạ Thiên ăn nhờ ở đậu cả, đây là do chính nó lựa chọn. Hiện tại Vi Vi đang đau lòng như thế, lại bảo Hạ Thiên luôn xuất hiện trước mặt Vi Vi, con bé đúng là sẽ nhớ đến Hạ Tuệ Tuệ. Con bảo nó về phòng chứ có bảo nó về nhà đâu, có cái gì không được chứ? Cha à, cha cũng đừng có cưng chiều Hạ Thiên quá.”
Hạ Chí Phi nhíu mày, trong đầu toàn suy nghĩ đến những lời chủ nhiệm Chu nói.
Cả gia đình bọn họ thật sự đã quá thiệt thòi rồi!
Đều là vì Hạ Hữu Đức.
Hiện tại ông ta còn phải nuôi con cho Hạ Hữu Đức nữa.
Với lại, chỉ là chút chuyện nhỏ này thôi mà Hạ Thiên còn cảm thấy ấm ức hả?
“Cha cưng chiều Hạ Thiên?” Hạ Toàn không ngờ rằng đến cả ông ta cũng bị trách mắng.
Hạ Chí Phi bị điên rồi hả?
Hạ Toàn khiếp sợ, Tề Nghênh Nghênh cũng khiếp sợ không kém.
Lão hạ... Sao ông ta đi ra ngoài một chút mà đã giống như biến thành một người hoàn toàn khác vậy?
Đây vẫn là Hạ Chí Phi cung phụng Hạ Thiên như tổ tông sao?
Đã xảy ra chuyện gì thế này?
Trong lòng Tề Nghênh Nghênh ruột gan cồn cào, vô cùng tò mò.
“Hạ Thiên, cháu về phòng trước đi, thỉnh thoảng gia đình bác cũng muốn nói chuyện riêng của gia đình bác. Nếu cháu cứ ngồi nghe mãi cũng không tiện.” Hạ Chí Phi không muốn nhìn thấy anh ta.
Hạ Thiên cũng sợ ngây người, bác cả có ý gì thế này?
Anh ta không còn bình tĩnh được nữa, giọng nói phát run: “Bác cả, cháu đã làm sai gì sao? Không phải chúng ta là người một nhà sao? Cháu, có phải bác không muốn để cháu ở lại chỗ này nữa không?”
“Không có, nhưng mà hôm nay xảy ra chuyện lớn như thế, nhà của bác cũng cần yên lặng một chút, cháu đi về phòng trước đi.”
Hạ Chí Phi mất kiên nhẫn trả lời.
Hạ Thiên rất muốn hỏi xem rốt cuộc là vì sao, nhưng mà nhìn tình hình này, chắc ông ta sẽ không nói cho anh ta biết.
Hơn nữa nếu anh ta mà hỏi tiếp, rất có khả năng tối nay sẽ bị đuổi ra ngoài.
Anh ta cũng không thể bị đuổi đi ở thời khắc quan trong này được.
Trong lòng Hạ Thiên nhanh ch.óng có quyết định, anh ta đứng lên, áy náy mở miệng nói chuyện với Hạ Chí Phi: “Bác cả, là lỗi của Tuệ Tuệ, cũng là lỗi của chá. Nếu cháu có thể phát hiện manh mối sớm hơn thì sẽ không có nhiều chuyện như thế này. Cháu đi về phòng trước, nếu sau này có chuyện gì cần đến cháu, bác nhất định phải nói với con. Con vẫn luôn xem nhà bác cả là người một nhà, xem Vi Vi như em gái ruột.”
Hạ Thiên nói xong, có vẻ vô cùng quay về phòng.
Hạ Toàn nhìn thấy dáng vẻ này của anh ta, đau lòng muốn c.h.ế.t. Có bao giờ cháu ngoan của ông ta phải chịu ấm ức cỡ này đâu chứ?
“Chí Phi, dù sao thì nó cũng là cháu trai của con, con nói chuyện có phải quá thằng thừng rồi không?” Hạ Toàn bực bội oán trách ông ta.
“Cha, con nói thế là đã chừa mặt mũi lại cho nó và Hạ Hữu Đức lắm rồi đó.” Hạ Chí Phi xụ mặt.
Dáng vẻ này của ông ta làm trong lòng Hạ Toàn thoáng lo lắng, tại sao ông ta lại gọi cả họ lẫn tên của Hạ Hữu Đức vậy?
“Chúng tôi đi về trước.” Vương Thanh Hòa không muốn xem tuồng diễn của nhà họ Hạ, đặc biệt là tuồng tình cảm thế này.
Thấy vợ đã sửa soạn đồ đạc xong đi ra, lập tức mở miệng nói.
“Mới vậy mà đi rồi sao? Con chờ chút, cha bảo mẹ lấy cây nhân sâm còn lại trong nhà ra đưa cho con rồi lại về, cha...
Hạ Chí Phi nói xong lập tức định gọi vợ, hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt như muốn ăn thịt người của bà ta.
“Trễ lắm rồi, chúng tôi còn phải về nhà sớm nữa.” Vương Thanh Hòa nói xong, lập tức nắm tay Bạch Tú Tú cùng nhau ra khỏi cổng nhà họ Hạ.
