Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 844
Cập nhật lúc: 05/05/2026 11:05
Hạ Minh trầm mặc, mãi cho đến khi về đến nhà Bạch Tú Tú và Vương Thanh Hòa.
“Chúng tôi về trước đây, cậu đừng có ngơ ngác nữa, kẻo té ngã đấy.” Bạch Tú Tú nhảy xuống xe đạp, nhìn Hạ Minh vẫn còn uể oải ỉu xìu nên lên tiếng nhắc nhỏ. Hạ Minh gật đầu nhưng vẫn còn hoang mang.
“Anh cả, chị dâu... cảm ơn hai người, bằng không không biết đến lúc nào em mới có thể nghĩ thông suốt.” Hạ Minh đạp xe về nhà, lúc về tới nơi thì người nhà cũng đã đông đủ.
Tề Nghênh Nghênh đang nấu ăn, hôm nay Hạ Vi không còn vùi đầu trong phòng như mấy hôm trước mà xuống bếp phụ mẹ nhặt rau.
Thấy con trai về, Tề Nghênh Nghênh vô cùng vui vẻ: “Hạ Minh về rồi sao? Hôm nay đi làm thế nào? Có quen không? Có gì không thoải mái không? Có thì cứ nói với mẹ, mẹ bảo cha con nghĩ cách, chúng ta tìm một công việc nhẹ nhàng hơn.”
Hạ Chí Phi đang ngồi trên sô pha đọc báo, vừa nghe bà ta nói vậy thì lập tức nhíu mày. Lại tới nữa, lại bắt đầu rồi!
Không đợi Hạ Chí Phi mở miệng, Hạ Minh đã tự mình từ chối, cậu ta vội vàng xua tay: “Đừng, mẹ đừng làm như vậy. Anh cả tới tỉnh thành lâu như vậy, hiện tại anh ấy đang làm việc gì, người trong phân xưởng không có ai là không khen ngợi anh ấy. Công việc của anh ấy cũng không nhẹ nhàng đâu, con chỉ vừa mới đi làm mà mẹ đã muốn đổi việc nhẹ cho con, mẹ nghĩ anh cả sẽ nghĩ thế nào? Bọn con đều là con của mẹ, con còn nhỏ tuổi hơn anh ấy, việc cực khổ không phải nên để con làm nhiều hơn hay sao?” Hạ Minh hỏi lại Tề Nghênh Nghênh.
Tề Nghênh Nghênh lập tức xấu hổ, Hạ Minh bị làm sao vậy? Tại sao bắt đầu bênh vực thằng cả rồi? Hình như gần đây nó cứ chạy tới chỗ thằng cả. Thật là...
“Bà đã lớn như vậy rồi mà còn không hiểu chuyện bằng con trai. Hạ Minh nói rất đúng, nếu bà làm như vậy thật thì Thanh Hòa sẽ nghĩ sao?” Hạ Chí Phi cũng thấy đứa con trai nhỏ này thuận mắt hơn không ít. Quả nhiên con trai vẫn phải để ông ta dạy dỗ thì mới hiểu chuyện hơn.
“Được rồi, mấy người đều có lý, chỉ có tôi là vô lý, tôi chỉ là quan tâm Hạ Minh, như vậy cũng sai sao?” Tề Nghênh Nghênh tức giận đẩy hết thức ăn xuống bồn rửa tay. Hạ Minh cười ngượng, sau đó lại tỏ vẻ nghiêm túc.
“Cha, con có chuyện này muốn nói với mọi người.” Cậu ta vừa nói vừa cau mày nhìn ông nội cũng đang ngồi trên sô pha.
“Có chuyện gì thì cứ nói thẳng, thần thần bí bí cái gì?” Hiện tại tâm tình của Hạ Chí Phi đang rất tốt, hơn nữa biểu hiện vừa rồi của Hạ Minh cũng khiến ông ta kiên nhẫn với con trai hơn một chút.
“Cha, hôm nay con và anh cả nhìn thấy người nhà họ Vương, con trai thứ và con trai út nhà họ Vương tới nhà máy bọn con làm, là nhân viên thời vụ.” Hạ Minh nghiêm túc nói.
Hạ Chí Phi nghe vậy thì sửng sốt, còn có chuyện này sao? Tề Nghênh Nghênh nghe thế cũng nhíu mày, nhìn bộ dáng của con trai, trực giác của bà ta mách bảo chuyện này không đơn giản.
“Nhà máy cũng không phải là nhà ta mở, nhà người ta có người tới làm thì có sao? Chỉ cho con cháu nhà ta tới đó làm còn những người khác thì không được à?”
Hạ Toàn vui tươi hớn hở, trong lòng suy nghĩ hẳn là Hữu Đức không ngu xuẩn đến nỗi để Hạ Minh nhìn thấy chứ? Ông ta đã dặn dò không biết bao nhiêu lần, bảo Hữu Đức đưa hai người kia tới đó thì phải cẩn thận một chút.
Hạ Minh nhìn thoáng qua ông nội, cười lạnh: “Đúng vậy, thật ra cũng là chuyện bình thường mà thôi, chỉ là bất thường ở chỗ người đưa hai người đó đến nhà máy là chú ba. Chú ba đưa người nhà họ Vương vào nhà máy làm. Tuy nói đó chỉ là công việc thời vụ nhưng người nhà họ Vương bắt cóc anh cả, cả chú ba nữa. Cha tha thứ cho chú ba một lần đã là quá lắm rồi, bây giờ ông ta còn qua lại với đám người nhà đó là thế nào? Lại muốn làm gì anh cả sao?” Hạ Minh hỏi lại Hạ Toàn.
